Xuyên Thành Bạn Trai Cũ Của Hotboy Trường

Chương 53: "Có thể hóa giải mọi sự đau đớn của cậu, còn..."



Thấy Cảnh Từ muốn chơi bóng rổ, Doanh Kiêu liền lôi bọn Hà Chúc ra tiệm tạp hóa mua nước.

Tiệm tạp hóa cách sân bóng rổ hơi xa, thêm nữa là vừa hết tiết nên khá đông, phải mất một lúc Doanh Kiêu mới quay lại sân bóng rổ được.

Tay trái cầm chai Coca của mình, tay phải Doanh Kiêu cầm chai nước khoáng* cho Cảnh Từ, cong môi bước về phía sân bóng rổ.

Đang mải nghĩ xem lát nữa trêu Cảnh Từ thế nào thì vừa ngẩng đầu hắn đã thấy một tên ném bóng rổ vào đầu Cảnh Từ.

(Gốc là 脉动, một loại nước khoáng thể thao, tương tự loại Pocari Sweat hay thấy ở các siêu thị Vinmart và Circle K bên mình ấy)

Doanh Kiêu lập tức ném mấy chai nước trong tay đi, tức giận vọt tới.

Lúc quan hệ giữa hai người còn chưa tốt như hiện tại, ngay cả một sợi tóc cậu cũng không đồng ý cho hắn đụng vào, huống chi là bị người khác ném bóng vào đầu.

Doanh Kiêu điên tiết đá thẳng một cú vào đầu học sinh năng khiếu kia, một tay xốc cổ áo cậu ta lên, giáng từng cú trời đánh lên người cậu ta: "Con mẹ nó, mày chán sống rồi."

Học sinh năng khiếu cao to trong tay hắn lại chẳng khác nào một nùi giẻ lau, bị đánh đến không thể phản kháng, ôm đầu rên rỉ xin tha: "Dừng, dừng tay..."

Doanh Kiêu mắt điếc tai ngơ.

Sắc mặt hắn cực kỳ tệ, từng cú giáng xuống đều dùng hết sức mình, không nương tay dù chỉ là một chút, tựa như một con thú dữ cao ngạo bị chọc giận.

Mấy học sinh của lớp năng khiếu đi chung với cậu bạn kia đều không kịp phản ứng lại, chờ đến khi nhận thức được tình huống rằng bạn mình đang bị đánh, xắn tay áo lên định nhập cuộc.

Nhưng vừa định bước tới đã bị bọn Hà Chúc cản lại.

"Được đấy!" Hà Chúc cười nhạt: "Hiếm khi có người dũng cảm dám bắt nạt người của 11-7 bọn tao."

Lúc này học sinh 11-7 đều lục tục chạy tới, vừa nghe Lý Trụ kể lại là Cảnh Từ bị đánh thì nháy mắt lửa giận ngập đầu.

Chưa cần đến mấy người Hà Chúc lên tiếng đã tự giác vây người lại.

Hơn ba mươi người tạo thành vòng vây đám học sinh năng khiếu, ánh mắt hừng hực lửa giận chăm chú nhìn bọn họ, chẳng khác nào ngọn lửa địa ngục đang quấn lấy đám người đó.

Bọn này á, học tập có thể chẳng sánh bằng ai nhưng đã nói đến đánh nhau thì đây chưa ngán bố con thằng nào.

Đậu má nó chứ, có mỗi Cảnh Từ gánh kết quả học tập cho 11-7, vậy mà bảo bối của bọn này lại bị đám chúng mày bắt nạt ngay trước mắt à, lũ tôm tép này khinh ai đấy?

Tuy là học sinh năng khiếu coi đánh nhau thành nghề chính nhưng làm gì đã thấy trận địa nào ác chiến như này bao giờ.

Tao nhìn mày, mày nhìn tao, hai bên nhìn nhau chút chứ không dám lao lên chiến.

Người dẫn đầu cười khan nói: "Người anh em, báo danh chút đi?"

Báo danh cái mẹ gì? Hà Chúc xùy một tiếng, không tiếp lời cậu ta, đám lớp 10 này cho là đang lăn lộn giang hồ đấy à.

Báo cái beep ấy, ngon thì lên mà chiến cho xong luôn đi!

