Vương Gia, Vương Phi Trèo Tường!

Chương 37: Loạn chút là Uyên Ương Phổ



Sắc trời ảm đạm, chim ríu rít rủ nhau về tổ, ở trong màn đêm có vẻ cực kỳ rõ ràng. Dạ Nguyệt Sắc mở mắt, nhìn lướt qua bốn phía, thế nhưng phát hiện cha nàng ngồi ở bên giường, sắc mặt của bốn vị mẫu thân có chút ngưng trọng nhìn nàng. Trong lúc nhất thời có chút kinh ngạc, chẳng lẽ những chuyện kia đều chỉ là một giấc mơ?

"Phụ thân, sao cha lại ở chỗ này? Con đang ở đâu vậy?" Dạ Nguyệt Sắc vuốt ve đầu có chút căng đau, sờ sờ y phục sạch sẽ trên người mình, chẳng lẽ thật sự là đang nằm mơ?

"Sắc Sắc, con đang ở trong nhà!" Dạ Thiên khẽ cau mày nhìn Dạ Nguyệt Sắc, mặt tràn đầy quan tâm, "Sắc Sắc, ngủ thật lâu, đứng lên ăn một chút gì đi con!"

Tứ nương ở một bên, đem một chén canh bổ đun nhỏ lửa , bưng cho Dạ Nguyệt Sắc, ôn nhu nói: "Sắc Sắc, còn nóng, con uống mau đi."

Dạ Nguyệt Sắc nhìn vẻ mặt kỳ quái của bọn họ, ngơ ngác hỏi: "Không phải con đã đi Dã ngoại ở Hương Sơn sao?" Dạ Nguyệt Sắc nhìn mặt cha nàng liền biến sắc, nghi ngờ hỏi: "Con không phải đang ở Cẩm Nguyệt Vương phủ sao, về nhà lúc nào thế ạ?"

"Cái đó, Sắc Sắc a, Cẩm Nguyệt Vương phủ gần đây bề bộn nhiều việc, Vương gia bảo người đưa con trở về!" Dạ Thiên đột nhiên cười nói: "Con ăn ngay đi, con đã ngủ hết một ngày, nhất định đói bụng lắm rồi!"

"Hắn đã tỉnh rồi hả ?" Dạ Nguyệt Sắc vừa nghe, trên mặt lộ ra nụ cười hưng phấn, "Vậy con đến đó thăm hắn!" Vừa nói vừa từ trên giường bò dậy.

"Sắc Sắc. . . . . ." Dạ Thiên đưa tay kéo Dạ Nguyệt Sắc về trên giường, vừa nói: "Vương gia mới vừa tỉnh, thân thể khẳng định không thoải mái, nhất định vẫn còn đang nghỉ ngơi, con đến vẫn không gặp được ngài ấy đâu, hơn nữa rất nhiều ngự y trong hoàng cung đều đến Vương Phủ, thái hậu nương nương cũng đến đó, , bề bộn nhiều việc rất hỗn loạn, con hãy ngoan ngoãn ở nhà đi con!"

Dạ Nguyệt Sắc nhíu mày một cái, tựa như tin không phải là tin nhìn Dạ Thiên, Dạ Thiên ho nhẹ hai tiếng, sau đó nói: "Phụ thân có bao giờ thì lừa gạt con không!"

"Sắc Sắc, ăn ít đồ trước đi!" Tứ nương đem canh đưa cho Dạ Nguyệt Sắc, lúc Dạ Nguyệt Sắc cúi xuống ăn canh, cau mày nhìn Dạ Thiên một cái.

Trong súp tăng thêm thuốc an thần, hơn nữa một ngày thần kinh khẩn trương kinh sợ quá độ, khóc thút thít Dạ Nguyệt Sắc lại cảm thấy nặng nề buồn ngủ, vừa buông lỏng xuống, đã tựa vào trên giường ngủ thiếp đi.

