Vô Nhầm Phòng Lên Nhầm Giường

Chương 12: Mẹ chồng nàng dâu



Từ tờ mờ sáng mẹ anh đã thức dậy chuẩn bị bữa sáng cho cô. Phụ nữ mang thai phải cung cấp đầy đủ chất dinh dưỡng, cháu đích tôn của bà ra đời có mạnh khỏe không tất cả đều phải nhờ vào cô.

Đang nằm ngủ trên giường ngửi thấy mùi thơm nhanh chóng đi xuống bếp .

" Nguyên Y thức rồi sao ngồi xuống ăn sáng đi "

Nhìn bàn thức ăn đầy ắp Nguyên Y vui vẻ ngồi xuống thưởng thức. Đột nhiên cô nhớ ra anh cũng chưa ăn sáng .

" Trường Tĩnh hình như anh ấy chưa ăn sáng , để con lên kêu anh ấy dậy "

Bà nghiêm mặt nhìn cô , nhắc tới anh bà bắt đầu tức giận rồi.

" Con khỏi cần lo cho nó , nhịn đói một bữa không có chết được đâu "

Cô đành ngồi xuống xử lý hết tất cả thức ăn trên bàn . Ông trời đối với cô thật tốt vì cho cô một người mẹ chồng nấu ăn ngon như thế này.

---------------------

Một lúc sau anh từ trên lầu đi xuống vào nhà bếp ăn sáng . Trên bàn trống trơn không có nổi một hạt cơm .

" Nghịch tử , nhịn đói mà đi làm đi ta không có chừa cơm cho con "

Anh biết ngay mà bà chắc là đang thấy bất bình giùm cô con dâu ngoan hiền của mình nên mới làm vậy với anh.

" Thiên vị "

------- -------

Cốc cốc cốc cốc

" vào đi "

Người phụ nữ quen thuộc bước vào văn phòng của anh.

" em tới đây làm gì? "

Nguyên Y đem hộp cơm đặt trước mắt anh

" tôi đem cơm trưa tới, anh ăn đi "

Anh đặt bút xuống từ từ mở hộp cơm ra

" em đang quan tâm tôi "

" anh đừng nghĩ nhiều tôi sợ con tôi chưa kịp ra đời đã mồ côi cha "

Anh ho dữ dội đúng là gần mực thì đen mà .

Nguyên Y nhìn anh, anh ăn vô cùng vội vàng. Để ý kỹ từ góc độ này tự nhiên cô thấy anh vô cùng đẹp trai. Đường nét trên gương mặt rất hài hòa, sóng mũi cao thẳng .

" Em cứ nhìn như vậy thì làm sao tôi ăn được "

Anh bước đến chỗ cô dáng vẻ của anh làm cô sợ hãi , anh càng bước tới gần thì cô càng lùi về sau. Thân thể run rẩy vì sợ hãi Nguyên Y nhắm mắt làm ngơ người đàn ông này.

" em đang sợ "

Cô mở mắt ra nhìn anh khoảng cách giữa cô và anh quá gần càng làm nỗi sợ dâng cao.

" tôi không có "