Vô Tận Đan Điền

Chương 934: Tọa kỵ của lão tổ (2)



Chuyện kiến tạo Phong Vân minh hắn cũng không có quản. Sau khi uy hiếp Tiêu Lăng và Cát Hoan xong, trong thời gian hơn hai ngày sau đó, quả nhiên đệ tử lâu năm đã không tới quấy rối nữa. Hắn thừa dịp lúc này cũng tiện tu luyện một phen, vốn hắn tưởng rằng có thể đột phá gông cùm, đạt tới Nạp Hư cảnh trung kỳ. Thế nhưng hiện tại xem ra, hắn vẫn đánh giá quá cao bản thân mình. Nạp Hư cảnh quả nhiên không phải dễ đột phá như vậy a!

Đừng nhìn từ sơ kỳ đỉnh phong đến trung kỳ chỉ kém một ít, thế nhưng không có kỳ ngộ thích hợp, muốn thành công cũng không có dễ dàng như vậy a.

- Ài, mấy ngày nay bởi vì định đột phá, ngay cả khí hải hùng hậu như vậy cũng bị tiêu hao sạch sẽ hơn một trăm lần... May mắn mà ta có được thiên phú Nguyên Khí sư, bằng không, muốn bù đắp đủ khí hải cũng không biết sẽ phải mất bao nhiêu thời gian.

Nhớ tới hai ngày này tu luyện vất vả bao nhiêu, Nhiếp Vân bất đắc dĩ lắc đầu nói.

Nguyên Khí sư rút ra nguyên khí, tuy rằng không có cách nào làm cho người ta tấn cấp, thế nhưng bổ sung pháp lực do việc đột phá vượt qua tiêu hao lại không có vấn đề gì. Trong thời gian hai ngày này, bởi vì muốn đột phá, cho nên pháp lực trong cơ thể hắn đã trọn vẹn tiêu hao hơn một trăm lần!

Cũng may mắn mà hắn có thiên phú Nguyên Khí sư. Bằng không, chỉ tính riêng việc khôi phục thể lực cũng đã có thể làm cho hắn lần nữa biến thành kẻ nghèo.

- Trong khoản thời gian này ta luôn vận dụng thiên phú Nguyên Khí sư, cũng đã trở nên thuần thục hơn nhiều. Trước kia muốn khôi phục khí hải lớn như vậy còn cần tới thời gian hai ba hô hấp, hiện tại ngay cả một hô hấp cũng chưa tới...

Nhớ tới chỗ thần kỳ của thiên phú Nguyên Khí sư, đang định nghiên cứu một chút thì đột nhiên trong tai vang lên một tiếng truyền âm. Thân thể Nhiếp Vân nhoáng một cái đã từ bên trong Tử Hoa Động Phủ chui ra ngoài.

Người truyền âm chính là Tiểu Phong, sau khi tiến vào Tử Hoa Động Phủ hắn đã để nó thủ hộ trong sân, một khi có chuyện gì, bằng vào thực lực của nó cũng có thể giải quyết được.

- Minh chủ, thí luyện đã bắt đầu, tông môn đã phái người thông báo. Bảo chúng ta đi tới quảng trường trước Lăng Tiêu đỉnh tụ hợp!

Đi ra khỏi động phủ trở lại đình viện, vừa mới mở cấm chế ra thì Âu Dương Thế Hùng đã đi tới.

- Thí luyện đã bắt đầu? Đi thôi!

Sững sờ một chút, Nhiếp Vân tính toán một phen, lúc này hắn mới nhớ tới thời gian đã không sai biệt lắm, ước chừng đã qua ba ngày. Vì vậy thời gian thí luyện cũng đã tới.

Thí luyện là khảo hạch đối với đệ tử của Hóa Vân tông, chỉ cần thông qua là có thể trở thành đệ tử chính thức của tông môn, không thông qua, sẽ bị loại bỏ.

- Minh chủ tốt!

Vừa đi ra khỏi tiểu viện thì đã chợt nghe được tiếng giọi giống như là thủy triều vang vọng. Ngẩng đầu nhìn lên, trên mặt Nhiếp Vân lập tức hiện lên vẻ cổ quái.

Chỉ thấy trước mắt hắn có một đám người rậm rạp chằng chịt đứng đó, chừng trên trăm người. Nhìn thấy hắn xuất hiện, vẻ mặt của tất cả đều hưng phấn, tràn ngập sùng bái.

- Đây là...

- Những người này đều là minh chúng của Phong Vân minh chúng ta!

Nhìn ra vẻ cổ quái trên mặt hắn, Âu Dương Thế Hùng bước lên phía trước, vừa cười vừa nói.

