[Vô Hạn Lưu] Xoắn Ốc Hải Đăng

Chương 13: Bạn mới là người đưa thư



Đó là một tấm thẻ công việc nhỏ, chính diện không dán ảnh chụp, thay vào đó là thông tin nhận dạng cá nhân và nội dung công việc của người đưa thư ——

[Chức vụ: Người đưa thư.

Mặt hàng vận chuyển: Lâm Bách Xích.

Người nhận: Các thành viên đoàn thanh tra đang công tác tại khu khai phá C008. ]

Bóng đen sững sờ tại chỗ, ngay sau đó, động tác gã đông cứng đến quỷ dị, tay cùng chân khẽ run run, tựa hồ muốn thoát khỏi trạng thái hiện tại, sau đó không thể cưỡng lại quay người lại đứng lên, lần lượt mở cửa, bước ra khỏi ký túc xá của nhân viên phòng trực.

Một đồng nghiệp đi ra ngoài đi vệ sinh đụng phải gã, biểu tình kinh ngạc: "Lão Lâm? Sao giờ anh lại ở đây..."

—— Nhân viên phụ trách giám sát khu khai phá cứ hai người họp thành một tổ, giám sát ban ngày hôm nay vừa lúc là Lâm Bách Xích và Nhậm Thụ Hà, sau khi phát sinh sự cố, Nhậm Thụ Hà đột nhiên mất tích, thu hút sự chú ý của mọi người.

Lâm Bách Xích không trả lời đối phương, ánh mắt đăm đăm, sắc mặt trắng bệch, bước ổn định vững vàng đi về phía trước, khoảng cách giữa các bước giống hệt nhau, giống như một con rối gỗ.

Người đồng nghiệp nhìn vậy chỉ cảm thấy ớn lạnh sống lưng.

Trong bóng tối của hành lang, một người từ sau lưng Lâm Bách Xích bước ra, người này đúng là Trình Đình Vũ, trên quần áo dính chút bụi, khuôn mặt mang theo chút u sầu vì nửa đêm phải thức giấc.

Hai người trước mắt nhìn quá quỷ dị, đồng nghiệp muốn ngăn cản, lại chậm chạp không dám vươn tay, cuối cùng lui về phía sau hai bước, sau đó xoay người một đường chạy, đi liên hệ nhân viên bảo vệ trực đêm.

—— bởi vì buổi chiều xảy ra sự cố kích phát phó bản, đội thanh tra đến xử lý trực tiếp ở lại, khu khai phá có đám người Bộ Vô Thượng tọa trấn, tin tưởng đêm nay hẳn là sẽ không có rắc rối lớn.

*

Văn phòng tạm thời bị trưng dụng đèn đuốc sáng trưng.

Vì sự xuất hiện đột ngột của một phó bản mà không thể không thức đêm công tác đến rạng sáng, vừa ngả lưng được hai tiếng, đội Thanh tra lại nhận được tin báo, sôi nổi khoác áo đứng dậy, một thanh tra nhất đẳng vệ còn thành thạo pha cà phê, ân cần đưa cho Bộ Vô Thượng.

—— Công tác của đội thanh tra thường xuyên phát sinh các sự cố ngoài ý muốn mà phải tăng ca, bọn họ sớm thành thói quen, có thể an tường mà đối diện với những buổi đêm miên man không được ngủ.

Bất quá trước mắt xuất hiện ở văn phòng, ngoài các thành viên của đội thanh tra, còn có hai người ngoài cuộc —— Lâm Bách Xích sắc mặt trắng bệch, cùng với Trình Đình Vũ đang chụp phủi tro bụi trên quần áo.

Chạng vạng tối, Bộ Vô Thượng đã nghe thuộc hạ báo cáo tình huống của Trình Đình Vũ, nhưng cảnh tượng trước mắt vẫn khiến cô ấy hiếu kỳ: "Cô hiện tại vì sao lại ở chỗ này?"

Người trẻ tuổi đến từ khu hoang vu kia có một đôi mắt phượng xinh đẹp, đồng tử đen sâu thẳm, khi nhìn người khác sẽ cho người ta cảm giác chuyên chú dị thường, giờ phút này cô gái nghe vậy liền mỉm cười: "Ngày hôm qua ăn cơm chiều, cùng Dư Văn Nhiên hàn huyên một chút sự tình ở khu khai phá."

Bộ Vô Thượng bừng tỉnh: "Cô đã biết tình huống của hai giám sát viên."

Trình Đình Vũ: "Rốt cuộc thời gian quen biết của tôi với đám người Dư Văn Nhiên còn không dài, đề tài mọi người nói chuyện cũng có hạn, chỉ có thể bàn luận chuyện công việc."

