Vô Tận Đan Điền

Chương 873: Nàng chết? (Thượng) (1)



Khe nứt này vô cùng rộng lớn, từ phía sau lưng đánh úp lại, bao phủ toàn bộ chung quanh, đã không còn đường lui. Đường sống duy nhất chính là dùng tốc độ nhanh nhất lấy đi thi thể của đệ đệ hắn. Như vậy, không có cái khí tức áp chế đặc thù này nữa, khi đó tốc độ của hắn sẽ nhanh hơn, mới có cơ hội thoát khỏi.

Bất quá muốn cứu đi Nhiếp Đồng thì phải giống như lúc lấy đi Long oán vậy, phải đi tới gần thì mới có thể thành công. Nếu như quá xa, tinh thần lực sẽ bị cỗ khí tức lạnh lùng trên người Nhiếp Đồng bắn ra, không phát ra được chút tác dụng nào.

Chỉ là khoảng cách này nếu so với Long oán thì xa hơn một chút, nhưng mà cũng phải tới mười thước.

- Trục Lãng thuẫn, ngăn cản!

Một mặt đi về phía trước, một mặt triệu hoán Trục Lãng thuẫn ra, biến thành một cái thuẫn ngăn cản phía sau, đồng thời không chút do dự bước nhanh về phía trước.

Răng rắc!

Hắn vừa mới làm xong tất cả mọi chuyện thì Trục Lãng thuẫn đã bị khe nứt làm cho nát bấy, mà khe nứt bị ngăn cản, lực lượng dường như cũng tiêu hao sạch sẽ, biến mất trên không trung.

- Quá nguy hiểm...

Nhìn thấy Trục Lãng thuẫn bị biến thành bụi phấn, Nhiếp Vân lau mồ hôi lạnh trên trán, trong lòng còn sợ hãi. Trục Lãng thuẫn là Linh Binh tuyệt phẩm, loại binh khí này cho dù ở trong hư không loạn lưu cũng có thể bảo trì hoàn hảo không tổn hao gì, thế nhưng vừa mới bị khe nứt va chạm đã biến thành tro bụi, đủ để thấy được thực lực của hai bên giao chiến phía dưới, đã không thể dùng từ khủng bố để hình dung được nữa.

- Sắp tới...

-

Biết rõ nguy hiểm, Nhiếp Vân càng thêm sốt ruột, cố nén cảm giác lạnh lẽo như băng từ trên thi thể đệ đệ truyền, bả vai nhoáng lên một cái, cao thấp toàn thân lập tức xuất hiện cảm giác hưng phấn, lại lần nữa điên cuồng xông về phía trước.

Linh Tê Tuyền Thủy!

Linh Tê Tuyền Thủy có tác dụng kích thích cơ bắp, mặc dù đối với Nhiếp Vân hiện tại không có hiệu quả quá lớn, thế nhưng lại có thể khiến cho người ta hưng phấn.

Càng tới gần đệ đệ thì cảm giác muốn hôn mê càng nặng thêm, dùng thứ này kích thích vừa vặn có thể giữ vững tỉnh táo.

Một trăm thước.

Năm mươi thước.

Hai mươi thước.

Mười lăm thước..

Khoảng cách càng ngày càng gần, hai mắt Nhiếp Vân cũng càng ngày càng sáng.

Chỉ cần đi tới khoảng cách mười thước gần với đệ đệ là hắn có thể trực tiếp thu thi thể đệ đệ vào trong Tử Hoa Động Phủ!

Thu vào Tử Hoa Động Phủ thì hắn sẽ lập tức rời đi, hai gia hỏa chiến đấu phía dưới thật sự quá cường đại, Nhiếp Vân cũng không muốn bị tai bay vạ gió.

Ầm ầm!

Ngay khi Nhiếp Vân sắp đến gần trước mặt Nhiếp Đồng thì đột nhiên chợt nghe thấy phía dưới truyền tới tiếng linh hồn phẫn nộ lao tới.

Quay đầu nhìn lại, chỉ thấy một khe nứt đen kịt từ trên đầu ngón tay thi thể cực lớn kia bắn ra, bay thẳng về phía hắn!

Nhìn cường độ đạo khe nứt này, so với khe nứt vừa rồi ít nhất cũng mạnh hơn gấp chục lần!

- Hỏng bét.

Vừa rồi khe nứt kia còn có thể dùng Trục Lãng thuẫn ngăn cản một chút, hiện tại đừng nói là không có kiện Linh binh tuyệt phẩm này, cho dù có mười kiện cũng tuyệt không ngăn cản được.

- Nhanh hơn một chút nữa.

