Vương Gia, Vương Phi Trèo Tường!

Chương 22: Chính là cái ý tứ này



"Uy uy. . . . . ." Dạ Nguyệt Sắc có chút khẩn trương hô lớn, thấy Nguyệt Vô Thương không có động tĩnh gì, như đưa đám chống đẩy thân thể của Nguyệt Vô Thương, ô ô, nàng đi ra không được á.

Dạ Nguyệt Sắc vốn nghĩ, những ngày tháng sống còn của Nguyệt Vô Thương không dài, đương nhiên bạc nàng thiếu hắn cũng không còn bao lâu, như vậy trong những ngày sống sót không được nhiều lắm của hắn, nàng nhất định phải chăm sóc hắn vậy.

Té ở trên bả vai Dạ Nguyệt Sắc, con sói xám nào đó khoác da dê , khóe miệng cong cong, ừ, không tệ,thân thể của Sắc Sắc nhà hắn có mùi thơm nhàn nhạt rất dễ chịu, dựa vào mềm nhũn vô cùng thoải mái.

"Nguyệt Nguyệt a! Ta đi không được á!" Dạ Nguyệt Sắc đưa chân ra chuẩn bị đá đóa hoa mẫu đơn kiều diễm nở bên cạnh, cuối cùng ủ rũ cúi đầu thu chân về, trên mặt đất hung hăng dẫm một cái, nào có thể đoán được đã giẫm phải chân tên yêu nghiệt nào đó.

Nguyệt Vô Thương vì đau nên hơi nhíu mày, thiếu chút nữa té ngã , cảm giác được lồng ngực Dạ Nguyệt Sắc phập phồng kịch liệt, Nguyệt Vô Thương yên tâm thoải mái hưởng thụ đậu hũ đưa tới cửa, mùi vị quả thật không tệ! Bất quá người nào đó tựa hồ giận đến không nhẹ, Nguyệt Vô Thương thức thời khẽ giật giật thân thể, sau đó suy yếu vô lực ho nhẹ một tiếng.

"Nguyệt Nguyệt! Ngươi đã tỉnh a!" Dạ Nguyệt Sắc như nhặt được đại xá, không dám làm một cử động nhỏ nào, cứng ngắc thân thể hỏi, hôm nay thân thể của tiểu tử Nguyệt Nguyệt này, quả thật so Lâm muội muội còn hơn, động một chút là hộc máu té xỉu.

Nguyệt Vô Thương từ trên bả vai Dạ Nguyệt Sắc từ từ ngẩng đầu lên, đường cong duyên dáng nơi khóe môi "Lơ đãng" chạm nhẹ vào vành tai của Dạ Nguyệt Sắc, ‘không cẩn thận’ phà ra một hơi thở nóng rực, đưa đến Dạ Nguyệt Sắc càng thêm không dám vọng động.

"Ai, thân thể này hôm nay. . . . . ." Một con sói xám đã thành tinh suy yếu cô đơn thở dài, Dạ Nguyệt Sắc lập tức nhận lấy lời nói.

"Nguyệt Nguyệt, ngươi không phải phải thương tâm, ngươi rất khỏe mà!" Dạ Nguyệt Sắc nói xong, mắt chuyển lòng vòng, giọng nói thâm tình nói: "Ta sẽ nhớ ngươi cả đời đấy!"

Khóe miệng Nguyệt Vô Thương khẽ giật giật không thể nhận thấy, sao hắn ngược lại cảm thấy nàng ước gì hắn chết sớm một chút nhỉ? Điểm nhỏ mọn này của nàng, Nguyệt Vô Thương hơi cong môi một cái, chậm rãi nói: "Sắc Sắc, nàng nợ ta ba mươi triệu lượng bạc. . . . . ."

"Nguyệt Nguyệt, ngươi yên tâm, ngươi có bất cứ yêu cầu gì ta đều sẽ tận lực thỏa mãn ngươi!" Dạ Nguyệt Sắc mặt đầy vẻ nịnh nọt nói: "Ngươi xem, ba mươi triệu lượng kia, có thể xóa bỏ hay không, dù sao. . . . . ." Ngươi chết cũng không thể xài được, Dạ Nguyệt Sắc đứng thẳng thân thể chờ Nguyệt Vô Thương trả lời.