"Lúc tôi mới đến có gặp một người đàn ông trung niên đeo thẻ giám sát viên, liền hỏi thăm ông ta vị trí phòng trực."

Thanh tra bên cạnh phản ứng lại: "Người đàn ông trung niên?"

Người bị mất tích Nhậm Thụ Hà, rõ ràng là một thanh niên trẻ tuổi.

Nếu lời khai của Trình Đình Vũ là thật, cũng đồng nghĩa đội thanh tra nhận được lời khai man.

Trình Đình Vũ gật đầu, duỗi tay chỉ xuống cái người còn đang từ mờ mịt hoàn toàn tỉnh táo lại: "Chính là người đàn ông trung niên đang đứng ở trước mặt các vị."

"Lúc ấy Nhậm Thụ Hà cũng không ở bên cạnh, Lâm Bách Xích đến phòng trực ban một mình."

Nhưng mà đội thanh tra lại nhận được lời khai rằng Lâm Bách Xích và Nhậm Thụ Hà cùng nhau đi đến phòng trực ban, sau khi hai người phát hiện nhân viên công tác kích phát phó bản, Nhậm Thụ Hà cũng mất tích.

Hai lời khai khác nhau ở chỗ, nếu như Nhậm Thụ Hà biến mất sau khi kích phát phó bản, hiển nhiên đội thanh tra sẽ nghi ngờ các nhân viên đến từ bên ngoài.

Nhưng mà Trình Đình Vũ khi đi đến phòng trực chính mắt nhìn thấy giám sát viên đeo thẻ, là một người đàn ông trung niên.

Người trẻ tuổi hơn là Nhậm Thụ Hà ngay từ đầu đã không xuất hiện —— có thể là đến trễ, cũng có thể là bởi không hề đến làm việc.

Việc Nhậm Thụ Hà liền tuyên cáo mất tích, thu hút ánh mắt của tất cả.

Bộ Vô Thượng: "Cô nhờ vậy mà phát hiện giám sát viên có vấn đề?"

Trình Đình Vũ: "Kỳ thật ở phó bản tôi đã phát hiện một thứ ——" tạm dừng, lại cười nói, "Lâm Bách Xích đại khái cũng là cảm thấy bản thân để sót manh mối, mới cố tình chế tạo ra một người đáng nghi hơn là Nhậm Thụ Hà."

"......" Tuy rằng hai bên đối thoại thực thuận lợi, người bị tình nghi cũng đã bị bắt, nhưng cũng không phải tất cả mọi người phát hiện Lâm Bách Xích rốt cuộc để lại manh mối gì.

Trình Đình Vũ: "Sau khi tiến vào phó bản, tôi liền suy nghĩ một việc —— vì sao tôi vừa mới đi đến cửa phòng trực ban, liền gặp phải tình huống ngoài ý muốn?

"Có thể là do vận khí không tốt, phó bản liền kích phát, hoặc là có người suy đoán sai thân phận của tôi, muốn kéo người sẽ xuất hiện ở bên ngoài phòng trực ban vào buổi chiều vào phó bản, lại kéo nhầm mục tiêu."

"Sau khi rời phó bản, tôi lại biết được Liễu Tuyết Hồng lúc ấy mang lối vào phó bản ở bên người, có thể khống chế thời gian kích phát phó bản, hơn nữa anh ta còn hiểu biết tỉ mỉ về nhà chống rét, rất thuận tiện cho việc sử dụng quy tắc của căn nhà để giết người, giả thuyết thứ hai đáng tin hơn giả thuyết thứ nhất nhiều."

Bộ Vô Thượng: "Hết thảy đều là bởi vì Liễu Tuyết Hồng không thành công che giấu sự bất thường của bản thân."

Trình Đình Vũ cười: "Cũng trách thời điểm tôi xuất hiện quá bất lợi—— người anh ta nhằm vào là Lâm Bách Xích chiều sẽ đến giám sát, giám sát viên hai người một tổ, vốn dĩ chính là một mũi tên trúng hai con nhạn, hơn nữa tôi tận mắt nhìn thấy bộ dạng đối phương, đáp án hiển nhiên rõ ràng."

Đó là lý do tại sao cô có thể biết trước danh tính của vị khách đêm nay, điền trước lên nội dung trên tấm thẻ công việc.

Bộ Vô Thượng nhìn cô một lát, nhắc nhở: "Quần áo của cô bám nhiều tro bụi."

Trình Đình Vũ bất đắc dĩ: "Cân nhắc rằng bên kia có thể có cách để định vị vị trí của tôi, tôi đành phải trốn dưới giường tránh cho người ta cảnh giác."

"Hôm nay cô đã giúp đội thanh tra giải quyết một nhiệm vụ, sau khi quá trình điều tra hoàn thành, tôi sẽ xin giúp cô phần tiền thù lao." Bộ Vô Thượng đứng lên, gật đầu với vị khách đến từ khu hoang vu, "Trình Đình Vũ, hoan nghênh đến thành phố F0631."

