[Vô Hạn Lưu] Xoắn Ốc Hải Đăng

Chương 18: Vật sưu tầm bị mất 3 (3/3)



Lựa chọn của Trình Đình Vũ là chính xác, sau khi nhặt và cất trái tim đi, gần là trong chớp mắt, cảm giác không khí hoạt động chung giảm bớt đi rất nhiều.

Cô khẽ gật đầu.

Sau khi Vệ Hành chết, lực lượng của bà ấy sẽ rò rỉ ra ngoài, tạo thành phó bản, như vậy năng lực của người chơi chết ở đây cũng đồng dạng có khả năng bị rò rỉ ra ngoài.

Nghĩ đến đây, Trình Đình Vũ lại cảm thấy có chút vi diệu.

Phó bản sinh ra từ cái chết của Vệ Hành tính nguy hiểm thấp, cũng đạt đã tới trình độ có thể làm một người chơi huyết nhục tử vong.

Nếu người chơi tử vong chắc chắn sẽ tạo ra một phó bản [hiện thực ], như vậy thành phố chú trọng trật tự như F0631, hẳn là sẽ có hạn chế với những người có năng lực đặc thù, yêu cầu họ chỉ có thể được cư trú ở những khu vực nhất định, miễn ảnh hưởng đến người khác.

Nhưng thành phố F0631 lại không có quy định như vậy.

Trình Đình Vũ nghĩ, một khi đã như vậy, cô có lý do để suy đoán, không phải người chơi nào sau khi chết cũng sẽ tạo ra phó bản.

Thi thể mất đi trái tim cuối cùng đã ngừng chảy máu, bề mặt của nó thậm chí nhanh chóng bao trùm một lớp băng giá trong suốt như pha lê.

Căn phòng quá lạnh.

Dầu thuốc chống lạnh bôi ngoài da đang tận trách phát huy tác dụng, mặc dù không thể ngăn chặn tình trạng suy giảm giá trị sinh mệnh, lại có thể giúp Trình Đình Vũ duy trì tứ chi linh hoạt, không đến mức bởi vì quá rét lạnh mà mất đi khả năng hành động.

Cô không vội vã rảo bước tiến lên hành lang, mà là lại đổi găng tay, lật xem quần áo đối phương.

Trình Đình Vũ mang bao tay, kiểm tra nhanh các túi của đối phương, thành công tìm thấy một chiếc chìa khóa đen từ đó.

[Chìa khóa màu đen: Một chiếc chìa khóa màu đen ban đầu thuộc về chủ nhân của ngôi nhà. ]

Trình Đình Vũ hơi hơi rũ lông mi.

Cô tuy rằng có thể xem thông tin của món đồ, nhưng không có gì đảm bảo rằng cô có thể nhìn thấy phần thông tin hữu ích, nhiều khi càng nhìn càng giống như, "thính quân nhất tịch thoại, như thính nhất tịch thoại" (nghe ông nói một câu, giống như nghe ông nói một câu).

*ngược lại với câu: "thính quân nhất tịch thoại, thắng độc thập niên thư" 聽君一席話, 勝讀十年書 nghe ông nói một câu, còn hơn mười năm đọc sách.

Phòng khách bị [cảm giác giá lạnh dị thường] bao phủ, Trình Đình Vũ thở ra một ngụm hơi trắng.

Nguyên nhân trực tiếp nhất dẫn đến cái chết của thi thể là do vết thương trên người, hơn nữa trên cánh tay còn có vết bỏng lạnh rất rõ ràng.

Làm một người chơi huyết nhục chân chính, lực phòng ngự và giá trị sinh mệnh của đối phương, rõ ràng còn cao hơn Trình Đình Vũ.

Trong trường hợp đó, người đã chết phải ở trong hành lang lâu hơn cô.