Bành Trình Trình tiến lên một bước, ánh mắt dừng trên chân cậu ta, cẩn thận cân nhắc trong lòng xem nên đánh gãy chân trái hay chân phải của đứa trước mắt cái nào oke hơn.

Chỉ có Trịnh Khuyết vui vẻ nhìn cậu bạn trước mặt rồi lại nhìn thằng nhóc bị đập tơi tả, cười nhạo: "Chúng mày động ai không động, ai bảo cứ thích động đến người của anh Kiêu cơ."

Nghe được hai chữ "anh Kiêu" rồi lại nghĩ tới vừa nãy Hà Chúc nhắc đến 11-7, đồng tử của đám nhóc lớp năng khiếu đồng thời co lại.

Bọn chúng không biết "người của anh Kiêu" mà Trịnh Khuyết nhắc đến là ai nhưng danh tiếng của Doanh Kiêu thì không ai không biết.

Mười mấy người đồng loại nhìn về phía trước, vừa đúng lúc Doanh Kiêu ngẩng đầu lên, gương mặt quen thuộc ấy lập tức hiện ra trước mặt đám học sinh năng khiếu.

Mấy người vừa nghĩ đánh lộn là sở trường của học sinh năng khiếu, đánh một trận ra trò là được, sau khi biết là hắn thì lập tức kinh sợ, hãi hùng nuốt nước miếng, lui về phía sau một bước.

Vừa nãy động tác của Doanh Kiêu quá nhanh, chưa nói lời nào đã lao vào đánh người luôn nên bọn họ căn bản là chưa kịp nhìn rõ mặt hắn.

Sớm biết là người mà Doanh Kiêu bao bọc thì có cho bọn họ một trăm lá gan thì đám bọn họ cũng không dám động dù chỉ là một ngón tay.

Kinh hãi tột độ!

Hà Chúc mắng một câu trong lòng, vừa định nói gì đó thì thấy Cảnh Từ ôm bóng rổ, sắc mặt không đổi đi thẳng đến chỗ Doanh Kiêu với học sinh năng khiếu bị đánh kia.

"Anh Từ của tôi mềm lòng quá." Trịnh Khuyết lắc đầu một cái, than thở: "Đây hẳn là đi khuyên can rồi, lão Hà, vậy còn đánh nữa không?"

"Bỏ đi." Hà Chúc nhìn đám học sinh năng khiếu sợ đến nỗi co lại còn có một nhúm rồi lại quay qua nhìn Cảnh Từ: "Dù sao chuyện này cũng liên quan đến anh Từ, cậu ấy là học sinh giỏi, đừng thêm phiền cho cậu ấy nữa."

"Còn tưởng là hôm nay được đánh một trận đã đời chứ," Trịnh Khuyết tiếc nuối nói: "Nên đánh thằng khốn đó thêm mấy cú nữa, gan lớn rồi, anh Từ mà cũng dám đánh."

Hà Chúc cau mày: "Đừng nói lung tung, anh Từ không giống đám bọn mình. Vả lại mày không thấy kiểu đánh của anh Kiêu à, đánh thêm lúc nữa thì chết người mất."

Dù là bạn bè với Doanh Kiêu mười mấy năm rồi nhưng mỗi lần Doanh Kiêu đánh nhau Hà Chúc vẫn bị sự tàn nhẫn của hắn dọa một phen khiếp vía.

Lúc này Cảnh Từ ra mặt khuyên can là tốt nhất, Doanh Kiêu nóng máu có thể sẽ ngộ thương người khác nhưng chắc chắn sẽ không để Cảnh Từ bị thương.

Trịnh Khuyết gãi đầu, liếc đám học sinh năng khiếu đang thấp thỏm bất an sau lưng: "Nói cũng phải."

Đám học sinh năng khiếu cũng thở phào được phần nào, bị đánh là người của lớp bọn họ. Nhưng người ra tay lại là Doanh Kiêu, bọn họ không dám can, có người qua cũng coi như là gián tiếp giúp họ rồi.

Học sinh năng khiếu trong lòng âm thầm cảm thán, con mọt sách đó cũng tốt bụng đấy chứ.

Dưới ánh mắt chăm chú của tất cả mọi người, Cảnh Từ bình tĩnh bước tới.

