Vô Tận Đan Điền

Chương 2922: Độ tinh thuần của huyết mạch (2)



Thấy một màn như vậy, mọi người nước miếng một cái, lòng vẫn còn sợ hãi.

Mới vừa rồi nếu không phải Nhiếp Vân mở miệng ngăn lại, bọn họ sớm đã có người xông tới, kết quả phỏng chừng sẽ không tốt hơn nào, giờ phút này phỏng chừng đã rơi vào Hóa Huyết Trì, biến thành tro bụi.

- Không tốt... thuyền lại đi về!

Thời điểm mọi người ở đây cảm thấy sợ hãi, Triệu Nhiễm lần nữa hô lên, mọi người nhìn tới, lúc này mới phát hiện thuyền cổ không ngừng đi về phía trước, chẳng biết lúc nào ngừng lại, giống như mới vừa rồi, lần nữa chậm rãi lui về phía sau.

Giống như lực lượng hấp dẫn thuyền cổ quá yếu, từ đầu đến cuối không cách nào lôi kéo nó ra.

- Đây là... huyết mạch của ta còn chưa đủ?

Thuyền cổ không có hoàn toàn rời đi hình ảnh lại chạy trở về, người ngu đi nữa cũng biết chuyện gì xảy ra, sắc mặt Triệu Nhiễm tái xanh, có chút khó coi.

Hắn một mực tự phụ, nguyên nhân chủ yếu là bởi vì huyết mạch tinh thuần, nhưng bây giờ địa phương ưu việt nhất bị người đánh nát, đổi thành người nào cũng khó tiếp nhận.

Mặc dù độ tinh thuần huyết mạch của hắn vượt qua đám người La Hạo, để cho thuyền cổ cách càng gần, nhưng chỉ cần không thoát khỏi hình vẽ liền không khác nhau chút nào.

Năm mươi bước hay chín mươi chín bước, khác biệt đều không lớn, nếu thuyền bè không hoàn toàn thoát khỏi hình vẽ, liền không có chút tác dụng nào.

Trong lòng mang không cam lòng, nhìn về phía Nhiếp Vân cách đó không xa.

Không chỉ hắn nhìn, ánh mắt của những người khác cũng tập trung tới.

Huyết mạch của những người khác trước đó đã thí nghiệm qua, đệ tử hạch tâm Triệu Nhiễm cũng không được, mọi người không thể làm gì khác hơn là ký thác hy vọng đến trên người Nhiếp Vân, hy vọng hắn có thể giải quyết khốn khó trước mắt.

Thấy ánh mắt của mọi người mong chờ, Nhiếp Vân cười khổ.

Đệ tử hạch tâm của hắn là giả, có thể thả ra hỏa diễm tinh thuần, là bởi vì thiên phú đan điền, cùng huyết mạch không có chút quan hệ.

Cái thuyền cổ này tiến tới rất rõ ràng cho thấy là vì huyết mạch, nên làm cái gì bây giờ?

Muốn nói mình làm không được, thân phận đệ tử hạch tâm là giả... Mấy người này sẽ không trực tiếp động thủ giết hắn chứ?

- Không có biện pháp, chỉ có thể thử một chút...

Những ý nghĩ này ở trong não hải chợt lóe rồi biến mất, Nhiếp Vân biết lúc này ánh mắt mọi người chăm chú không cách nào lùi bước, bàn tay lộn một cái, liên tục kết mấy cái pháp ấn!

Mặc dù bộ pháp ấn này hắn không có học qua, nhưng liên tục nhìn hai lần, đã có thể hoàn mỹ bắt chước được.

Tí tách tí tách!

Hỏa diễm bị Hóa Huyết Trì hấp thu.

Thầm thì thầm thì!

Hỏa diễm dung nhập vào Hóa Huyết Trì, thuyền cổ vốn lui về phía sau tựa như không có bất kỳ biến hóa nào, tiếp tục lui về phía sau, không có ý tứ dừng lại.

- Cái này...

- Chuyện gì xảy ra?

Mọi người đều sửng sốt.

Trước bọn họ cũng thí nghiệm qua, chỉ cần độ tinh khiết của huyết mạch đủ, thuyền cổ sẽ lập tức quay lại, nhưng trước mắt một chút phản ứng cũng không có là ý gì?

- Chỉ có người không có chút huyết mạch Hỏa Thần tông nào, mới xuất hiện tình huống như vậy, chẳng lẽ...

- Cái này không thể nào, mới vừa rồi hỏa diễm của sư huynh, ta cũng nhìn thấy, vô cùng tinh thuần, cái này không nên a...

Mọi người đều nhìn Nhiếp Vân, tựa hồ muốn từ trên mặt hắn nhìn ra cái gì đó.

