Xin Hãy Đặt Cạnh Anh Ấy Một Tiêu Dật

Chương 50: Tôi có vẻ thích phụ nữ hơn đàn ông



Không rõ là Tiêu Dật sợ Trình Kiệt đợi lâu hay là vì sợ người khác phát hiện ra hắn mà quả thật rất nhanh mặc quần áo vào người đi xuống phía dưới. Dọc đường đi Tiêu Dật liền bắt gặp nhóm người cùng phòng, Bạch Dịch nhìn thấy Tiêu Dật thì gọi hỏi:

“Tiêu Dật, cậu đi đâu thế?”

Tiêu Dật vừa đi vừa đáp:

“Ra ngoài một chút”

Nói rồi không để cho ai kịp phản ứng cái gì đã biến mất sau thang máy rồi, Tiêu Dật lúc bước ra khỏi ký túc xá liền nhìn thấy được có một cô gái nào đó hình như đang đứng nói chuyện với Trình Kiệt, bởi vì mắt của Tiêu Dật bị cận hơn nữa hôm nay lại không mang kính áp tròng cho nên không thể nhìn ra được người đó là ai, chỉ thấy được người này có vẻ như mặc một chiếc váy màu đen bó sát người rất gợi cảm. Tiêu Dật bởi vì không muốn để cho ai biết được quan hệ giữa cậu và Trình Kiệt cho nên lúc này liền lựa chọn đứng ở một góc nghe lén bọn họ nói chuyện. Tiêu Dật nghe câu được câu không chỉ biết được hình như cô gái kia cũng là người trong nhóm nghệ sĩ thực tập, xem cách nói chuyện này hẳn là đang muốn câu rùa vàng. Tiêu Dật cố gắng muốn bước lên phía trước để nhìn cho kỹ gương mặt của cô gái kia, nhưng mà lại không cẩn thận đá trúng vỏ lon bia bên đường khiến cho nó phát ra tiếng động, Tiêu Dật giật mình vội vã nép vào một góc không dám ló đầu ra ngoài, một lúc lâu sau đó liền có một giọng nam phía xa lên tiếng:

“Còn định đứng ở đó đến khi nào?”

Tiêu Dật biết là Trình Kiệt nói mình rồi cho nên cũng không tiếp tục trốn nữa, một bộ dạng như tên trộm bị bắt tại trận bước ra ngoài, ai kia không cần phải truy hỏi đã tự khai rồi:

“Không phải là nghe lén, là bởi vì tôi đợi hai người nói chuyện xong mới ra, tôi không muốn người ta biết quan hệ của chúng ta”

Trình Kiệt buồn cười mở cửa xe cho Tiêu Dật rồi vòng về phía bên kia ngồi vào ghế lái:

“Cái gì mà quan hệ của chúng ta chứ?”

Tiêu Dật nghe thấy câu nói kia lại bắt đầu xấu hổ, cậu nhanh chóng ngồi vào trong xe đóng cửa lại không đả động gì nữa đến chuyện này. Người bên cạnh bất chợt nhào tới mang đầu gục vào cần cổ cậu hít hà một hồi, Tiêu Dật hốt hoảng đẩy mạnh Trình Kiệt ra quát:

“Làm cái gì thế hả?”

Trình Kiệt bị đẩy mạnh cũng không cảm thấy đau đớn gì vẫn bình thản trả lời:

“Mùi thơm ở chỗ nào hóa ra là từ trên người em”

Tiêu Dật chỉnh lại áo thun của mình một chút bất mãn nói:

“Tôi vừa mới tắm xong”

Trình Kiệt mỉm cười khởi động xe:

“Thì ra là thế”

Không gian cứ như vậy rơi vào trầm mặc suốt 5 phút, Tiêu Dật ngồi ở ghế lái phụ cũng không được tự nhiên, thỉnh thoảng sẽ lén lén thông qua kính chiếu hậu nhìn tới gương mặt Trình Kiệt, đến khi vô tình bắt gặp được ánh mắt của hắn cũng đang nhìn cậu liền ho một tiếng vội vã quay đi:

“Chúng ta đi đâu thế?”

Trình Kiệt hỏi:

“Em muốn đi đâu?”

Tiêu Dật đáp:

“Tôi chỉ muốn về ký túc xá thôi”

Trình Kiệt không trả lời mà hỏi sang vấn đề khác:

“Hôm nay ăn đã no chưa?”

