Vô Tận Đan Điền

Chương 816: Huynh đệ của ta



- Chưởng giáo ấn...

Sắc mặt Diệp Kiếm Tinh cứng đờ.

Khó trách hai gia hỏa này đều không nóng nảy, thì ra đã sớm trộm chưởng giáo ấn từ lâu rồi, không có chưởng giáo ấn, Vân Huyên có đột phá cũng chỉ là Phá Không Cảnh mà thôi, đối mặt với Nhiếp Vân có thực lực Đan Điền Huyệt Khiếu Cảnh đỉnh phong cũng chỉ là con sâu cái kiến, tự nhiên không cần lo lắng.

Trộm được đồ vật còn không nói sớm, làm hại chính mình lo lắng suông một hồi.

- Quả nhiên nằm ở chỗ của ngươi.

Nhiếp Vân vươn tay cầm lấy chưởng giáo ấn.

Chiến lực mạnh nhất của Vân Huyên chính là chưởng giáo ấn, Nhiếp Vân là người của hai thế giới, làm sao có thể sơ sẩy như vậy, vừa rồi tất vào mặt nàng cũng lặng yên không một tiếng động quan sát một lần và muốn trộm đi, lại phát hiện kiện bảo bối này không còn trên người của nàng.

Thần không biết quỷ không hay, trong tình huống ngay cả Vân Huyên cũng không biết trộm chưởng giáo ấn đi, ngay cả mình cũng không làm được, chỉ có thể nói rõ một sự kiện... Thiên Huyễn ra tay!

Cũng không thể nói Thiên Huyễn tặc tính khó sửa đổi, hắn làm như vậy chỉ sợ cũng cảm giác Vân Huyên tâm cơ thâm trầm, một khi rời đi sẽ nghĩ biện pháp tổn thương mọi người.

Có chưởng giáo ấn thực lực bạo tăng, có được quyền nói chuyện trong Kiếm Thần Tông, quyền lợi cũng lớn, có lực uy hiếp đáng sợ với mọi người, không có thứ này chẳng khác nào lão hổ không có răng, cũng không gây nên nguy hiểm gì.

Xem ra hắn cầu tình cũng không phải ngu ngốc chân chính, mà là hắn mở đoạn tình cảm này và buông khúc mắc.

Khúc mắc đối với người bình thường mà nói có thể làm bọn họ mất đi động lực, bởi vì một lần đả kích phóng túng uống rượu đánh bạc rất nhiều, rất nhiều, nguy hại thật lớn, nếu tu luyện giả không xử lý tốt khúc mắc của mình, hắn tu luyện sẽ bị ngăn cản, thực lực trì trệ không tiến, thậm chí còn thụt lùi.

Thiên Huyễn hết lòng quan tâm giúp đỡ khúc mắc giải trừ, Vân Huyên lại không lĩnh tình.

Trời tạo nghiệp chướng còn có thể sống, tự gây nghiệt không thể sống!

- Luyện hóa chưởng giáo ấn cần nghi thức chân chính, các đệ tử tán thành, hiện tại cho dù trong tay ta có cũng không làm được, nên thu lại đi.

Cầm chưởng giáo ấn trong tay, Nhiếp Vân tiện tay ném vào Tử Hoa động phủ.

Chưởng giáo ấn đại biểu quyền lợi chưởng quản tông môn, nhân tâm hướng tới, nếu như muốn luyện hóa, phải tổ chức nghi thức chính thức và đạt được các đệ tử tán thành mới được, bằng không cho dù ngươi mạnh hơn nữa cũng không thể luyện hóa được.

Chính bởi vì như thế chưởng giáo ấn mới có thể đại biểu quyền lợi, cho dù ở tế tự chi địa, ngay cả Kiếm Thần chi tâm cũng không bàng được.

- Ha ha! Ta thành công các ngươi đều chết đi cho ta!

Trong khi mọi người đang nói chuyện, lôi vân đầy trời chậm rãi biến mất, Vân Huyên lông tóc không tổn hao gì xuất hiện.

Lúc này lực lượng qcuar nàng quả nhiên mạnh hơn rất nhiều, thân thể khẽ động không gian nghiền nát, dĩ nhiên đã là cao thủ Phá Không Cảnh sơ kỳ!

- Tới phiên ta động thủ!

Thấy Vân Huyên đi tới, dường như nàng chưa phát hiện chưởng giáo ấn đã mất đi, Nhiếp Vân lắc đầu, lúc này đi hai bước tới trơớc mặt nàng.

- Nhiếp Vân, ta muốn ngươi chết! Ân?

Nhìn thấy Nhiếp Vân không trốn mà dám đi tới trước mặt nàng, hai mắt Vân Huyên biến thành đỏ rực, tinh thần khẽ động câu thông nạp vật đan điền muốn lấy chưởng giáo ấn ra, lại đột ngột phát hiện ngọc ấn đại biểu quyền lợi đã biến mất không còn.