- Cái gì? Minh chúng của chúng ta? Hơn nữa đều là đệ tử hạch tâm?

Nhiếp Vân lại càng hoảng sợ.

Đệ tử hạch tâm của Hóa Vân tông tổng cộng lại chỉ sợ cũng không có được ngàn người. Còn có hơn phân nửa là người có thực lực Thiên Kiều Cảnh. Cho nên, liên minh trong đó nghe thì khí thế, trên thực tế bình thường cũng chỉ có hai, ba mươi người. Ít thì chỉ sợ ngay cả mười người cũng không có, về phần hơn trăm người, hơn ngàn người, lại là tăng thêm đệ tử tinh anh và đệ tử bình thường mới có quy mô được như vậy. Mà Phong Vân minh của hắn vừa mới thành lập không đến ba ngày, không ngờ đã có gần trăm vị đệ tử hạch tâm gia nhập, chuyện này... Cũng quá khoa trương a!

- Đúng vậy a, lần này thêm ba mươi đệ tử mới nhập môn như chúng ta, lại thêm đệ tử lâu năm tới đây gia nhập, tổng cộng có chín mươi hai người!

Âu Dương Thế Hùng vừa cười vừa nói.

- Xem ra muốn yên ổn một ít cũng yên ổn không được nữa...

Nghe thấy hắn nói vậy, Nhiếp Vân khẽ cười khổ.

Vốn hắn tưởng rằng Phong Vân minh chỉ tuyển nhận đệ tử mới nhập môn là được, mọi người cùng liên hợp lại, tạo thành một cỗ thế lực. Thế nhưng không nghĩ tới ngay cả đệ tử lâu năm cũng được tuyển nhận, như vậy chẳng khác nào cướp đoạt minh chúng với liên minh khác. Loại này chuyện vẽ mặt như vậy, ai có thể nhịn được chứ?

Không cần nghĩ, về sau tuyệt đối bọn hắn sẽ không có một ngày tốt lành nào.

Được rồi, cũng không có nhiều chuyện lắm, nếu như đã như vậy thì cứ để nó như vậy đi...

Hai ngày này tu luyện, tuy rằng thực lực không gia tăng gì. Thế nhưng cảnh giới lại được củng cố không ít, mặc dù có người đến gây phiền toái thì Nhiếp Vân cũng có tự tin có thể làm cho đối phương nhận được giáo huấn thê thảm.

Trong lòng nghĩ vậy, các vị đệ tử mới nhập môn dưới sự dẫn dắt của hắn đi về phía quảng trường phía trước Lăng Tiêu đỉnh.

Lăng Tiêu đỉnh là hạch tâm của Thiên Ngoại thiên, cũng là chỗ đặt chưởng giáo điện của Hóa Vân tông. Quảng trường ở phía trước rộng lớn vô cùng, cũng là nơi đệ tử luyện võ tập hợp tốt nhất, thí luyện là một lần khảo hạch quan trọng nhất của nhập môn đệ, mà nó cũng được cử hành ở chỗ này.

Quang mang lóe lên, đám người Nhiếp Vân đã được truyền tống đến quảng trường.

Lần thí luyện này, cũng không phải chỉ có mình ba mươi người bọn hắn, còn có đệ tử tinh anh và đệ tử bình thường thông qua khảo hạch, toàn bộ cộng lại có hơn ba nghìn người. Tất cả mọi người cùng tập hợp lại, cảnh tượng rất là đồ sộ.

- Mau nhìn, người kia chính là Vân Phong, minh chủ Phong Vân minh!

- Chính là hắn đánh cho đệ tử lâu năm mất mặt, còn làm cho đệ tử lâu năm phải xin lỗi...

- Thật là lợi hại a, người vừa dài vừa suất ca như vậy. Nếu có thể làm đạo lữ của ta thì tốt rồi...

Vùa mới đi tới quảng trường thì đã chợt nghe được một đám tiếng xì xào. Hóa Vân tông cũng có nữ đệ tử, chỉ là số lượng so ra kém tông môn như Linh Lung tiên tông, Tĩnh Thiên tông mà thôi. Bất quá bởi vì con số đệ lớn, cho nên nếu như cộng toàn bộ lại mà nói... cũng sẽ không ít. Tất cả những nữ đệ tử này đều nhìn về phía Nhiếp Vân, hai mắt lộ ra vẻ mê trai.

Cũng không chỉ là mỹ nữ yêu anh hùng, xấu nữ cũng yêu a.

Hiện tại Nhiếp Vân chính là anh hùng lớn nhất trong lòng các nàng.