Tiêu Dật không dùng miệng trả lời mà mang bụng của mình ra trả lời, cậu đúng là thật không có bản lĩnh chỉ vừa nghe thấy người ta hỏi đến chuyện thức ăn thôi đã phải mất mặt như vậy rồi. Trình Kiệt buồn cười:

“Này là câu trả lời thành thật nhất”

Tiêu Dật đưa tay sờ lên bụng mình có chút cảm thấy ủy khuất:

“Thịt chỉ được ăn vào ngày chẵn, hôm nay là thứ 3 cho nên tôi ăn cá, nhưng mà cá cũng chỉ có 200g thôi còn lại toàn là rau, tôi ăn không quen nên chỉ ăn mỗi cá… hiện tại bụng đúng là chưa no”

Trình Kiệt chính là nắm được điểm yếu này của Tiêu Dật, hắn đặc biệt dặn dò người phụ trách khẩu phần ăn uống không cho Tiêu Dật bất cứ một miếng thịt nào, để cho người ta không còn cách nào khác mỗi buổi tối phải cùng hắn gặp mặt, cùng hắn dùng bữa. Trình Kiệt có một thói quen rồi, thói quen này là do Tiêu Dật gây ra, chính là bữa tối phải ăn cùng với người ta mới có thể cảm thấy ngon, còn nhớ lần trước Tiêu Dật trở về quê 3 ngày Trình Kiệt hắn chỉ gọi vài món qua loa ăn mà thôi:

“Như vậy muốn ăn cái gì?”

Tiêu Dật nghĩ muốn ăn thịt ngỗng bởi vì ngày hôm nay ở trên mạng vô tình nhìn thấy quảng cáo của một tiệm ăn về thịt ngỗng nhìn vô cùng bắt mắt, thế cho nên lúc này hai mắt liền sáng lên làm cho Trình Kiệt còn tưởng rằng mình nhìn thấy sao trời rồi:

“Thịt ngỗng, tôi chưa được ăn thịt ngỗng, nghe nói rất là ngon”

Trình Kiệt dừng xe ở trước một cửa tiệm bán đồ trang sức, Tiêu Dật quay sang khó hiểu hỏi hắn:

“Tới đây làm cái gì thế?”

Trình Kiệt mở cửa xe bước xuống:

“Mau xuống thôi”

Tiêu Dật đi ở phía sau Trình Kiệt bước vào bên trong, tiệm trang sức lớn dưới ánh đèn càng thêm sáng lung linh lấp lánh. Hai người dừng lại ở một quầy trang sức nam, nữ nhân viên bán hàng là một cô gái rất xinh đẹp, hơn nữa giọng nói cũng vô cùng nhẹ nhàng:

“Xin hỏi hai người muốn mua gì?”

Trình Kiệt từ chối sự giúp đỡ của nữ nhân viên kia:

“Không cần, để em ấy tự chọn là được rồi”

Tiêu Dật giật mình quay đầu sang hỏi Trình Kiệt:

“Tôi chọn sao? Không cần, tôi không đeo trang sức làm cái gì”

Trình Kiệt chạm tay vào tai của Tiêu Dật:

“Không phải nói em mang khuyên tai sẽ rất đẹp sao, tôi muốn là người mua chiếc khuyên tai đầu tiên cho em”

Tiêu Dật liếc nhìn nữ nhân viên bán hàng đang nhìn chằm chằm mình thì xấu hổ, một tay đưa tới sờ chóp mũi khẽ ho nhẹ đánh lạc hướng bằng cách chỉ tới hàng loạt mẫu khuyên tai để cho nữ nhân viên kia không có thời gian mà để ý cái gì khác:

“Như vậy mẫu này, mẫu này, mẫu này… mẫu này nữa”

Đến khi hơn 10 hộp nhỏ được đặt ở trên mặt kính rồi Tiêu Dật liền nói nữ nhân viên kia không cần để ý đến bọn họ. Bởi vì Trình thị cùng công ty trang sức này có hợp tác cho nên nhân viên cũng biết được người tới là Trình tổng, vì thế không lo bọn họ sẽ mang trang sức rời đi cho nên mới nhanh chóng bước sang chỗ khác. Tiêu Dật thấy nữ nhân viên kia rời đi rồi mới nói nhỏ với Trình Kiệt:

“Anh sao lại như thế hả, vì sao ở trước mặt người khác lại nói thế chứ, sẽ khiến cho người ta hiểu nhầm đấy”

Trình Kiệt nhẹ giọng đáp ứng:

“Được rồi, cô ấy cũng không có hiểu sai chuyện gì cả”

Tiêu Dật quay đi lầm bầm:

“Lại nữa…”

Trình Kiệt lấy đại một hộp đựng đôi khuyên tai kia đưa lên trước mặt của Tiêu Dật:

“Là thích cái này sao?”

