Vương Gia, Vương Phi Trèo Tường!

Chương 41: Phượng cầu hoàng



Nguyệt quốc Chiêu Đức năm thứ hai mươi, Chiêu Đức Đế Nguyệt không muốn bởi vì mấy vị học sĩ viện Hàn Lâm trong triều học đòi văn vẻ viết văn chương, giận tím mặt, vô số học sĩ Hàn Lâm viện hoặc là bỏ tù, hoặc là lo lắng đề phòng! Thế cuộc bị ‘văn chương; làm cho rối loạn, trong lúc nhất thời lòng người trong triều bàng hoàng. . . . . .

Nhưng mà kinh thành phồn hoa, vẫn hối hả như cũ! Dạ Nguyệt Sắc ở trong đám người lấn tới lấn lui, nhìn thấy một đám người tụ tập tại một gian lầu các. Dạ Nguyệt Sắc tò mò ngang nhiên xông về hướng đám người.

"Nhường một chút, nhường đường, xin nhường đường!" Dạ Nguyệt Sắc dùng hết sức lực chen vào trong. Người phía trước căn bản là lù lù bất động, Dạ Nguyệt Sắc cứ chen chen vào trong, người phía trước bị chen cả giận, hướng Dạ Nguyệt Sắc quát: "Chen cái gì mà chen, tiểu thư nhà Lan viên ngoại ném tú cầu chọn rể, của hồi môn là mười triệu lượng bạc, làm gì đến phiên ngươi chứ!"

Mười triệu lượng bạc? Ném tú cầu chọn rể? Dạ Nguyệt Sắc càng hiếu kỳ, làm gì còn để ý đến người trước mặt.

"Các vị, hôm nay tiểu nữ Nhược Hi ném tú cầu chọn rể, bất luận giàu nghèo, bất luận gia thế thế nào, chỉ cần nam tử chưa lập gia đình đều có thể tham dự! Người nhận được tú cầu, ba ngày sau cưới tiểu nữ vào cửa! Lan phủ sẽ cho của hồi môn là mười ngàn lượng bạc làm sính lễ !" Trên lầu một nam tử trung niên trung khí mười phần nói.

"Chính thức bắt đầu ném tú cầu!" Lan viên ngoại vừa dứt lời, một bóng dáng yểu điệu đứng trên lầu, trên gương mặt tuyệt diễm trong trẻo lạnh lùng có chút nóng nảy, nhìn đám người một chút, sau đó đem tầm mắt rơi vào Dạ Nguyệt Sắc, nụ cười hơi tràn ra cả gò má.

Sau đó đi tới bên lầu, đem tú cầu trong tay hướng về phía Dạ Nguyệt Sắc dùng sức ném một cái. Người dưới lầu thấy tú cầu ném ra, toàn bộ xoay người về hướng tú cầu, sau đó tập thể bay vọt về hướng Dạ Nguyệt Sắc.

Dạ Nguyệt Sắc nhìn tú cầu từ trên trời giáng xuống, rất tự nhiên đưa tay tiếp được. Sau đó kinh ngạc nhìn người xông tới, cánh tay bị người ta lôi kéo, sau đó bay đi vài mét ở ngoài.

"A Tuyết a, may mà có huynh!" Dạ Nguyệt Sắc thở phào nhẹ nhõm, bị nhóm người lớn như vậy đè lên, không thành bánh thịt, hơn nữa tiểu thư ném tú cầu không phải là cô nương hôm đó được Duẫn Chi cứu ở Hương Sơn sao?

Nhào lên một nhóm người, không ngừng kêu"Tú cầu ở đâu?" Người rất nhanh liền đi ra, một thư sinh chật vật, dây cột tóc bị tung ra, rối bù đứng dậy, trong miệng lẩm bẩm thì thầm: "Thiên ý a, thiên ý. . . . . ."

Sau đó cả người thất hồn lạc phách, như nằm mộng lảo đảo bỏ đi. Ngay sau đó Vương Duẫn mới vừa đứng bên cạnh Dạ Nguyệt Sắc, cũng cả người chật vật bị ép ra ngoài, lảo đảo nghiêng ngả đi về hướng Dạ Nguyệt Sắc.

Trong đám người chật chội, tựa hồ phát hiện cái gì, mà tú cầu lại không biết tung tích, sau đó đều tách ra, toàn bộ ánh mắt nhìn về hướng Dạ Nguyệt Sắc bên này.