Sau đó bọn họ thấy Cảnh - đi lên để khuyên can - Từ chẳng nói chẳng rằng, giơ quả bóng rổ lên đập cái 'bốp' vào đầu thằng nhóc lớp năng khiếu kia hai phát liền.

Hà Chúc, Trịnh Khuyết, Bành Trình Trình, nam sinh lớp 11-7: "........"

Học sinh năng khiếu đang vây xem: "...."

Trịnh Khuyết trợn mắt há mồm nhìn về phía trước, lắp bắp: "Lão Hà, tao...tao mù rồi à, người vừa đi qua là Cảnh Từ ấy hả?"

Hà Chúc nghển cổ, miệng tròn hơn chữ O, cũng nghẹn lời: "Đúng.. đúng vậy."

Trịnh Khuyết không dám tin: "Anh Từ của tôi hóa ra lại ghê gớm như vậy à?"

Ánh mắt Bành Trình Trình phức tạp, đưa tay vuốt mặt: "Dù sao thì cũng là người anh Kiêu coi trọng..."

"Không phải...." Hà Chúc khôi phục tâm tình nhấp nhô của mình, nhịn xuống sự khiếp sợ trong lòng: "Thằng cu lớp năng khiếu kia có phải bị hai người họ song kiếm hợp bích đánh đến trợn trắng mắt rồi không?"

Trịnh Khuyết còn chưa bình tâm lại được, máy móc nói: "Hình, hình như vậy..."

"Ê." Hà Chúc thở dài, mắt thấy còn đánh nữa là xảy ra chuyện lớn, đành phải bước qua: "Hai vợ chồng chúng mày... à bậy rồi..."

Cậu mập vả miệng mình một cái, nói: "Hai người đừng đánh nữa, dạy dỗ một chút là được rồi."

Cảnh Từ không ham chiến, sau khi nghe thấy tiếng Hà Chúc đã ôm bóng đứng sang bên cạnh.

Ngược lại, Doanh Kiêu vẫn hăng máu, tránh khỏi tay Hà Chúc, bộ dáng còn muốn đánh tiếp.

Hà Chúc liều chết can ngăn: "Anh Kiêu, dạy cho chúng nó biết sợ là được rồi, đừng thêm phiền cho Cảnh Từ."

"Buông ra." Doanh Kiêu gỡ tay Hà Chúc ra, bước lên một bước, đạp thêm một cái lên mặt thằng nhóc xấu số lớp năng khiếu, lạnh lùng nói: "Cảnh Từ bị ám ảnh cưỡng chế, không nhìn được thứ không cân đối hoàn hảo. Mặt nó mới có một dấu chân thôi, để tao đạp thêm một cái cho cân."

Hà Chúc: "....."

Thầy giáo thể dục vừa thấy tình huống không ổn, đi tới: "........"

Con mẹ nó thằng nhóc nào đây? Đánh nhau thì thôi đi lại còn phách lối như vậy, coi giáo viên như ông chết hết rồi à?

"Mấy cậu lớp 11-7! Còn mấy cậu 10-9 này nữa! Đánh nhau đúng không? Lập tức qua đây cho tôi!"

Cảnh Từ còn đang ôm bóng trong tay, cậu sợ để người khác muốn chơi còn phải chờ lâu nên định đưa bóng cho người khác.

Ai mà ngờ được cậu vừa bước một bước, nam sinh lớp 11-7 đã ôm đầu theo phản xạ.

Cảnh Từ: "....."

Cảnh Từ giơ bóng ra: "Các cậu..."

Các bạn nam lớp 11-7 đồng loạt né người sang một bên.

Cảnh Từ: "...."

Cảnh Từ bất đắc dĩ ngồi xổm xuống, lăn bóng cho một bạn rồi xoay người đi theo thầy thể dục.

Năm phút sau, Doanh Kiêu, Cảnh Từ cùng với Lý Trụ và một đám học sinh năng khiếu, khí thế cuồn cuộn đứng trong phòng giáo viên ban tự nhiên khối 11.

Gần đây tâm tình thầy Lưu cực kì tốt, đã không còn phải uống trà hoa cúc hạ hỏa nữa rồi. Ông đang ngồi một bên vui vẻ dạt dào viết giáo án, vừa liếc nhìn về phía giáo viên chủ nhiệm lớp 11-11.