Phòng khách cũng có gương, Trình Đình Vũ nhìn gương xem trạng thái cá nhân, hiện giờ giá trị sinh mệnh chỉ còn 91%, tuy rằng xuống không ít, nhưng vẫn còn một khoảng an toàn cho đến khi xuống trạng thái nguy hiểm, đặc biệt là sau khi trái tim【 huyết nhục · sinh mệnh quá tải 】bị phong ấn, tốc độ giảm của thanh sinh mệnh Trình Đình Vũ càng lúc càng chậm, làn da cũng chưa xuất hiện dấu hiệu bị tổn thương do giá rét.

Cô đã ở đây gần mười phút kể từ khi bước vào cửa, với những dấu vết tê cóng rõ ràng như vậy trên cơ thể của người chết, người này phải ở đây ít nhất nửa giờ.

Một khi đã như vậy, đối phương khẳng định đã vào phòng làm việc, chìa khóa trong tay thuộc về chủ nhân căn nhà, tám chính phần là lấy từ trong phòng làm việc ra.

Trình Đình Vũ nhìn chìa khóa màu đen, nhịn không được cười một chút.

Dựa theo logic bình thường, cô hiện tại chỉ cần nhặt chìa khóa, đi đến cuối hành lang, mở cửa phòng ngủ, mang thi thể Vệ Hành đi, toàn bộ phó bản liền có thể kết thúc.

Nhưng một việc đơn giản như vậy, người đã chết trên mặt đất lại không thể hoàn thành.

Tư thế chết của người này là thân thể mở ra, ngã lăn trên hành lang.

Làm một người tư duy linh hoạt, giỏi về phán đoán, Trình Đình Vũ nhìn chằm chằm thi thể nhìn hai giây, trong lòng tức khắc dâng lên một ít suy đoán mơ mơ hồ hồ.

"Cạch."

Cửa phòng làm việc không khóa.

Đồ đạc trong phòng chủ yếu làm bằng gỗ, có một cái bàn rộng đến mức có thể cho người ta nằm, nhưng đây tuyệt không phải là nội dung hấp dẫn nhất trong cả căn phòng.

Trình Đình Vũ nhìn quanh một vòng, trong lúc nhất thời có phần hoài nghi chủ nhân của căn phòng là một nghệ sĩ.

Cô cảm thấy ý tưởng của mình rất hợp lý, bởi vì bức tường của phòng làm việc treo đầy đủ các loại tranh trang trí, nội dung của những bức tranh trang trí đều là một ít sự vật mỹ lệ, chẳng hạn đóa hoa, ngôi sao, nước suối, trong đó chiếm nhiều nhất, là bươm bướm đen.

Trình Đình Vũ rời mắt khỏi bức tranh trang trí, bước nhanh đến bàn làm việc và đưa tay mở ngăn kéo.

Tình huống đúng như cô dự đoán, một chiếc chìa khóa đồng nhìn từ góc độ nào cũng có vẻ bình thường lặng lẽ được đặt vào bên trong, trong mắt Trình Đình Vũ, trên chiếc chìa khóa đồng cũng xuất hiện một dòng mô tả, một trong số đó là "có thể mở khóa cửa phòng ngủ".

"......"

Trình Đình Vũ nhìn chăm chú vào mở ra ngăn kéo, không khỏi cười thầm.

—— nếu nói chìa khóa trước mắt là để mở khóa phòng ngủ, vậy chiếc chìa khóa trong tay người chết ở hành lang là để gì?

Người chết mang theo một chiếc hộp kín, tức là đối phương rất có thể đã nhận ủy thác của Vệ Tư Quỹ, đến thu thập thi thể Vệ Hành, nhưng chìa khóa phòng ngủ còn ở trong ngăn kéo, chứng tỏ rằng anh ta có mục đích riêng mà trà trộn vào.

Chính vì có mục đích riêng, nên mới chết.

Trình Đình Vũ nghiêm túc đánh giá bức tranh trang trí trên tường, phát hiện một vài bức tranh sơn dầu có chủ đề là bướm đen có dấu vết đã bị tháo dỡ xuống.

—— Thì ra chìa khóa màu đen, chính là đạo cụ người đã chết tìm được từ bức tranh bươm bướm đen?