- Là ngươi...

Tìm không thấy chưởng giáo ấn, Vân Huyên lập tức hiểu ra, toàn thân đổ mồ hôi lạnh và trợn mắt nhìn sang.

- Ha ha, là ngươi quá xem thường ăn trộm!

Nhiếp Vân cười nhạt một tiếng, đột nhiên hắn ra tay!

Hô!

Lần này hắn ra tay nhìn như uy lực không lớn, lại không thấy đám mây đầy trời, cũng không có bất kỳ khí lãng chấn động nhưng mỗi chưởng đánh lên người Vân Huyên đều làm nàng trốn không thoát.

Không có chưởng giáo ấn, Vân Huyên cũng chỉ là người vừa đột phá Phá Không Cảnh, hiện tại Nhiếp Vân có thực lực Đan Điền Huyệt Khiếu Cảnh đỉnh phong, có chênh lệch không gì sánh được.

- Ngươi đang làm gì đó? Ah... Tu vi của ta, thực lực của ta...

Nhìn thấy Nhiếp Vân công kích, sắc mặt Vân Huyên biến thành tái nhợt, nàng phát ra tiếng thét chói tai.

Nàng cảm giác mỗi chưởng của Nhiếp Vân đánh tới đều làm tu vi của nàng giảm xuống, vừa rồi thiên tân vạn khổ mới vượt qua lôi kiếp, đạt tới Phá Không Cảnh, chỉ hai chưởng đã đánh nàng thànhNạp Hư Cảnh đỉnh phong!

Ba ba!

Không để ý tới nàng thét lên, Nhiếp Vân tiếp tục vỗ xuống, mỗi chưởng đánh tới đều làm nàng giảm một cấp bậc, không đến ba phút liền từ cường giả tuyệt thế Phá Không Cảnh biến thành tiểu nhân vật Khí Hải Cảnh.

Sở dĩ Nhiếp Vân đợi nàng đột phá mới động thủ chính là muốn tạo chướng ngại đột phá cho nàng, thời điểm nội tâm đạt tới đỉnh phong nhất lại té xuống đáy cốc, làm cho nàng hiểu,...

Thiên Huyễn là huynh đệ của ta, không ai có thể trêu đùa hắn như hài kịch.

- Nhiếp Vân, chỉ cần ta không chết, nhất định sẽ phanh thây xé xác ngươi.

Cảm nhận được lực lượng trên người cướp đoạt, cảnh giới không ngừng giảm xuống, sắc mặt Vân Huyên dữ tợn, nàng rống to một tiếng, không còn bộ dạng xinh đẹp và lãnh diễm, ngược lại nàng biến thành đàn bà chanh chua, cũng không còn chút hàm dưỡng nào.

Mới vừa rồi bị đánh thành đầu heo cũng không thốt ra một tiếng, hiện tại nàng bắt đầu chửi đổng, mất đi thái độ bình thường, nói rõ lòng tự tin của nàng sụp đổ và sắp phát điên.

Khí Hải Cảnh, mặc dù là Chí Tôn đỉnh phong nhưng khác biệt với Bí Cảnh thất trọng Phá Không Cảnh quá lớn, Vân Huyên làm người lạnh lùng, tính tình cao ngạo, lòng tự trọng rất mạnh, từ đỉnh phong bị đánh rơi xuống đáy cốc, loại dày vò này còn khó chịu hơn giết nàng.

- Yên tâm đi, Thiên Huyễn đã mở miệng, ta sẽ không đánh chết ngươi, nếu không đánh chết thì cứ để sống thêm trăm năm là được.

Nhiếp Vân cười nhạt một tiếng, hắn vẫn không dừng tay.

Hắn muốn chính là hiệu quả như vậy.

Đối phó cừu nhân cũng không phải cứ giết mới có thể cảm thấy giải hận, cứ để kẻ đó tạm nhân nhượng vì lợi ích toàn cục hoàn toàn đánh mất tôn nghiêm nhưng sống tàn, từ đó mới thống khoái.

Ngươi không phải cao ngạo sao? Không phải xem thường Thiên Huyễn sao? Không phải muốn giết ta sao? Vậy bây giờ ta đánh ngươi thành phế vật, như vậy ta sẽ xé nát cao ngạo và tự tôn của ngươi không còn sót lại thứ gì.

Đối phó với loại nữ nhân tự cho rằng mình siêu phàm và tự cho là đúng này phải vẽ mặt, phải đánh hung ác, muốn động thủ cũng phải đánh nát tự tin của nàng ta, không cho nàng cơ hội phản kháng.

- Ngươi không phải người, là ác ma, là ma quỷ!&