Sự tình giải quyết xong sau, Trình Đình Vũ không hề gánh nặng mà ném phần việc còn lại cho đội thanh tra, trở về phòng tiếp tục nửa giấc còn chưa ngủ xong, nhóm thanh tra trong văn phòng giao lưu một chút, cảm thấy vẫn còn có chỗ khó giải thích.

Bộ Vô Thượng bỗng nhiên nói: "Từ khi kích hoạt phó bản đến khi đội thanh tra có mặt chưa đầy 20 phút, Liễu Tuyết Hồng dám kéo cả một phòng trực ban xuống nước, mà không sợ xong việc bị điều tra bắt bớ, trên người hơn phân nửa có đạo cụ có thể thoát ly khu khai phá.

"Gã chết, phó bản lại bị công phá, cho nên đạo cụ kia đại khái chưa bị phó bản tiêu hóa, Lâm Bách Xích có thể suy đoán được chuyện này."

Kết hợp với kích thước của [Bạn mới là người đưa thư], Bộ Vô Thượng nghĩ nghĩ, ra kết luận: "Hẳn là một tấm [Thẻ miễn trừ xuất nhập]?"

[Thẻ miễn trừ xuất nhập] tác dụng như tên, chức năng chính một là thoát khỏi phó bản trước khi nó chính thức kích hoạt; hai là ra vào khu vực nào đó bị hạn chế.

Lâm Bách Xích đoán được Liễu Tuyết Hồng có đạo cụ như vậy, sau khi biết phó bản bị phá, đoán được đồ vật hơn phân nửa nằm trong tay người cống hiến nhiều nhất trong phá trình thông quan, cũng chính là Trình Đình Vũ. Cho nên lặng lẽ thừa dịp đêm tối chạy vào trong phòng đối phương, hy vọng có thể trộm được đồ vật giúp hắn qua mắt đội thanh tra.

—— Gã thiết kế khiến cho đồng nghiệp mất tích, tạm thời trì hoãn cuộc điều tra của đội thanh tra, nhưng nếu tiếp tục ở lại đây, sớm muộn gã cũng sẽ bị phát hiện.

Bởi vì hình dạng hai đạo cụ vô cùng tương đồng, lại vì phòng ngủ tối om, Lâm Bách Xích coi [Bạn mới là người đưa thư] trở thành [Thẻ miễn trừ xuất nhập] gã đang tìm kiếm, mới có thể không chút nào nghi ngờ rơi vào bẫy rập, cuối cùng bị đạo cụ ảnh hưởng, chui đầu vô lưới.

Một thanh tra cảm khái: "Cho dù là người chơi lâu năm ở khu hoang vu, cũng rất ít có thể nhạy bén như thế."

Bộ Vô Thượng: "[Bạn mới là người đưa thư] là vật phẩm dạng chú ngôn, sau này khi xin phần thưởng nhớ bổ sung phí bồi thường vật phẩm cho cô ấy."

*

Sáng sớm 5 giờ rưỡi.

Trình Đình Vũ đem một đôi mắt thâm xì, gian nan bò dậy, nhìn thấy anh Thanh tra cũng đang ngáp.

Quầng thâm của thanh tra còn sâu hơn của Trình Đình Vũ, nhìn thấy người đến, tự mình giao một gói hàng: "Thanh tra muốn giao thứ này cho cô, hướng dẫn sử dụng đã được đặt bên trong, ngoài ra diễn đàn đã được tải xuống. Đây là số tài khoản, cô lưu ý bảo mật thông tin, nếu không cần đến, cô có thể trực tiếp tiêu hủy, nhưng không thể chuyển tặng cho người khác."

Đối phương đưa qua một chiếc... điện thoại cục gạch.

Trình Đình Vũ yên lặng nhìn chăm chú vào thiết bị điện tử quen thuộc lại xa lạ trước mắt, một lần nữa cảm nhận được thay đổi sau khi xuyên qua.

Thanh tra: "Sao thế, cô chưa bao giờ dùng điện thoại ở khu hoang vu?"

Mọi người trong nội thành đều biết bên ngoài vật tư thiếu thốn, lại khuyết thiếu tháp tín hiệu, nghĩ đến cho dù có cơ hội dùng di động, người ở khu hoang vu cũng sẽ không mang bên người.

Trình Đình Vũ thành tâm thành ý gật đầu: "Xác thật chưa dùng qua."

Trước khi cô xuyên qua, độ dày phổ biến của di động vào khoảng 5 đến 8 milimet, công năng tương đồng với chiếc điện thoại này trừ việc nó còn có thể có công năng đập chết người.