Một người tinh mắt đột nhiên chỉ vào bóng đêm hô: "Tú cầu ở chỗ này!" Sau đó hướng Dạ Nguyệt Sắc chạy tới, người phía sau cũng nhìn thấy tú cầu trong tay Dạ Nguyệt Sắc, sau đó toàn bộ đồng loạt xông lên.

Dạ Nguyệt Sắc cúi đầu nhìn tú cầu trong tay mình, cảm giác đột nhiên có ánh mắt rơi trên người mình, như có như không nhưng lại không thể bỏ qua. Dạ Nguyệt Sắc tựa hồ cảm ứng được hướng nhìn kia.

Một thân bạch y, phong hoa vô hạn; hai mắt hoa đào, hai tay áo phong lưu. Khẽ cười, nhưng tràn đầy mê người; mắt tình, say lòng người.

Dạ Nguyệt Sắc chỉ cảm thấy nhịp tim mình đập nhanh, cho nên ngay cả một nhóm người đã chạy tới, nàng đều không nhận thấy được. Ôm tú cầu có chút ngu ngơ, nhìn người dựa vào bên xe ngựa, không nhúc nhích.

Cho đến lúc người nọ đến bên cạnh nàng, nụ cười tràn đầy khuôn mặt bước tới trước mặt Dạ Nguyệt Sắc, thanh âm mềm mại đến tận xương giống như mưa bụi triền miên ở Giang Nam , mềm mại lượn quanh trái tim của Dạ Nguyệt Sắc: "Sắc Sắc. . . . . ."

Vẻ mặt của Dạ Nguyệt Sắc càng thêm ngốc nghếch, Nguyệt Vô Thương nhẹ nhàng cười ra tiếng, ngón tay như ngọc nhẹ nhàng nâng cằm Dạ Nguyệt Sắc lên, hài hước hỏi: "Sắc Sắc, chẳng lẽ định ba ngày sau cưới Lan tiểu thư làm vợ?"

Sau đó lúc Dạ Nguyệt Sắc chưa phục hồi tinh thần, sâu kín nói: "Chẳng lẽ Sắc Sắc vì một nữ nhân, mà vứt bỏ người ta!"

"Không có!" Dạ Nguyệt Sắc vội vàng đáp, cảm giác được ánh sáng chung quanh càng ngày càng ảm đạm, sau đó ngẩng đầu nhìn lên, đám người đã áp đến ngoài ba thước, sau đó tội nghiệp nhìn Nguyệt Vô Thương, "Nguyệt Nguyệt, làm sao bây giờ?"

Khóe miệng Nguyệt Vô Thương cong cong, nhíu mày nhìn Phong Hồi Tuyết đứng bên cạnh một chút, ánh mắt sâu kín nhìn thẳng vào mắt Phong Hồi Tuyết, sau đó hơi cong môi một cái, đem tầm mắt rơi xuống trên người Vương Duẫn, sau đó vung tay lên, tay Dạ Nguyệt Sắc không yên, tú cầu tung bay tới trước, sau đó vững vàng rơi xuống tay Vương Duẫn. Khóe miệng Nguyệt Vô Thương tràn ngập nụ cười, may mắn củaVương Duẫn gần đây tỷ số quá cao.

Sau đó Nam Uyên ở bên cạnh kêu lên: "Công tử nhà Vương Thượng thư nhận được tú cầu!"

Sau đó Lan viên ngoại kia vội vội vàng vàng chạy tới, cánh tay dài của Nguyệt Vô Thương choàng qua, đem Dạ Nguyệt ôm vào trong ngực. Phong Hồi Tuyết thấy thế muốn đưa tay ngăn trở Nguyệt Vô Thương, Nam Uyên đứng giữa Dạ Nguyệt Sắc cùng phong Hồi Tuyết cản trở động tác của Phong Hồi tuyết.

Nguyệt Vô Thương tâm tình rất tốt ôm Dạ Nguyệt Sắc cách xa đám người.

"Nguyệt Nguyệt à. . . . . ." Dạ Nguyệt Sắc nhìn Nguyệt Vô Thương, yếu ớt hỏi: "Cái đó, cứ đem tú cầu ném cho Duẫn Chi như vậy, không tốt lắm đâu!"