Trước kì nghỉ, thầy Lưu đã tìm giáo viên chủ nhiệm của 11-11 để trao đổi chuyện Kiều An Ngạn viết thư tình cho một bạn nam lớp ông.

Có lẽ là do không biết phải mở miệng thế nào nên bây giờ giáo viên lớp 11-11 mới tìm Kiều An Ngạn nói chuyện.

Ông không giống với thầy Lưu, tìm một chỗ không người mà nói chuyện, ngược lại còn nói ngay trong văn phòng.

Thầy Lưu còn đang cân nhắc xem có nên lên tiếng nhắc ông một chút không thì cửa văn phòng đột nhiên bị đẩy ra, một đám người ùa vào.

Trong đó còn có một đứa nhóc sống dở chết dở được đỡ vào. Trên mặt còn ịn hẳn một dâu chân to tướng, bước chân lảo đảo, giống như chỉ cần đi thêm bước nữa thôi là ngất ra đây vậy.

Chậc chậc chậc.

Thầy Lưu uống một hớp trà hoa hồng, đáy lòng nhịn không được mà xúc động, đây là học sinh lớp nào gây chuyện thế này?

Trà trong miệng còn chưa kịp trôi xuống, tiếng thầy thể dục đã oang oang vang lên bên tai: "Mấy đứa lớp 11-7! Mau qua đây giải thích với giáo viên chủ nhiệm của mình xem tại sao lại đánh nhau?!"

Suýt nữa thì thầy Lưu phun ngụm trà trong miệng ra ngoài, ông đặt ly xuống, đứng lên, sầm mặt nhìn sang. Cuối cùng cũng thấy ba thằng nhãi con nhà mình đứng cạnh một đám người.

Doanh Kiêu đánh nhau thì không có gì lạ nhưng mà Cảnh Từ... đánh nhau á?!

Đùa à?

Thầy Lưu nhíu mày bước tới: "Doanh Kiêu, em nói đi, đã xảy ra chuyện gì?"

Doanh Kiêu còn chưa kịp lên tiếng thì cửa văn phòng đã bị đẩy ra lần nữa, thầy hiệu trưởng mỉm cười từ ái chắp tay sau lưng đi vào: "Sao lại náo nhiệt thế này? Có chuyện gì à?"

Sau khi biết được thành tích của Cảnh Từ, thầy hiệu trưởng hưng phấn tới độ mấy ngày liền đều ngủ không yên.

Nếu Cảnh Từ thực sự có thể bước chân vào đội huấn luyện Quốc gia thì không chỉ có ý nghĩa với Thực Nghiệm tỉnh mà là chuyện trọng đại của cả tỉnh Đông Hải này, chuyện này còn liên quan đến cả đường thăng quan tiến chức của ông nữa.

Nhiều năm tham gia kỳ thi Olympic ở tất cả các môn như vậy rồi, tỉnh khác còn có cả học sinh cấp 2 vào chung kết vậy mà Đông Hải đáng thương lại mỗi năm chỉ có thể miễn cưỡng duy trì ít nhất một cái tên trong danh sách tham dự.

Cùng vì chuyện này mà Sở Giáo dục của tỉnh Đông Hải bị cười nhạo ngoài sáng trong tối không ít lần. Trong tình trạng như vậy, ông đang ở trong nhiệm kỳ làm hiệu trưởng Thực Nghiệm tỉnh mà có được một học sinh có thể được huấn luyện trong môi trường của đội tuyển Quốc gia thì là loại công trạng lớn đến nhường nào cơ chứ.

Hiệu trưởng hết nhẫn rồi lại nhịn, cuối cùng vẫn là không nhịn được lặng lẽ bước xuống tầng.

Dù đã dặn dò thầy Lưu kỹ lưỡng nhiều lần nhưng ông vẫn không yên tâm giao một hạt giống tốt như Cảnh Từ cho người khác, ông nhất định phải tự mình xem xét trạng thái học tập của cậu.

Nhưng ông xuống tầng vào đúng tiết thứ tư của buổi sáng, trùng hợp là tiết này lớp 11-7 học thể dục.

Thầy hiệu trưởng vui vẻ mà tới, không ngờ lại thăm được mỗi cái lớp trống không. Hết cách, ông đành thất vọng quay về, lần sau lại tới vậy.