"Lão gia, ông nói Sắc Sắc có phải thích Cẩm Nguyệt vương gia hay không?" Nhị nương thấy Dạ Nguyệt Sắc ngủ thiếp đi, đến gần bên cạnh Dạ Thiên, lo lắng hỏi.

"Ta làm sao biết!" Dạ Thiên nhíu mày một cái, "Ta cảm thấy được tiểu tử Phong gia vô cùng tốt, tướng mạo đường đường, cùng bảo bối Sắc Sắc nhà mình rất xứng đôi!"

"Thật ra thì Cẩm Nguyệt vương gia không tồi á..., hôm nay cũng liều mình cứu Sắc Sắc. . . . . ." Tam nương mặt hào khí nói: "Thiếp thấy Sắc Sắc lấy thân báo đáp cũng có thể. . . . . ."

Lời còn chưa nói hết đã bị ánh mắt Dạ Thiên quăng tới dọa trở về, tam nương yếu ớt nói: "Chẳng qua Cẩm Nguyệt vương gia một người bệnh hoạn quanh năm, Sắc Sắc gả cho hắn. . . . . ."

Đây cũng là điều mà Dạ Thiên lo lắng, cho dù gả cho dân chúng bình thường, không bệnh không đau, an toàn sống qua cả đời, nhưng. . . . . .

"Không được, về sau không thể để cho Sắc Sắc gặp Cẩm Nguyệt vương gia nữa. . . . . ." Râu mép Dạ Thiên vểnh lên, mặt kiên định nói ra: "Tiểu tử nhà họ Phong rất tốt, ta sẽ chọn ngày tác hợp cho bọn họ, ta cũng thật mong sớm ngày bồng cháu!"

"Nếu không chịu chỉ cần một nhúm mê tình hương?" Ngũ nương khoát khoát bàn tính trong tay, mặt đắc ý nói: " Dược phòng của chúng ta có rất nhiều hàng tích trữ. . . . . ."

Dạ Thiên rất nghiêm túc suy tính vấn đề này, ngay sau đó cười một tiếng, hắng giọng chờ nói: "Đây thật là biện pháp tốt!"

"Như vậy không tốt lắm đâu!" Tứ nương cau mày nhìn hai người đang có âm mưu xấu xa, lắc đầu một cái!

Bị nhắc đến, Phong Hồi Tuyết lúc này đang cau mày lật sách thuốc, ngón tay trắng nõn đè trán một chút, một tay không ngừng lật trang sách, không tìm thấy thứ mình cần, tâm tình càng phát nặng nề, nhắm mắt trầm tư.

"Cúc bách nhật" chính là bí dược của hoàng thất, chí dương chí liệt. Năm đó mẫu thân của Nguyệt Vô Thương , cũng chính là công chúa Vũ Hóa Vân Bắc Mạc phái đến hòa thân, lúc mang thai Nguyệt Vô Thương bị phi tần khác xuống tay hạ độc"Cúc bách nhật", sau khi sinh hạ Nguyệt Vô Thương liền chết đi trong cơ thể một nửa độc tố "Cúc bách nhật" di truyền cho Nguyệt Vô Thương.

"Thiên Nhật Hồng" vốn là kịch độc hoàng thất dùng để bí mật xử tử cung phi, tương truyền không có giải dược. Nhưng Phong Hồi Tuyết nhíu mày, vạn vật tương sanh tương khắc, nhất định sẽ tìm được giải dược .

Ngón tay nhanh chóng đảo tìm trong sách thuốc, đọc nhanh như gió, nhưng lật rất nhiều sách thuốc, tra từng từ, đừng nói tìm được giải dược của cúc bách nhật, ngay cả mấy chữ Thiên Nhật Hồngcũng không hề xuất hiện qua.