Nguyệt Vô Thương hài lòng cười một tiếng, trong mắt sóng gợn nhộn nhạo, tà khí lộ ra ngoài, nhưng mà lại bất động thanh sắc yếu ớt mà nói một câu: "Thật sự cái gì cũng có thể thỏa mãn ta?"

"Đó là đương nhiên!" Dạ Nguyệt Sắc mặt khẳng định nói, chỉ sợ Nguyệt Vô Thương sẽ đổi ý.

Khóe miệng Nguyệt Vô Thương tràn ra một chút ý cười, thấy thế nào tà ác ấy, điều kiện gì cũng có thể thỏa mãn, đương nhiên là tốt quá rồi, chẳng qua, về phần bạc xóa bỏ mà nàng nói, hắn cũng không đáp ứng.

Nếu cái gì cũng có thể thỏa mãn, như vậy. . . . . .

"A!" Dạ Nguyệt Sắc thét một tiếng kinh hãi, nhìn Nguyệt Vô Thương mới vừa rồi còn một bộ dạng nửa chết nửa sống, đột nhiên đem nàng bế ngang , có chút kinh ngạc hỏi: "Nguyệt Nguyệt, ngươi muốn, ngươi muốn làm gì!"

Nguyệt Vô Thương ôm Dạ Nguyệt Sắc ở hành Lang cửu khúc trái một bước, phải ba bước, trước ba bước, lui năm bước, dần dần cửu khúc hành Lang biến mất không thấy gì nữa, rơi vào mi mắt chính là một loại địa phương tiên cảnh. Chỗ này, người ngoài chưa từng có ai bước vào.

Mà nàng, Dạ Nguyệt Sắc rất vinh hạnh trở thành nữ nhân thứ hai tiến vào.

Dạ Nguyệt Sắc có chút kinh ngạc nhìn cảnh tượng lúc này nhanh chóng chuyển đổi, "Nguyệt Nguyệt, chỗ ở của ngươi thật là đẹp mắt!”

Dạ Nguyệt Sắc nhìn hoa đào bay tán loạn, một khu ừng đầy hoa đào vô cùng rộng lớn, nếu so với nơi đây, Hoa Đào Tự chỉ là một hạt cát nhỏ trong sa mạc.

Giữa khu rừng đào có một tòa lầu các đứng riêng biệt, mát mẻ thanh nhã, phong cảnh thập phần xinh đẹp.

Dạ Nguyệt Sắc cảm giác Nguyệt Vô Thương ôm nàng trực tiếp đi về phía tòa Tiểu Lâu này, lúc này mới không khỏi hỏi: "Nguyệt Nguyệt, ngươi muốn mang ta đi nơi nào?"

"Nàng không phải nói là cái gì cũng có thể thỏa mãn ta sao?" Bước chân của Nguyệt Vô Thương không ngừng, giọng nói u oán nói với Dạ Nguyệt Sắc, đôi mắt vô cùng đáng thương, nốt ruồi nơi đuôi mắt càng thêm óng ánh, trong nháy mắt đã làm cho ý muốn bảo vệ của Dạ Nguyệt Sắc dâng trào.

"Ừ!" Một Con sói nhỏ nào đó, lúc này còn không có nhận thấy được động cơ của con Sói xám khoác da dê , đắc chí cho là đã bắt được một con dê, nào ngờ là con sói đã thành tinh.

Nguyệt Vô Thương động tác ưu nhã, đem cửa đá văng ra, sau đó ôm Dạ Nguyệt Sắc chạy thẳng tới cái giường lớn trong phòng. Dạ Nguyệt Sắc thấy tình huống không đúng, yếu ớt mà hỏi: "Nguyệt Nguyệt, ngươi muốn ta làm gì?"

"Người ta nghĩ rằng, tuyệt thế mỹ nam giống như ta vậy làm cho người ta vừa thấy khuynh thành, hai thấy khuynh nhân, người gặp người thích, hoa gặp hoa nở, nếu cứ chết như vậy có phải rất đáng tiếc hay không?" Nguyệt Vô Thương tốc độ không giảm đi tới trước giường, đem Dạ Nguyệt Sắc ôn nhu đặt lên giường, cúi đầu đến gần Dạ Nguyệt Sắc nhẹ giọng hỏi.