Lúc đi ngang qua văn phòng giáo viên khối 11 ban tự nhiên, hiệu trưởng thấy bên trong đông vui như trẩy hội, ông rẽ vào xem xem là đang xảy ra chuyện gì.

Thực ra thì Doanh Kiêu cũng chả biết rõ đầu cua tai nheo mọi chuyện ra làm sao, thấy Cảnh Từ bị đánh thì hắn cứ lao vào thôi, làm gì còn thời gian đâu mà suy xét tiền căn hậu quả.

May là Lý Trụ đầu nảy số nhanh, khoa tay múa chân thêm mắm dặm muối mô tả lại cảnh học sinh năng khiếu ỷ đông hiếp yếu một cách cực kì khoa trương.

Giáo viên trong văn phòng còn đang vui vẻ hóng chuyện, vừa nghe thấy Cảnh Từ bị học sinh năng khiếu đánh thì sắc mặt lập tức thay đổi.

Nháy mắt, thầy Lưu và thầy Triệu còn tỏa ra cả sát khí.

Trước hết, điều quan trọng nhất của Thực Nghiệm tỉnh là gì?

Không phải thi cuối kỳ, cũng chẳng phải tỷ lệ tốt nghiệp mà là Cảnh Từ tham gia kỳ thi Olympic Toán cấp Quốc gia.

Gần một tháng nữa, Cảnh Từ - người sẽ phải tham gia thi đấu - bị đánh!!!

Không đánh tay không đánh chân, cũng ứ phải đánh sau lưng mà cứ nhất quyết đánh vào đầu!!

Đám học sinh năng khiếu này cũng biết chọn vị trí thật đấy!

"Em nói..." Hiệu trưởng bước lên một bước, nhìn Lý Trụ: "Em ấy đánh vào đầu Cảnh Từ?"

Lý Trụ quạt cho lửa cháy bừng bừng, vừa nghe vậy thì đổ thêm tí dầu: "Đúng ạ, dùng bóng rổ đập vào đầu."

Bóng rổ đập vào đầu!

Bóng rổ đập đầu!

Đập đầu!

Đập!

Người mà toàn bộ Thực Nghiệm tỉnh này, toàn ngành giáo dục tỉnh Đông Hải này, thậm chí là cả tiền đồ vinh quang phía trước của ông đều đang trông chờ vào ấy. Hôm qua ông vừa cẩn thận dặn dò phải chăm sóc bảo bối này thật tốt thì hôm nay đã bị người khác dùng bóng rổ đập đầu?!!!!

Hiệu trưởng hít sâu một hơi, ánh mắt chậm rãi quét qua đám học sinh năng khiếu.

Sống lưng mấy cậu nhóc lớp năng khiếu chợt lạnh, bất tri bất giác cảm thấy sợ hãi.

Hiệu trưởng không để ý đến bọn họ mà hòa ái hỏi Cảnh Từ: "Em thấy sao rồi? Đầu có bị sao không?"

Cảnh Từ vừa vào văn phòng đã cảm nhận được cơn đau nhức quen thuộc, cậu kín đáo liếc cả căn phòng một lượt, quả nhiên thấy được ánh mắt bất thiện của Kiều An Ngạn.

Mấy lần gặp mặt trước đó, lúc mà Kiều An Ngạn không có ác ý với cậu thì đầu óc chỉ hơi nhưng nhức khó chịu chút. Cơ mà từ lần trước đến giờ, ác ý của Kiều An Ngạn càng ngày càng gia tăng, sau đó mỗi lần Cảnh Từ nhìn thấy gã, đầu cũng càng đau đớn nhiều hơn.

Lúc này huyệt thái dương của cậu không ngừng giật giật, Cảnh Từ vẫn đang cố giữ bình tĩnh ngoài mặt thì lại nghe được thầy hiệu trưởng hỏi đến, lập tức trả lời theo phản xạ: "Đầu em đau."

Đau đầu á?!

Hiệu trưởng nghe được mấy chữ này, lại thấy sắc mặt tái nhợt của Cảnh Từ, suýt thì ngất ngay tại chỗ.

Không phải là đánh hỏng chỗ nào rồi đấy chứ?

Trận chung kết sắp bắt đầu rồi, lỡ như xảy ra chuyện thì phải làm sao bây giờ?

Hiệu trưởng cố nhịn lửa giận trong lòng xuống, nói với thầy Lưu: "Chuyện này để tôi xử lý, thầy Lưu, thầy đưa Cảnh Từ đi kiểm tra thử xem."