Nguyệt Sắc! Tuyết ca ca cũng chỉ có thể giúp nàng làm nhiều như vậy. Phong Hồi Tuyết không khỏi nhớ dến lúc còn bé, bên cạnh mình luôn có một cô bé nhỏ nhắn hay cười luôn lẽo đẽo theo sau, luôn gọi hắn là "Tuyết ca ca" . Bởi vì nhớ lại, nụ cười trên mặt càng thêm trở nên ôn nhu, nụ cười ấy như gió xuân, trong phút chốc tràn đầy ấm áp lãng mạn.

Khi nghĩ đến sau khi hồi kinh, lần đầu tiên nhìn thấy Dạ Nguyệt Sắc, nàng gọi hắn là "Mỹ nhân ca ca" , về sau, thì gọi hắn"A Tuyết" , Phong Hồi Tuyết đè nén trong lòng hơi đau , hàng mày kiếm cau lại.

Có phải là đã bỏ lỡ nhau rồi hay không. . . . . .

Ngay sau đó thoải mái cười một tiếng, tiếp tục lật sách thuốc trong tay, trên mặt như cũ là nụ cười ôn nhuận như gió xuân , chẳng qua là khóe mắt, đuôi mày lại toát ra chút mất mát, đau đớn, chua xót .

Lúc Dạ Thiên đến, liền thấy cảnh tượng này, nam tử bên cửa sổ, trường sam màu xanh nhạt, gió nhẹ thổi tung tóc ở thái dương của hắn, tự dưng làm cho người ta cảm thấy hắn giống như một cái gì đó không hiện hữu.

"Phong hiền chất!" Dạ Thiên ho nhẹ một tiếng, hướng về phía Phong Hồi Tuyết khẽ gọi.

"Dạ bá bá!" Phong Hồi Tuyết thả sách thuốc trong tay ra, cười ôn hòa lên tiếng. Ngay sau đó đứng lên, trên mặt mang nụ cười như gió xuân ấm áp .

Dạ Thiên nghi hoặc nhìn Phong Hồi Tuyết, trước giờ ông vẫn cho là Phong Hồi Tuyết đối với Sắc Sắc nhà ông có tình ý, chẳng qua là tiểu tử này trong lúc Sắc Săc bất lực hốt hoảng hắn lại ngồi đây đọc sách, chẳng lẽ ông đã nghĩ sai rồi sao?

"Khụ khụ. . . . . ." Dạ Thiên ho nhẹ hai tiếng, ngượng ngùng mà cười cười nhìn Phong Hồi Tuyết, giọng nói cố làm ra vẻ tự nhiên nói: "Phong hiền chất à, Sắc Sắc nhà ta mặc dù nó hơi điêu ngoa tùy hứng, nhưng cũng ngây thơ hoạt bát; mặc dù tính khí không tốt, nhưng tâm địa rất thiện lương; mặc dù không thanh nhã dịu dàng, nhưng lại hài hước khôi hài; mặc dù. . . . . ."

Phong Hồi Tuyết thủy chung đều mỉm cười nghe Dạ Thiên nói xong, vẻ ôn nhu lưu động trên mặt. Dạ Thiên nhìn Phong Hồi Tuyết một chút, có chút chột dạ, thấy người kia từ đầu đến cuối đều là cười ấm áp , người phụ thân nào đó cưng chiều con gái đến không phân xanh đỏ trắng vàng gì nữa đánh bạo nói: " Sắc Sắc nhà ta tương lai cũng nhất định sẽ là hiền thê lương mẫu! Cho nên. . . . . ."

Dạ Thiên xảo trá cười cười nhìn Phong Hồi Tuyết, " Cô gái tốt như vậy , quả nhiên là trên đời ít có, phải lấy về nhà trước người khác mới được đó, hiền chất à!"

Vẻ mặt của Phong Hồi Tuyết nhất thời trở nên rất quái dị, trong lòng càng thêm ngũ vị tạp trần, trái tim bên phải tựa như kích động vô tận mênh mông, buồng tim bên phải lại cực độ mất mác co rúc lại. . .

Canh hai a, một người cha vô lương thừa dịp Nguyệt Nguyệt ngã bệnh, nhân cơ hội làm chuyện vô lương. . . . .