Vệ Tư Thịnh chưa từng cho Trình Đình Vũ bất kỳ manh mối nào liên quan đến những bức tranh ở đây—— chỉ cần hai anh em này có ý thức hợp tác tiêu chuẩn, trước khi tuyên bố nhiệm vụ nhất định sẽ liên lạc với nhau, nói cách khác, tin tức mà người này có được, không phải đến từ hai anh em họ.

Kẻ đã chết có mục đích đặc biệt và có hiểu biết khác thường về tình trạng của ngôi nhà.

Trình Đình Vũ ở trong lòng phác hoạ một chút hình tượng người đã chết.

Người chơi huyết nhục kia đại khái là muốn tìm kiếm đồ vật quan trọng nào đó ở trong căn nhà.

Nếu người chết có hiểu biết nhất định về Vệ Hành, vậy Vệ Hành thì sao, bà ta liệu có biết sẽ có người lại đây tìm kiếm đồ vật?

Trực giác Trình Đình Vũ cho rằng, Vệ Hành hẳn là biết rõ ràng.

Sống một mình trong một ngôi nhà đơn độc không hàng xóm là bối cảnh rất thích hợp để che giấu bí mật, nếu không phải trong túi túng thiếu, chính Trình Đình Vũ kỳ thật cũng muốn tìm một ngôi nhà tương tự làm nơi ở trong khoảng thời gian kế tiếp.

Hơn nữa trong số những bức tranh trang trí trong phòng, chỉ có bức tranh chủ đề bươm bướm đen mới có dấu vết bị đụng chạm.

Nếu người đã chết có được tin tức rằng "sau bức tranh con bướm đen có chìa khóa", một khi tiến vào phòng làm việc, anh ta sẽ nhận ra mình sẽ tiêu tốn rất nhiều giá trị sinh mệnh ở đây.

Vì số lượng tranh thực sự là quá nhiều.

Giống như chủ nhân căn phòng cố tình làm khó người đến tìm kiếm đồ vật.

Nhưng mà dưới tình huống bình thường, loại làm khó này rất khó tạo thành ảnh hưởng thực tế, chỉ tổn thương người khác với điều kiện "người ở lại lâu dài".

Trong đầu Trình Đình Vũ lại hiện lên một suy nghĩ —— bản thân Vệ Hành biết sau khi mình chết có người tới tìm đồ vật, còn đoán trước trong nhà sẽ xuất hiện phó bản.

Chìa khóa phòng ngủ bằng đồng trong ngăn kéo và cửa sau có thể trực tiếp rời khỏi phó bản là con đường normal ending dành cho hai đứa cháu là anh em Vệ Tư Thịnh và Vệ Tư Quỹ, những người đi tìm kiếm đồ vật giấu sau những bức tranh bướm ngược lại sẽ đi lên con đường bad ending.

Trình Đình Vũ cười cười, lầm bầm tầng bầu: "Thật may mình là người cẩn thận."

Cô cảm thấy may mắn mình không tìm đường chết cầm chìa khóa đen đến mở cửa phòng ngủ, nếu không kết cục hơn phân nửa sẽ không đẹp đẽ lắm.

Trình Đình Vũ nhìn những bức tranh trang trí dày đặc trên tường lần cuối, rồi rời khỏi phòng làm việc bên ngoài mà không quay đầu lại.

Khoảnh khắc cô quay trở lại hành lang, cơn ớn lạnh quanh người Trình Đình Vũ càng ghê gớm, trong mắt hiện lên vài hàng chữ nhỏ ——

【 Hiển thị giá trị thể lực 】

【 Trong quá trình nâng cao năng lực, kiểm tra đo lường đối tượng phân tích, có thể tiến hành giám định.

Số lần giám định còn lại: 2/3】

Trình Đình Vũ cảm nhận một chút, cảm thấy chính mình ước chừng còn 60% đến 70% giá trị thể lực, nếu mỗi lần giám định không sai biệt lắm tiêu hao 30% thể lực, vậy vừa vặn còn hai lần.