Nghĩ một lát, ông lại nói: "Đừng xuống phòng y tế trường, ra bệnh viện ấy."

"Còn mấy cậu này...." Thầy hiệu trưởng nhìn đám học sinh năng khiếu: "Tất cả đi theo tôi."

Rốt cuộc thì cũng chỉ là học sinh lớp 10 mới vào trường, hôm khai giảng nhìn thấy hiệu trưởng một lần mà nay tự nhiên được đích thân thầy hiệu trưởng mời lên văn phòng làm việc, trong lòng đứa nào đứa nấy đều thấp thỏm không thôi.

Vậy nên mới nói, cuối cùng thì tại sao bọn họ lại đi trêu chọc Cảnh Từ làm cái gì cơ chứ? Bây giờ đừng nói đến chơi bóng rổ, phỏng chừng cả đời này họ mang bóng ma tâm lý với quả bóng màu cam ấy mất.

Xui xẻo nhất thì phải kể đến thằng nhóc đập bóng vào đầu Cảnh Từ, Doanh Kiêu đánh người không đánh mặt mà chỉ chuyên nhắm vào chỗ đau nhất trên cơ thể. Dù bây giờ cậu ta có đau đến ngất đi thì ngoài hai dấu chân ịn trên mặt ra sẽ không tìm được vết thương nào khác.

Giờ mà cậu ta có kêu đau thì đừng nói là thầy hiệu trưởng, chỉ sợ ngay cả mấy thằng bạn cũng cho rằng cậu ta đang giả vờ.

"Qua đây." Hiệu trưởng mở ngăn kéo ra, lấy một đống giấy bút, phát cho từng người một: "Cầm lấy."

Đám học sinh năng khiếu không hiểu gì, ngơ ngác nhìn ông.

Thầy hiệu trưởng ngồi trên ghế, cười híp mắt: "Người bị mấy đứa đánh, lần trước thi được 747 điểm. Tôi cảm thấy mấy em đặc biệt chọn đánh đầu em ấy, có thể là do không coi số điểm này ra gì."

"Tôi cảm thấy các cậu rất có tiềm năng, cũng có thể đạt được kết quả tương tự." Ông chỉ người đứng ngoài cùng phía bên trái: "Bắt đầu từ cậu, lần lượt báo tổng điểm kỳ thi trước."

Khối 10 Thực Nghiệm Tỉnh chưa chia lớp, chưa có môn sinh nên tổng điểm là 950 điểm.

*Nội dung sách giáo khoa Sinh học ít hơn môn Hóa Lý, tương đối dễ học và nhớ lâu hơn, tuy nhiên môn Hóa Lý học cần sớm đặt nền móng tốt, dường như môn Sinh học chỉ chiếm một tỷ lệ khá nhỏ trong số điểm trong Kỳ thi tuyển sinh đại học, do đó khối lớp 10 không học và thi môn Sinh.

Nhóm học sinh năng khiếu không biết thầy hiệu trưởng định làm gì, nơm nớp lo sợ báo điểm lên.

Cũng không hiểu tại sao, rõ ràng trước gì bọn họ không quan tâm đến mấy môn văn hóa nhưng sau khi nghe được số điểm của Cảnh Từ rồi nhìn lại số điểm của mình, trong lòng cảm thấy hơi xấu hổ.

Hiệu trưởng gật đầu: "Cao nhất là 290 điểm, thấp nhất là 189 điểm. Nếu các cậu cảm thấy 747 điểm là thứ có thể tùy tiện với tay ra là lấy được thì hẳn là có niềm tin rất lớn ở bản thân."

"Thế này đi, tôi đặt ra cho các cậu một mục tiêu: Cuối kỳ này đạt tổng 350 điểm trở lên. Người nào không làm được thì...."

Hiệu trưởng mỉm cười nhìn bọn họ: "Sau này đừng mơ đến việc được lên sân đấu."

Học sinh năng khiếu thể thao nghe loại tin dữ như sét đánh ngang tai này, suýt nữa ngất cả đám.

Thà rằng bị mắng, bị đánh một trận nhừ tử còn hơn bị phạt như này huhu.

Quá kinh khủng, 350 điểm! Đây là số điểm mà con người có thể đạt được à?!