Thấy ánh mắt của mọi người chất vấn, Nhiếp Vân cũng có chút nóng nảy.

Sẽ không thật như suy đoán, vấn đề huyết mạch bị điều tra ra chứ?

Nhìn chằm chằm thuyền cổ cách đó không xa, thân thuyền không có bất kỳ biến hóa nào, càng đi càng xa, không có chút nào ngừng nghỉ.

- Sư huynh, ngươi đây là...

Triệu Nhiễm kỳ quái.

Thủ ấn của hắn tiến vào Hóa Huyết Trì, thuyền cổ lập tức quay đầu trở lại, sao người này ra tay thuyền cổ không ngừng nghỉ? Cái này không nên a!

- Ta...

Nhiếp Vân suy nghĩ một hồi, cũng không nghĩ ra rốt cuộc là chuyện gì, đang muốn tùy tiện mượn cớ che giấu, đột nhiên cảm thấy cả sơn động đột ngột chấn động.

Ùng ùng!

Áp lực cường đại từ chung quanh lan tràn ra, vách tường sau lưng giống như cơ quan hoạt động, chậm rãi đến gần.

- Vách tường chen tới?

- Những vách tường này vô cùng cứng rắn, thật bị chen ở trong đó, không cách nào đi ra, tuyệt đối sẽ tử vong...

- Vách tường đột nhiên động, chuyện gì xảy ra?

Tất cả mọi người giật nảy mình, nhất là đám người La Hạo, toàn bộ đều trố mắt nhìn nhau.

Chỗ này bọn họ tới qua một lần, cũng vận dụng vô số thủ đoạn, mặt tường vẫn không nhúc nhích, sao hôm nay đột nhiên di động?

Mặt tường đè ép tới, không trốn đi, nhất định sẽ bị chen chết!

Cường giả Hoàng cảnh viên mãn lưu lại thủ đoạn, mấy Hoàng cảnh trung kỳ sơ kỳ có thể may mắn thoát khỏi, truyền đi chính là chê cười.

Nhưng nếu chạy trốn, di tích của Hạo Viên liền không có bất kỳ quan hệ gì với bọn họ.

- Nhanh làm ra quyết định... thực không được, cũng chỉ có thể lựa chọn buông tha...

Đám người La Hạo mặt mũi khó coi, mặc dù không hiểu chuyện gì xảy ra, nhưng cũng biết đến thời gian làm ra lựa chọn.

Là đi hay ở, nhất định phải nhanh lựa chọn.

Vách đá lưu cho bọn họ thời gian rất ngắn, căn bản không cho ngẫm nghĩ.

Không buông tha, sẽ bị vách đá chen chết, buông tha, nhiều nhất mất đi cơ hội tìm một di tích, ít nhất sinh mạng không tổn hại, dù ngu cũng biết nên lựa chọn như thế nào.

- Không đúng... Sư huynh, các ngươi mau nhìn...

Thời điểm mọi người ở đây khẩn trương, quyết định muốn buông tha, Cốc Dương đột nhiên chỉ về phía trước.

Theo ngón tay của hắn, mọi người nhìn rõ, chỉ thấy thuyền cổ mới vừa rồi lui về phía sau, chẳng biết lúc nào ngừng lại, lẳng lặng trôi lơ lửng ở trong ao nước.

Màu đỏ của Hóa Huyết Trì cũng bất đồng lúc trước, tựa như có sinh mạng, không ngừng ngọa nguậy, thuyền cổ ở trong nước mang một loại khí thế lăng nhiên, cho người ta cảm giác tên đã lắp vào cung, tùy thời sẽ bắn ra.

Ầm!

Trong ánh mắt nghi hoặc, thuyền cổ bắn đi ra, so với mới vừa rồi nhanh không chỉ gấp mười lần, thẳng tắp vọt tới bên ngoài hình ảnh.

Tốc độ càng lúc càng nhanh, thể tích càng ngày càng lớn, nháy mắt liền tới chỗ mới vừa rồi Triệu Nhiễm hấp dẫn ra.

Kẻo kẹt! Kẻo kẹt!

Thuyền cổ đi tới bên cạnh, vách tường co rút nhanh hơn, đã tới sau lưng mọi người, nghe thanh âm tùy thời sẽ chen bọn họ thành nhục bính.

- Không thể do dự, mau nhảy!

Thấy thuyền cổ cách đám người mình còn có một đoạn, mà vách tường đã tới bên cạnh, không rời đi nữa, sẽ bị đè chết, Nhiếp Vân quát một tiếng, nhảy ra ngoài.

Hắn cũng không phải rời nơi này, mà là nhảy xuống thuyền cổ trong Hóa Huyết Trì.