Vương Gia, Vương Phi Trèo Tường!

Chương 13: Bị sách lậu rồi !



Hiện tại kinh thành điên cuồng truyền bá rằng Dạ Nguyệt Sắc không phải là loại cô nương không biết xấu hổ là gì. Bởi vì bản tập tranh kia, làm cho dân chúng cả kinh thành biết, Dạ Nguyệt Sắc cùng Tứ hoàng tử yêu nhau thắm thiết như thế nào, về sau xuất hiện thêm con Hồ Ly Tinh, về phần con hồ ly tinh này, mũi nhọn dĩ nhiên liền nhắm thẳng vào kinh thành nhất Tần Khuynh. Dẫn đến Tứ hoàng tử Nguyệt Lưu Ảnh bội tình bạc nghĩa, sau đó Dạ Nguyệt Sắc gặp được Vương công tử si tình, nhưng Tương Vương cố ý, thần nữ vô tình. . . . . .

Mọi người nói tới chỗ này, không khỏi vì Dạ Nguyệt Sắc chảy một giọt lại một giọt nước mắt.

"Còn Dạ tiểu thư cùng Cẩm Nguyệt vương gia thì sao?" Cả đám tụ chung một chỗ rối rít thảo luận, "Họa Lâu xuân đã xuất bản quyển mới nhất chưa?" Một số người có vẻ vẫn còn thèm thuồng, hết sức mong đợi đến tập tiếp sau.

"Ra tập mới rồi, ra tập mới rồi !" Một người cầm một quyển tập tranh, vui sướng hô, một đám người vội vã chạy ào về hướng đó. . . . . .

Dạ Nguyệt Sắc ngồi ở bên trong gian phòng nhìn sáng hôm nay Họa Lâu Xuân đưa tới một chồng lớn ngân phiếu, 20 vạn lượng a, 20 vạn lượng a! Dạ Nguyệt Sắc ôm bạc, trong mắt tinh quang bắn ra bốn phía.

"Tiểu thư, đây là Cẩm Nguyệt vương gia bảo người đưa tới!" Đỗ Quyên bước đến giao cho Dạ Nguyệt Sắc một quyển tập tranh, trên bìa mặt là hình ảnh nữ nhân rúc vào trong ngực người nam nhân , hai người mặt ngó về phía trời chiều, hình ảnh ấm áp và làm cho người ta mơ tưởng viển vông!

Nét chữ trên mặt khiến Dạ Nguyệt Sắc cảm thấy quen thuộc lạ kì. Giống như nàng viết a!

Sau đó mở tập tranh ra, lật từng trang, Dạ Nguyệt Sắc đen một phần, cho đến tờ cuối cùng, Dạ Nguyệt Sắc rốt cuộc không thể nhịn được nữa đem tập tranh ném trên mặt đất, dùng chân đạp rồi lại đạp, tựa hồ còn không hả giận, đem tập tranh lật qua, giẫm loạn một trận!

"Mẹ nó, tên khốn kiếp nào dám in sách lậu!" Dạ Nguyệt Sắc rống giận, "Lão nương muốn rút da của hắn!"

Sách lậu thì coi như xong đi, còn dám nói nàng cương quyết theo đuổi Nguyệt Vô Thương như thế nào còn chưa tính, cuối cùng còn nói cái gì" Dạ Nguyệt Sắc nàng đời này kiếp này không phải là Cẩm Nguyệt vương gia không lấy chồng" ! Vậy về sau làm sao nàng có thể lừa trai đẹp tới tay được!

"Đỗ Quyên!" Dạ Nguyệt Sắc lớn tiếng hô, thân thể Đỗ Quyên run lên, "Có em, thưa tiểu thư. . . . . ."

"Ngươi mới vừa nói bản tập tranh này là ai đưa tới!" Dạ Nguyệt Sắc cắn răng nghiến lợi hỏi, hận không đem người nọ lột da cắt thịt hủy đi xương cốt sau đó dẫm dẫm lên, làm cho nàng tổn thất bao nhiêu bạc a.

"Nô tỳ, tiểu thư, là Cẩm Nguyệt Vương phủ đưa tới!" Đỗ Quyên vừa nhìn Dạ Nguyệt Sắc vừa cẩn thận rúc vào cửa, bộ dáng tiểu thư như vậy thật quá đáng sợ!

Dạ Nguyệt Sắc giống như một luồng gió xông ra ngoài, chạy thẳng tới Cẩm Nguyệt Vương phủ, không hề có ai ngăn ngăn cản thẳng một đường chạy đi vào, Dạ Nguyệt Sắc đi vào một mạch, vòng qua hành lang gấp khúc, kiếm mấy vòng, Dạ Nguyệt Sắc phát hiện mình đang trên hành lang dài tới tới lui lui, căn bản không đi ra ngoài!

Như vậy lăn qua lăn lại, Dạ Nguyệt Sắc vô lực rồi, lạc đường! Dạ Nguyệt Sắc mấy đi bộ dáng muốn giết người, thay một bộ dạng đáng thương, tiểu nữ tử co được dãn được, kéo dài thanh âm hô: "Nguyệt Nguyệt, ta lạc đường, Nguyệt Nguyệt. . . . . ."

Ưu nhã , người nào đó ngồi ở trên nóc phòng nhìn Dạ Nguyệt Sắc chạy mười mấy vòng, nụ cười nơi khóe miệng càng sâu, lau sạch máu tươi vừa tràn ra khóe miệng, bàn tay ở nóc nhà khẽ chống, trong nháy mắt bay tới phía sau Dạ Nguyệt Sắc .