"Hửm?" Giọng Nguyệt Vô Thương cao lên, khiến Dạ Nguyệt Sắc rụt một cái, tội nghiệp nhìn Nguyệt Vô Thương, nàng lại không nói gì.

"Sắc Sắc chẳng lẽ cảm thấy ta không đúng?" Giọng nói Nguyệt Vô Thương sâu kín, mặt lên án nhìn Dạ Nguyệt Sắc, "Hôm đó nàng ở Hương Sơn có nói qua, bọn họ trai tài gái sắc, rất xứng đôi, chẳng lẽ Sắc Sắc đã quên. . . . . ."

Dạ Nguyệt Sắc suy nghĩ một chút, nàng có nói qua quả là không sai, nhưng, Duẫn Chi hắn cũng có tự do lựa chọn. Nhưng khi ngước mắt thấy ánh mắt sâu kín của Nguyệt Vô Thương, Dạ Nguyệt Sắc cười giả lả nói: "Bọn họ rất xứng đôi!"

Nguyệt Vô Thương hài lòng hơi cong môi một cái, nụ cười trên mặt giống như mặt trời mùa hè. Ngón tay trắng nõn bắt được tay Dạ Nguyệt Sắc, toàn cảnh là hoa đào rơi xuống, gió hạ nhẹ sáng lạng. . . . . .

Hai người nắm tay nhau, chậm rãi đi dạo trên đường. Nguyệt Vô Thương ưu nhã cất bước, tựa hồ cũng không cảm thấy mệt mỏi.

Dạ Nguyệt Sắc có chút kỳ quái nhìn mặt trời lặn lại nhìn Nguyệt Vô Thương, mắt trợn tròn, "Nguyệt Nguyệt, chúng ta cứ đi như vậy sao?"

"Đúng, cứ đi như vậy đi!" Giữa lông mày Nguyệt Vô Thương đều là nụ cười ôn nhu, nắm thật chặt tay Dạ Nguyệt Sắc.

"Nhưng Nguyệt Nguyệt à, ta đói bụng. . . . . ." Dạ Nguyệt Sắc yếu ớt giật giật tay bị Nguyệt Vô Thương cầm, nàng tựa hồ vĩnh viễn đều có tiềm chất phá hư không khí lãng mạn.

Nụ cười nơi khóe miệng Nguyệt Vô Thương dài ra, ngay sau đó cưng chiều mà cười cười nhìn Dạ Nguyệt Sắc, sâu kín nói: "Sắc Sắc không phải cảm thấy người ta tú sắc khả cơm. . . . . . Ngắm ta, nàng còn đói sao?"

Dạ Nguyệt Sắc có chút nhìn Nguyệt Vô Thương, gã yêu nghiệt này! Nguyệt Vô Thương kéo Dạ Nguyệt Sắc tiếp tục đi về phía trước, cho đến chỗ Tô Mạc Già.

Lúc Nguyệt Vô Thương kéo Dạ Nguyệt Sắc đẩy cửa bước vào, trong nhà đang đúng lúc có một thanh cổ cầm thượng hạng, Nguyệt Vô Thương buông tay Dạ Nguyệt Sắc ra, ưu nhã hướng phía thanh cầm kia đi tới.

Dạ Nguyệt Sắc nhìn ngón tay trắng nõn của Nguyệt Vô Thương chậm rãi hoa động trên dây đàn, dưới ánh sáng rọi vào, ở trên cổ cầm nảy lên. Dạ Nguyệt Sắc không biết bài hát này là gì. Nhưng trong đó như sầu triền miên, lại tựa như mật, nhè nhẹ quấn quanh không dứt, cuối cùng chuyển thành ngọt ngào, tự hồ muốn hòa tan người trong đó, rất khó rời đi.

Dạ Nguyệt Sắc ngơ ngác nhìn Nguyệt Vô Thương, cho đến khi đàn xong, Nguyệt Vô Thương đi tới trước mặt nàng, thanh âm mềm mại đến tận xương trầm thấp vang lên bên tai Dạ Nguyệt Sắc: "Bài hát này gọi là Phượng Cầu Hoàng, hôm nay nàng học được, sẽ để cho nàng ăn cơm. . . . . ."

Nguyệt Nguyệt cứ như vậy đem Duẫn Chi giải quyết ~ o o ~!