Bị Doanh Kiêu dùng bạo lực thể xác thì thôi đi, giờ lại còn bị tra tấn tinh thần nữa à?

"Đó là chuyện tương lai." Hiệu trưởng "thưởng thức" sắc mặt biến đổi của họ đủ rồi mới nói: "Còn chuyện hiện tại là viết bản kiểm điểm. Vô tổ chức, vô kỷ luật, dám bắt nạt bạn học, không cần viết nhiều đâu, khoảng 3000 chữ là được."

Hiệu trưởng nâng chén trà lên, chậm rãi nhấp một ngụm: "Viết xong thì nộp lên để tôi kiểm tra, còn phải dán ở bảng thông báo nữa. Nếu để tôi phát hiện ra các cậu chép của nhau thì tăng lên 2000 chữ nữa, được rồi, yêu cầu vậy thôi, bắt đầu viết đi."

Lúc đánh người thì sảng khoái nhất thời, đánh người xong thì lệ rơi đầy mặt.

Đám học sinh năng khiếu cao to cùng nhau chen chúc trong phòng hiệu trưởng, gồng cơ tay vắt đầu vắt óc lên viết kiểm điểm, lại nghĩ đến con số 350 điểm vẫy gọi trước mắt, sầu tới nỗi ngay cả đâm đầu tự sát ở đâu cho hợp phong thủy cũng nghĩ xong luôn rồi.

Đừng nói là đụng vào đầu, đời này thấy Cảnh Từ bọn họ cũng sẽ đi đường vòng!

Con người này đáng sợ quá đi.

Trong khi đó, Cảnh Từ từ chối đề nghị đến bệnh viện kiểm tra của thầy Lưu, sau khi đảm bảo rằng bản thân không sao với ông thì mới được thả về lớp cùng với Doanh Kiêu.

Những người khác đều đang ở sân vận động, Lý Trụ cũng không về, phòng học trở thành thế giới hai người.

Doanh Kiêu ấn nhẹ huyệt thái dương cho Cảnh Từ, nhìn cậu từ đầu xuống chân một lượt, lạnh lùng trong mắt vẫn chưa tan: "Tên đó còn đánh vào chỗ nào khác nữa không?"

"Không, chỉ có một chút xíu như vậy thôi." Cảnh Từ sợ hắn không yên tâm, nói: "Tôi né được nên không bị nặng đâu."

"Cũng may là không quá nặng." Doanh Kiêu vuốt tóc cậu sang bên cạnh, cười nhạt: "Nếu không thì chuyện này chưa xong đâu."

Cảnh Từ mím môi mỉm cười, ngước mắt nhìn hắn: "Đầu tôi ổn rồi, không đau nữa."

Mỗi lần cậu đau đầu, chỉ cần Doanh Kiêu vừa chạm vào thì lập tức đỡ hơn nhiều, nói gì đến chuyện được xoa như này.

Doanh Kiêu nhìn sắc mặt cậu, thấy cậu không nói dối mới buông tay xuống, còn có tâm tình nói đùa chút.

Hắn lười biếng tựa vào lưng ghế, khẽ cười: "Tôi xoa một chút là hết đau à?"

Cảnh Từ không nghĩ nhiều, với lại trên thực tế thì đúng là như vậy nên cứ thế gật đầu: "Ừm."

Doanh Kiêu nhìn tay phải của mình, lẩm bẩm như đang nghĩ gì đó: "Hóa ra tay tôi thần kỳ như vậy à?"

"Có thể hóa giải mọi sự đau đớn của cậu, còn có thể làm cậu thoải mái." Hắn đột nhiên bật cười, nhìn về phía Cảnh Từ: "Vậy tay tôi có phải chính là bàn tay... trong truyền thuyết....."

Cảnh Từ không hiểu: "Gì cơ?"

"Bàn tay cao trào*"

(*thì là bàn tay iu thưn ngọc ngà dùng để t.h.ẩ.m d.u, D.I.Y hay x.óc l.ọ đó quý dị)

=))))))))))))))))))))))

Tác giả có lời muốn nói:

Doanh Kiêu: Cảnh Từ em nhìn xem, tôi đánh người đều là dáng vẻ yêu em.

Trang chuyển tên miền từ trumtruyen.me sang trumtruyen.vn nha mọi người.