Gào thét một tiếng, sắc mặt Nhiếp Vân lập tức trở nên dữ tợn, một đạo Phong lôi chi âm đột nhiên vang lên. Phong Lôi ma dực lần nữa được thi triển ra.

Xoẹt.

Vọt tới trước, trong thời gian một hô hấp đã tới khoảng cách chừng năm thước, đi tới nơi linh hồn có thể chạm vào thi thể đệ đệ. Tinh thần Nhiếp Vân khẽ động, sưu một cái đã thu thi thể Nhiếp Đồng vào trong Tử Hoa động phủ.

Thi thể đệ đệ hiện tại vẫn như cũ, vẫn không có ý thức chủ quan, cho nên có thể thu vào, không bị ảnh hưởng một chút nào.

Thu lại thi thể, lúc này Nhiếp Vân mới thở dài một hơi, cảm nhận được lực lượng làm hắn khó khăn tiến lên đã biến mất, hắn quay đầu nhìn lại.

Chỉ thấy thi thể cực lớn và viên cầu kia dường như đã chiến đấu tới lúc gay cấn. Vết nứt trên thi thể cực lớn kia đã lan tràn toàn thân, dường như có thể tùy thời vỡ nát. Mà viên cầu kia cũng không khá hơn chút nào, quang mang ảm đạm lờ mờ, lung lay sắp đổ trên không trung, giống như sắp rơi xuống phía dưới.

Tuy nhiên song phương chiến đấu Nhiếp Vân cũng không kịp xem nữa, bởi vì khe nứt cực lớn kia đã đi tới sau lưng hắn.

- Thiên phú Thiên Hành sư, đi.

Biết rõ tình huống nguy cấp, nếu như không trốn đi nhất định sẽ chết. Hô nhỏ một tiếng, thiên phú Thiên Hành sư của Nhiếp Vân tác dụng vào hai chân, nhanh chóng đi về phía trước.

ông.

Tuy nhiên, còn chưa đi xa thì Nhiếp Vân đã cảm thấy không gian trước mắt cứng lại, cả người lập tức bị định thân tại chỗ.

- Hỏng bét, nhất định là thi thể kia lại động thủ lần nữa. Đáng giận, đáng giận.

Thân thể bị không gian định thân lại, thiên phú Thiên Hành sư và Phong lôi ma dực đều biến thành trang tú. Thiên Nhãn nhìn qua, khe nứt từ từ kéo tới trước mặt, sắp bao phủ Nhiếp Vân.

Ông.

Trong lúc ngàn cân treo sợi tóc này lại có một tiếng giòn vang vang vọng, đột nhiên viên cầu kia xoay tròn, một cỗ lực lượng lớn tới cực điểm lập tức từ trong bốn phương tám hướng liễn xa lao xa, lập tức ngăn cản khe nứt công kích. Nhiếp Vân cảm thấy sau lưng được một cỗ lực lượng nhu hòa đẩy đi, lập tức lao ra khỏi không gian này, lần nữa trở lại trong liễn xa.

- Vì sao viên cầu lại giúp ta?

Sau khi chạy trón được, lúc này Nhiếp Vân mới cảm thấy hoảng sợ, đồng thời trong lòng còn tràn ngập nghi hoặc.

Nếu như không phải có viên cầu đột nhiên hỗ trợ, như vậy nhất định hắn sẽ phải chết không thể nghi ngờ, thế nhưng Nhiếp Vân dù thế nào cũng không nghĩ ra được vì sao thứ này lại trợ giúp mình.

Nếu như thực sự muốn giúp, nó hoàn toàn có thể ra tay lúc thi thể cực lớn công kích. Như vậy nhất định ngăn cản khe nứt sẽ thuận lợi hơn một chút, vì sao hết lần này tới lần khác lại đợi tới lúc hắn gần chết mới ra tay chứ?

Nhìn bộ dáng vội vàng ra tay như vậy, nhất định là vận dụng bí pháp cấm kị nào đó, nếu không cũng sẽ không có uy lực như vậy. Một tiểu nhân vật như hắn không tới mức để cho viên cầu này làm như vậy a? Chẳng lẽ xuất hiện biến cố gì khiến cho nó coi trọng sao?

Nghĩ vậy đột nhiên hắn quay đầu lại, hai mắt nhìn vào đôi cánh sau lưng.

- Chẳng lẽ là do Phong Lôi ma dực?

Trong lòng nghĩ tới điểm này.

Hắn và Di Tĩnh sở dĩ có thể tới đây chính là bởi vì Phong Lôi ma dực vận chuyển rốt cục cũng tới mức mà hắn không áp chế nổi. Hiện tại phong Lôi ma dực xuất

hiện, viên cầu mới cứu hắn. Chỉ sợ thân pháp này có bí mật khó có thể nói rõ.