Về câu "nâng cao năng lực", Trình Đình Vũ nghĩ, có lẽ là do cô đã đi đúng con đường, mặc dù cô không thực sự thông quan, nhưng năng lực vẫn tăng lên.

Chìa khóa đen phát ra ánh sáng đỏ mà chỉ Trình Đình Vũ có thể thấy.

[chìa khóa màu đen: xác thịt là cửa, đao là chìa khóa. ]

Đây là đạo cụ mấu chốt.

Người chết muốn dùng chiếc chìa khóa này mở một cánh cửa nào đó, kết quả bị mở ra lại là lồng ngực chính mình.

Có hiểu biết sơ qua về điểm dị thường của phó bản, Trình Đình Vũ hơi tiếc nuối —— người ủy thác không cung cấp sai thông tin cho cô, nhà của Vệ Hành nhà ở cũng xác xác thật thật là một phó bản vô cùng đơn giản, chỉ cần tố chất thân thể khả quan là có thể dứt khoát lưu loát giải quyết phó bản, mang đến nguy hiểm thuần túy là người đang nằm trên mặt đất vì mục đích cá nhân kia, từ góc độ nào cũng thấy không thể tăng giá cho cái job phá phó bản này.

Nghiên cứu người đã chết mất không ít thời gian, Trình Đình Vũ chỉ còn 78/100 giá trị thể lực, cô bước nhanh đến cuối hành lang, mở cửa phòng ngủ.

Cửa gỗ trong nháy mắt mở tung, một luồng khí lạnh gần như ngưng tụ thành chất mạnh mẽ ùa ra.

Động tác mở cửa lần này, khiến cho giá trị sinh mệnh của Trình Đình Vũ trực tiếp rớt mười đơn vị.

Trong khoảng thời gian ngắn, Trình Đình Vũ cảm thấy người ủy thác lúc ấy lựa chọn trực tiếp rời đi, là một quyết định không làm người thất vọng, nếu lúc ấy Vệ Tư Thịnh cứng đầu khăng khăng tự mình đi thu thập thi thể trưởng bối, cô hiện tại hoặc là tiếp không đến ủy thác, hoặc là lại có thể nhận được ủy thác "tìm kiếm thi thể của dì ruột và anh trai ruột."

Những thanh băng treo đầy trên trần phòng ngủ lạnh giá.

Trình Đình Vũ quét mắt nhìn trần nhà, cảm thấy chính mình vẫn là suy xét không cặn kẽ, khi đi vào không đội mũ bảo hiểm, nếu cô là người thiết kế game này, tuyệt đối sẽ sắp xếp một cái cài đặt "người chơi phải đi theo mép phòng ngủ, bị băng rơi trúng đầu liền mất 10 điểm giá trị sinh mệnh."

Trình Đình Vũ nhẹ giọng nói: "Người vào phòng ngủ rất có thể chính là anh em Vệ gia, hoặc là người được anh em Vệ gia ủy thác đến thu thập thi thể của cô ruột, giả thiết phó bản xuất hiện theo phỏng đoán của Vệ Hành, bà ấy chắc sẽ không khó xử người tiến vào."

Cô phán đoán không sai.

Ngoài cái lạnh không thể chịu nổi, phòng ngủ không còn mối nguy hiểm nào ẩn giấu.

Thị giác của một "mật đồng" giúp Trình Đình Vũ trước tiên nhìn thấy thi cốt đang nằm ở trên giường.

Thân là người chết, thần sắc Vệ Hành an tường, ngoại trừ không còn hơi thở, bình yên như đã ngủ say.

【Trong quá trình nâng cao năng lực, kiểm tra đo lường đối tượng phân tích, có thể tiến hành giám định.

Số lần giám định còn lại: 1/3】

Trình Đình Vũ không có lựa chọn mà giám định, cô mang bao tay, nhẹ nhàng đỡ thi thể Vệ Hành.

Thi thể này cho người ta cảm giác vô cùng kỳ quái.

Tứ chi thậm chí huyết nhục trong thân thể như đều mất đi trọng lượng, ngược lại, xương cốt của người này nặng nề như chứa đầy thủy ngân.