Tiêu Dật gạt tay Trình Kiệt để hộp khuyên tai kia xuống mặt kính:

“Tôi không cần mua khuyên tai đắt tiền như vậy, chúng ta về thôi”

Trình Kiệt trầm giọng:

“Không mua không về”

Tiêu Dật liếc nhìn Trình Kiệt:

“Anh mua cũng có ích gì chứ, cũng chẳng phải là người đầu tiên mua, khuyên tai đầu tiên là do tôi tự mua rồi”

Trình Kiệt không nhiều lời nữa trực tiếp gọi nhân viên bán hàng tới:

“Gói hết chỗ này vào cho tôi”

Tiêu Dật hốt hoảng vội cản lại:

“Này khoan đã, không cần mua nhiều như thế”

Trình Kiệt quay sang uy hiếp Tiêu Dật:

“Như vậy chọn đi, nếu không tôi sẽ mua hết”

Tiêu Dật cậu chính là bị ép buộc mua, Trình Kiệt tiêu tiền cho cậu thật sự rất nhiều khiến cho cậu càng thêm lo lắng mình sau này không có khả năng trả lại cho hắn. Trình Kiệt đứng ở một bên quan sát hồ ly nhỏ nhà mình đang nhíu mày thất thần giống như suy nghĩ gì đó liền lên tiếng gọi:

“Mau chọn khuyên tai đi”

Tiêu Dật giật mình liếc Trình Kiệt một cái rồi nhìn tới giá tiền của từng đôi khuyên tai một, đôi rẻ nhất cũng đến 1000, đôi đắt nhất thật sự nhìn tới số tiền cũng choáng váng rồi. Cuối cùng Tiêu Dật quyết định chọn một chiếc khuyên hình tròn nhỏ nhìn không có gì đặc biệt cả ngược lại còn vô cùng đơn giản:

“Vậy muốn cái này”

Trình Kiệt cầm lấy hộp khuyên tai kia rồi hướng nữ nhân viên bán hàng nói:

“Cô đi làm việc của mình đi”

Nữ nhân viên kia đi rồi Trình Kiệt liền tự tay mang khuyên tai đeo lên giúp cho Tiêu Dật, Tiêu Dật vô cùng căng thẳng ở đây nhiều người như thế mà Trình Kiệt lại làm trò này thật sự là muốn hại chết người ta rồi mà. Trình Kiệt ngược lại rất thản nhiên, một bộ dạng chậm rãi bình thản vừa đeo khuyên tai cho Tiêu Dật vừa trấn an cậu:

“Không cần căng thẳng”

Tiêu Dật nhỏ giọng:

“Anh như vậy mà còn nói tôi không cần căng thẳng, nhiều người nhìn lắm”

Trình Kiệt mang bên khuyên tai còn lại đeo vào tai cho Tiêu Dật rồi thỏa mãn đứng ngắm nhìn cậu một lúc, cuối cùng vẫn phải cảm thán một tiếng:

“Đúng là mang khuyên tai vào càng đẹp hơn”

Tiêu Dật xoay người nhìn về phía gương nhỏ đặt ở trên tủ kính, không phải là bản thân tự khen ngược mà quả thật cậu đeo vào nhìn vô cùng hợp, khuyên tai màu bạc không có bất cứ một viên đá nhỏ nào nhưng cũng lấp lánh lạ thường. Tiêu Dật đưa tay sờ lên tai của mình một chút, xoay phải xoay trái một chút, nghiêm túc đánh giá rồi hài lòng gật đầu.