"Ở đây!" Thanh âm vẫn dễ nghe mềm mại đến tận xương như cũ, nhưng cẩn thận nghe kĩ, liền có thể phát hiện trong thanh âm hắn hơi bất bình ổn, tựa hồ có một chút suy yếu là lạ.

Nghe được thanh âm người nào đó, Dạ Nguyệt Sắc cảm thấy xương cũng giòn cả rồi, một chút tức giận còn lại mới vừa rồi cũng không còn, thay dáng vẻ lấy lòng nhìn Nguyệt Vô Thương nói: "Nguyệt Nguyệt cái đó là ngươi vẽ đấy à?"

"Cái đó?" Hai mắt hoa đào đầy tình ý của Nguyệt Vô Thương chớp lên, trong mắt như có ngọn sóng đang lưu chuyển, hoặc những ánh chớp lóa mắt bay qua.

Dạ Nguyệt Sắc kích động, tại sao có thể đẹp như thế? Ngay sau đó thần sắc nghiêm túc

"Đúng thế, chính là bản tập tranh ngươi bảo người đưa tới."

"A, ngươi nói cái này a, người ta chưa bao giờ biết thì ra Sắc Sắc là đối với ta thầm mến không dứt như vậy, không phải người ta thì không lấy chồng!" Nụ cười của Nguyệt Vô Thương càng lúc càng tươi, nốt ruồi chu sa đỏ tươi nơi mí mắt càng thêm ướt át, cộng thêm âm thanh ôn nhu mềm mại đến tận xương kia, yêu nghiệt mị hoặc không nói thành lời.

Dạ Nguyệt Sắc thẳng tắp nhìn Nguyệt Vô Thương chằm chằm, đôi tay lôi vạt áo thật chặt, có thể đừng cười yêu nghiệt như thế, đừng nói chuyện ôn nhu với nàng như thế được không, mẹ nó, nàng sợ nàng không kiềm chế được, trực tiếp đẩy ngã hắn!

"Đó là hư cấu, phần tiếp theo của câu chuyện đó không phải như vậy! " Dạ Nguyệt Sắc vội vàng giải thích.

"A?" Nguyệt Vô Thương mắt phượng hếch lên, ngữ điệu cao lên, ra vẻ không hề tin.

"Vốn là nên khi Nguyệt Nguyệt ngươi gặp được ta, sau đó vừa thấy đã yêu,yêu chân thành, không phải ta nhất định sẽ không cưới vợ!" Dạ Nguyệt Sắc vội vàng nói.

"Sao nàng biết? Chẳng lẽ. . . . . ." Đôi mắt xinh đẹp của Nguyệt Vô Thương mang theo nụ cười yêu nghiệt, dáng vẻ như ta đã hiểu nhìn Dạ Nguyệt Sắc.

Dạ Nguyệt Sắc trong lòng thầm mắng a, khốn kiếp a, cầm thú a, yêu nghiệt a, nàng lại bị bẫy rồi.

"Không phải đâu!" Dạ Nguyệt Sắc vội vàng giải thích, nếu để cho hắn biết, mưu kế một mũi tên hạ hai chim của nàng không phải bị lột trần sao? Chuyện vãn hồi danh tiếng lại có thể kiếm hời một khoản dễ dàng như vậy, tuyệt đối không thể cho hắn biết.

"Vậy là cái gì?" Gương mặt xinh đẹp của người nào đó tiến tới trước mặt Dạ Nguyệt Sắc, chóp mũi chạm vào chóp mũi, nụ cười yêu nghiệt kia, hơi thở ấm áp kia thẳng tắp phả vào trên mặt Dạ Nguyệt Sắc, trêu chọc thần kinh yếu ớt của Dạ Nguyệt Sắc.

Thấy Dạ Nguyệt Sắc sửng sốt không hiểu, Nguyệt Vô Thương khẽ tiến thêm một bước, đôi môi ấm áp mềm mại như có như không lướt qua gò má của Dạ Nguyệt Sắc, lồng ngực dán sát vào ngực của Dạ Nguyệt Sắc, trực tiếp cùng Dạ Nguyệt Sắc tựa vào cây cột sau lưng.

Dạ Nguyệt Sắc kích động, cảm giác đôi môi mềm mại vạn phần kia vào như có như không dính vào trên mặt, ngứa một chút, tựa hồ tâm cũng ngứa, "Là ta đối với Nguyệt Nguyệt vừa thấy đã yêu, yêu chân thành, không phải ngươi không lấy chồng!"

Nói xong lấy xu thế sét đánh không kịp bưng tai, đem đôi môi đỏ mọng tới gần phía trước, áp vào trên môi Nguyệt Vô Thương. Dạ Nguyệt Sắc hung hăng mút vào một chút, không liên quan đến nàng đâu , là hắn câu dẫn nàng.

Chẳng qua là nàng không nhìn thấy trong mắt yêu nghiệt kia có nụ cười thành công thỏa mãn, cả gương mặt tràn đầy nụ cười, màu đỏ chu sa nơi mí mắt toát ra một cỗ phong tình làm cho người ta khó có thể cự tuyệt. Chỉ khác là, hắn bị cướp hôn!

Dạ Nguyệt Sắc hôn một cái, liếm liếm, cắn cắn sau đó mới lấy lại tinh thần, ngu ngốc mà, xúc động là ma quỷ a, bây giờ nên làm gì đây! Dạ Nguyệt Sắc lo lắng, cứ cùng Nguyệt Vô Thương môi dán môi như vậy, ai cũng vẫn không nhúc nhích.

Cho đến khi Dạ Nguyệt Sắc cảm giác người nào đó liếm liếm môi của nàng, liền kích động lần nữa, có thể lại muốn ở câu dẫn nàng hay không. . . . . .