"Đúng vậy!" Dạ Nguyệt Sắc rất là tán đồng gật đầu một cái, nhưng rất đáng tiếc a, gương mặt yêu nghiệt như thế, hợp với khí chất biếng nhác mê người yêu nghiệt, thật sự là rất đáng tiếc!

"Vậy Sắc Sắc có thích ta hay không?" Nguyệt Vô Thương tiếp tục yêu nghiệt hấp dẫn Dạ Nguyệt Sắc, chẳng qua là khóe miệng cong lên độ cong, nụ cười hài hước nơi khóe mắt, người nào đó đang đắm chìm ở trong sắc đẹp không có phát hiện mà thôi.

"Thích!" Mỗ nữ không hề nghĩ ngợi, vội vàng hồi đáp.

"Có muốn về sau mỗi ngày nhìn thấy ta hay không!" Nụ cười bên môi Nguyệt Vô Thương càng thêm sáng lạn, trong mắt dần dần xuất hiện vẻ nhu tình hiếm có, giọng nói vừa chuyển, ai oán nói: "Về sau lúc Sắc Sắc nghĩ tới ta , có muốn thấy vật nhớ người hay không?"

"Muốn!" Dạ Nguyệt Sắc lúc này đã không biết là muốn về sau mỗi ngày nhìn thấy hắn, hay là thấy vật nhớ người.

Nguyệt Vô Thương hài lòng cười một tiếng, cả người cùng với tư thế yêu nghiệt đè lên trên người của Dạ Nguyệt Sắc, Dạ Nguyệt Sắc đột nhiên phục hồi tinh thần lại, lấy tay đẩy Nguyệt Vô Thương, trong nháy mắt đem tất cả những lời nói của Nguyệt Vô Thương đều suy nghĩ một lần, ý của hắn là?

"Nguyệt Nguyệt à, ngươi, ngươi, ngươi có phải muốn. . . . . ." Dạ Nguyệt Sắc chớp đôi mắt nhìn Nguyệt Vô Thương, mặc dù thân thể của Nguyệt Vô Thương vô cùng tốt, nhưng nàng không thật sự không muốn làm mẹ khi chưa lập gia đình a.

"Nàng nói yêu cầu gì ngươi cũng sẽ thỏa mãn ta mà!" Nguyệt Vô Thương nằm ở trên người mềm mại của Dạ Nguyệt Sắc, yếu ớt nói.

"Nhưng ta nói không phải là cái này a!" Dạ Nguyệt Sắc quýnh lên, trên tay bắt đầu dùng sức muốn xô đẩy Nguyệt Vô Thương, chỉ thấy người nọ có chút nhíu nhíu mày, vì vậy thất bại thu lại khí lực, yếu ớt chống đỡ ở ngực Nguyệt Vô Thương .

"Ta nói gì chứ?" Nguyệt Vô Thương tựa đầu vào cổ Dạ Nguyệt Sắc , từ trên người nàng truyền tới hương thơm rất thoải mái, vừa miễn cưỡng cùng Dạ Nguyệt Sắc nói chuyện.

"Chính là cái đó!" Dạ Nguyệt Sắc nóng nảy, mặc dù đối với Nguyệt Vô Thương không bài xích, nhưng lập tức thượng giường. . . . . . Rất đột ngột có được hay không!

"Cái đó là cái nào?" Nguyệt Vô Thương đem toàn bộ sức nặng đè lên trên người của Dạ Nguyệt Sắc, biếng nhác hỏi, khóe miệng nhếch lên nụ cười, thật giống như một ánh sao rực rỡ vừa mới lướt qua.

"Chính là cùng ta lên giường!" Dạ Nguyệt Sắc nóng nảy, cổ nhân đúng là phiền toái, hàm súc cũng nghe không hiểu, Dạ Nguyệt Sắc lớn tiếng nói ra.

"Ha ha. . . . . ." Nguyệt Vô Thương rốt cuộc không nhịn được, bật cười, thanh âm như bội ngọc va vào nhau, mang theo chút bệnh hoạn biếng nhác, lại dễ nghe khác thường.

"Ừ, ta nói chính là cùng nàng lên giường. . . . . ." Sau khi cười xong, nói một câu khiến Dạ Nguyệt Sắc càng thêm dở khóc dở cười lời nói.