Khi Tiêu Dật và Trình Kiệt ra quầy tính tiền, Tiêu Dật lúc này mới phát hiện ra một vấn đề chính là vừa mới rồi cậu nhìn nhầm giá của nó rồi, đôi khuyên tai này không phải 1000 mà đến những 7000, sau khi tận mắt nhìn thấy Trình Kiệt trả tiền thì càng thêm áy náy hơn, đến lúc hai người ngồi vào trong xe rồi Tiêu Dật lại thở dài thườn thượt:

“Sao vừa rồi tôi nhìn giá của nó là 1000 sao bây giờ đã lên những 7000 rồi?”

Trình Kiệt trêu đùa Tiêu Dật:

“Căng thẳng lén nhìn tôi đến mức nhìn lộn giá cũng dễ hiểu thôi”

Tiêu Dật không tức giận mà chỉ cảm thấy lo lắng:

“Anh mua nhiều đồ cho tôi thế này, tôi không biết sau này có thể trả lại cho anh hay không nữa…”

Trình Kiệt đáp:

“Tiêu tiên cho em anh một chút cũng không đau lòng, thế cho nên em không cần phải suy nghĩ quá nhiều về vấn đề này. Còn có nếu như muốn báo đáp tôi, như vậy liền đồng ý để tôi thao là được rồi”

Tiêu Dật thật sự bị lời nói phía trước của Trình Kiệt làm cảm động, nhưng đến lời nói phía sau thì thôi rồi, hắn tốt nhất không nên nói ra thì hơn:

“Trong đầu anh lúc nào cũng chỉ nghĩ đến mấy thứ đó, đầu tư vào tôi nhiều như vậy cũng chỉ nghĩ đến mấy thứ đó mà thôi”

Trình Kiệt vẫn cứ bình thản trả lời Tiêu Dật:

“Nếu chỉ đơn giản là muốn theo em thôi thì em hiện tại không thể ngồi vững ở chỗ này đâu”

Tiêu Dật thật sự trong lòng chỉ lo lắng Trình Kiệt đột nhiên cường bạo mình mà thôi, thế cho nên khi Trình Kiệt nói ra câu kia liền khiến cho Tiêu Dật bắt đầu cảnh giác một chút:

“Anh sau này đừng nói như vậy có được hay không hả?”

Trình Kiệt nhếch môi cười:

“Nói cái gì? Tôi chỉ nói sự thật mà thôi”

Tiêu Dật im lặng một chút rồi hít một hơi thật sâu nhỏ giọng nói:

“Trình Kiệt, tôi hình như thích… phụ nữ đó”

Trình Kiệt đang lái xe trên đường đột ngột phanh gấp lại quay sang nhìn Tiêu Dật, Tiêu Dật bị dọa sợ lao người về phía trước, tay nhỏ đã đặt sẵn ở trên chỗ mở cửa xe nhấn xuống rồi, đáng tiếc cửa xe không biết từ khi nào lại bị khóa lại thế này.

Trình Kiệt như là muốn nhào qua người của Tiêu Dật vậy, cậu cảm nhận rõ ràng được sự tức giận phát ra từ người này:

“Có phải em thích cô gái ở quê đó rồi hay không?”

Tiêu Dật run rẩy một chút hai mắt mở lớn nhìn Trình Kiệt sợ hãi:

“Không có… chỉ là tôi cảm thấy mình có vẻ thích phụ nữ hơn đàn ông”

Trình Kiệt mạnh tay bóp lấy cằm của Tiêu Dật lạnh giọng truy hỏi:

“Có phải em đang thích người phụ nữ khác rồi hay không?”

Tiêu Dật nắm lấy cổ tay của Trình Kiệt khó khăn nói:

“Không có, anh làm sao thế?”

Trình Kiệt đưa sát gương mặt của mình về phía Tiêu Dật hơn:

“Không có? Không có vì sao đột nhiên lại cùng tôi nhắc vấn đề này?”

