Võ Tôn Đỉnh Cấp

Chương 158



“Như vậy còn không chết, nhóc con, cơ thể của cậu rất rắn chắc, tiếp thêm một chưởng của tôi.”

Chưởng quầy béo thấy Cửu Thiên chịu một chưởng toàn lực của ông ta vậy mà còn muốn bò dậy, ông ta không khỏi lần nữa ngưng tụ canh kình. Nhưng vào lúc này, một bóng người vụt qua trước mặt ông ta, chính là Huyễn Tầm.

“Tên béo, ông vừa nói cái gì, ông là đang cướp hoang thú của bọn họ sao?”

Huyễn Tầm dường như cực kỳ nhạy cảm với chuyện này, nhìn chằm chằm chưởng quầy béo.

Chưởng quầy béo sững người, sắc mặt hơi thay đổi: “Tiểu thư Huyễn Tầm, chuyện này khá phức tạp. Cô trước tiên đừng quản, để tôi xử lý tên nhóc này trước đã.”

Huyễn Tầm lạnh giọng nói: “Cái gì mà nói tôi đừng quản. Quy tắc của Thuần Thú Trai là không cho phép cướp đoạt hoang thú của người khác, người làm trái phế bỏ tu vi, đuổi khỏi môn hộ.”

Chưởng quầy béo nghiến răng nói: “Tiểu thư Huyễn Tầm, lát nữa tôi sẽ giải thích với cô, cô tránh ra trước.”

Huyễn Tầm giơ hai con dao găm của mình lên, chỉ vào chưởng quầy béo nói: “Ông bây giờ giải thích với tôi.”

Thần sắc của chưởng quầy béo nhanh chóng thay đổi, ông ta biết chuyện này ngày hôm nay sợ rằng không thoát được rồi.

Đột nhiên, trong mắt chưởng quầy béo lóe tia sắc lạnh, giơ tay một chưởng đánh bay Huyễn Tầm.

Huyễn Tầm hoàn toàn không ngờ chưởng quầy béo vậy mà thật sự dám ra tay với cô ta, bị một chưởng đánh bay ra đất, nhưng không có bị thương gì cả.

Chưởng quầy béo đương nhiên không dám thật sự đánh bị thương Huyễn Tầm, ông ta là dùng lực nhẹ, chỉ đánh Huyễn Tầm ra, sau đó lúc này mới ngưng tụ lực lượng toàn thân đánh về phía Cửu Thiên.

Chỉ cần giết chết tên nhóc này và đồng đội của hắn, không có nhân chứng, cho dù Huyễn Tầm biết ông ta cướp đoạt hoang thú của người khác, cũng không thể thật sự làm gì ông ta.

Xác định chủ ý, chưởng quầy béo ra tay thật nặng.

Cửu Thiên giương mắt nhìn chưởng quầy béo đánh mình, toàn thân canh khí sôi sục, lực lượng ngũ hành xung quanh bắt đầu ngưng tụ.

Thời khắc sinh tử, hắn cũng không quan tâm giấu diếm gì nữa.

Chưởng quầy béo lập tức cảm nhận được lực lượng thiên địa xung quanh bỗng có thay đổi, khiến tay của ông ta hạ xuống trở nên chậm hơn, một ít ánh sáng năm màu tỏa ra từ trên người Cửu Thiên, lực lượng thiên địa xung quanh hóa thành gió lốc. Vào lúc ngàn cân treo sợi tóc, Tiểu Hắc bỗng cắn vào tay của Cửu Thiên.

Ngay sau đó, Tiểu Hắc đột nhiên biến mất, mà cánh tay của Cửu Thiên bỗng chốc xuất hiện hoa văn màu đen, một khoảng hắc viêm đáng sự tỏa ra từ trên cánh tay của Cửu Thiên.

Một quyền, mang theo tiếng rồng ngâm.

Hắc viêm đáng sợ ở trong thiên địa hóa thành một con mãnh thú, há cái miệng đỏ lòm về phía chưởng quầy béo.

Đây là công pháp ngũ hành hóa vật của Cửu Thiên, pháp quyết cơ bản của luyện khí sĩ. Nhưng lại không phải là hiệu quả mà bình thường Cửu Thiên sử dụng.

Hắc viêm đáng sợ không có dựa theo suy nghĩ của hắn biến thành một con mãnh hổ chui ra, ngược lại huyễn hóa ra một con hắc long, lao lên trời.

Trong nháy mắt, canh kình trên người của chưởng quầy béo bị hoàn toàn hủy hoại, cơ thể giống như quả bóng thịt trực tiếp bị đánh bay lên nóc nhà, rơi xuống con đường bên ngoài.

Máu tươi chảy ra, chưởng quầy béo không đứng nổi nữa.