Tiêu Dật nghiêng đầu sang một bên né tránh hơi thở bất ổn kia của Trình Kiệt:

“Bởi vì anh tiêu tiền cho tôi nhiều thế này, tôi lại có cảm giác mình hình như đang lừa dối anh rồi”

Trình Kiệt xoay cằm của Tiêu Dật đối diện mình:

“Chuyện em lừa dối tôi cũng không phải là ít đâu… nhưng mà tôi căn bản sớm đã biết hết rồi cho nên cái này cũng không gọi là lừa dối”

Tiêu Dật giật mình hả một tiếng, miệng chỉ vừa mới há ra thôi liền đón nhận ngay được nụ hôn mạnh mẽ cùng giận dữ kia của Trình Kiệt, đầu lưỡi của hắn ở trong khoang miệng cậu càn quét khắp mọi nơi, hơn nữa đầu lưỡi của bản thân cậu còn bị miệng của hắn mút lấy đến mức cảm giác được người này muốn mang đầu lưỡi của cậu đoạt đi. Không gian ở trong xe vừa chật chội vừa yên tĩnh, lại chọn đúng ở bên đường đỗ xe vắng vẻ làm cho lòng người bắt đầu lo lắng xôn xao. Tay của Tiêu Dật bị Trình Kiệt khóa chặt ở trên đỉnh đầu, tiếng mút mát phát ra từ miệng của hai người khiến cho Tiêu Dật trong phút chốc căng thẳng, thật ra Tiêu Dật khi hôn cũng đã không còn quá mức cự tuyệt nhưng mà tâm trạng của cậu hiện tại thật sự bất ổn không thôi.

Người ta nói thứ không chiếm được càng sẽ khiến trái tim phải xao động, người được yêu thì lại quá hững hờ, cũng giống như Trình Kiệt và Tiêu Dật vậy, một người lần đầu tiên tốn nhiều tâm sức để theo đuổi đối phương vẫn chưa nhận được sự đáp lại, một người lại vì được đối phương quá mức yêu chiều mà trở nên hững hờ không hề quan tâm đến phần tình cảm kia. Chuyện yêu đương rắc rối này không một ai trong hai người có thể hiểu được, nhưng sự thật lại có một điều mỉa mai thế này… thứ bản thân không thể hiểu lại bắt người khác phải lĩnh ngộ thật nhanh, thế cho nên phải mất một khoảng thời gian sau đó hai người mới có thể dần dần lĩnh ngộ được, dĩ nhiên đây là để nói sau đi.

Buổi tối ngày hôm ấy Tiêu Dật không cùng Trình Kiệt đi ăn nữa, Trình Kiệt mua cho Tiêu Dật cả một con ngỗng quay thật lớn ở cái nhà hàng mà cậu nhìn thấy trên mạng kia. Sau đó thì cả một đường đi trở về hai người lại không nói với nhau bất cứ câu nào cả. Tiêu Dật cảm thấy Trình Kiệt rất khó hiểu, hắn vì sao đã biết được những chuyện cậu đang lừa dối hắn rồi nhưng lại vẫn có thể đối xử tốt với cậu như thế, hố sâu này đúng là càng bước tới càng lún thật sâu mà.

Xe dừng lại ở cách cửa ký túc xá một khoảng cách, hiện tại mới có hơn 8 giờ mà thôi, Tiêu Dật quay sang nhìn Trình Kiệt một cái rồi lại khó xử, dù sao cậu hiện tại nghĩ mình chẳng khác nào một tên đi lừa dối tình cảm của người ta cả:

“Trình Kiệt, anh tức giận tôi sao?”

Đúng lúc này điện thoại của Trình Kiệt đột nhiên rung lên, Tiêu Dật im lặng ngồi một bên đợi Trình Kiệt nói chuyện. Tiêu Dật nghe được đầu dây bên kia có vẻ rất ồn ào, còn nghe được có tiếng la hét của phụ nữ, lại lén lén quan sát sắc mặt của Trình Kiệt một chút phát hiện ra hắn đang không mấy thả lỏng.

“Cô ta lại làm sao nữa?... được rồi… tôi biết rồi… tôi sẽ về giải quyết”

Trình Kiệt nói chuyện điện thoại xong liền quay sang bảo Tiêu Dật:

“Được rồi em vào trong đi, tôi có chuyện cần phải giải quyết rồi”

Tiêu Dật hả một tiếng rồi bước xuống xe, trong lòng thật sự không rõ vì sao mình lại có chút buồn bực như vậy, đến khi cậu bước xuống xe rồi thì chiếc range rover kia vụt đi nhanh chóng, Tiêu Dật đứng ở phía sau thất thần một chút mới xoay người bước vào trong ký túc xá. Có một sự thật là ngày hôm nay trong lòng Tiêu Dật đã có một sự thay đổi, sự thay đổi này quá nhỏ đến mức cậu không thể nào ngay lập tức phát hiện ra được…