Xuyên Thành Thời Xưa Cẩu Huyết Trong Sách Tra A

Chương 13



Ba người trở về nhà, Thẩm Tiện gọi điện báo cho Phương Tĩnh Lan, sau đó mới bắt đầu làm cơm chiều cho ba người, ăn xong cơm chiều Lâm Thanh Hàn ngồi trên bàn trà trông Thẩm Điềm vẽ tranh, Thẩm Tiện lại ở dưới bếp gọt trái cây cho hai người, xếp đầy một bàn to với đủ loại trái.

"Lại đây, hai cái họa sĩ ăn chút trái cây rồi vẽ tiếp". Thẩm Tiện cười nói.

"Oa oa, măng cụt, Điềm Điềm muốn ăn". Thẩm Điềm chỉ vào mắng cụt, vui vẻ nói.

Lâm Thanh Hàn cười nhìn Thẩm Điềm, "Điềm Điềm ăn đi".

Thẩm Tiện cười nhìn nhóc con nhà mình, đưa cho Lâm Thanh Hàn một cái nĩa, "Thanh Hàn cũng ăn đi, làm việc một ngày vất vả".

Lâm Thanh Hàn bình tĩnh nhìn thoáng qua Thẩm Tiện, vất vả? Cô ta cũng biết cô vất vả? Nhưng trước kia, thời điểm cô vất vả, cô ta ở đâu? Lúc trước, khi cô và Điềm Điềm bị người ta tới cửa đòi nợ, Thẩm Tiện ở đâu? Bây giờ lại giống như người chưa từng làm gì mà nói những lời này với cô, Thẩm Tiện cũng không cảm thấy xấu hổ?

Thẩm Tiện thấy trên mặt Lâm Thanh Hàn không có biểu tình, đành phải cười cười, cầm nĩa xiên một khối táo che giấu xấu hổ, Thẩm Điềm không biết hai người suy nghĩ cái gì, chỉ cảm thấy mẹ và mommy có thể cùng nhau ở với bé, bé liền vui vẻ, vuốt hai bím tóc nhỏ, Thẩm Điềm chen vào ngồi giữa hai người, nhìn nhìn Lâm Thanh Hàn lại nhìn nhìn Thẩm Tiện, nở nụ cười lộ ra hai má lúm đồng tiền.

Thẩm Tiện xoa bím tóc nhỏ của nhóc con: "Điềm Điềm có gì vui sao? Nói cho mommy nghe một chút". Nói xong còn nhéo nhéo khuôn mặt nhóc con.

"Điềm Điềm thích giống như bây giờ, có mẹ với mommy ở chung". Nói xong chân ngắn nhỏ còn không ngừng đung đưa, thể hiện chủ nhân của nó hiện tại đang rất vui vẻ.

Lâm Thanh Hàn nhìn Thẩm Tiện và nhóc con nói chuyện với nhau, đáy mắt hàm chứa một tia ý cười, nếu có thể ai lại không hy vọng có thể có một cuộc sống an ổn như vậy đâu?

Đúng lúc này, di động Lâm Thanh Hàn vang lên, lúc Lâm Thanh Hàn nhìn số điện thoại trên màn hình thì hơi nhíu mày, di động reo trong chốc lát, Lâm Thanh Hàn bắt máy, đi đến ban công.

Chỉ trong đoạn đường ngắn từ trong nhà đến ban công, Thẩm Tiện liền nghe được tiếng la hét ầm ĩ trong điện thoại, Thẩm Điềm cũng bị điện thoại làm cho chú ý, thấy mẹ đi xa, Thẩm Điềm liền bĩu môi, khuôn mặt nhỏ cũng trở nên suy sụp, "Chắc là bà ngoại lại gọi đến, bà ngoại gọi điện cho mẹ mẹ liền buồn bã, Điềm Điềm không thích bà ngoại".

"Điềm Điềm ngoan, Điềm Điềm chỉ cần vui vẻ lớn lên là được, còn lại những chuyện khác có mẹ và mommy lo, Điềm Điềm tự mình chơi một chút, mommy qua chỗ mẹ xem thử". Thẩm Tiện xoa xoa bím tóc nhỏ của nhóc con an ủi.

"Dạ, mommy phải dỗ dành mẹ cho tốt, nếu mẹ khóc, phải nhớ ôm mẹ một cái". Thẩm Điềm như bà cụ non dặn dò Thẩm Tiện.

Thẩm Tiện gật đầu đáp lại nhóc con, trong lòng lại nghĩ nếu mình ôm Lâm Thanh Hàn, chỉ sợ ngày chết không xa.

Cô bước nhanh qua ban công, liền nhìn thấy ánh mắt lạnh lùng của Lâm Thanh Hàn đỏ lên, không biết cùng người bên kia tranh luận cái gì.

Thời điểm Thẩm Tiện quay đầu về liền nghe được Lâm Thanh Hàn nói, "Lâm Chí Tân, Lâm Chí Tân, rốt cuộc trong lòng ba mẹ có con hay không, con là chị của nó, không sai, nhưng con không phải máy ATM của nó, tiền con cực cực khổ khổ kiếm được liền phải đưa cho nó tiêu xài sao? Con xứng đáng bị như vậy sao?".

Thẩm Tiện dựa sát vào một chút, đứng ở phía sau Lâm Thanh Hàn, tâm trí Lâm Thanh Hàn đều đặt vào bên kia điện thoại, không chú ý đến Thẩm Tiện tới gần, liền nghe được mẹ Lâm Thanh Hàn - Tưởng Phương hô to: "Cái gì gọi là tiêu xài, giúp đỡ em trai không phải là điều nên làm sao? Sao mày lại không hiếu thuận như vậy, mẹ thật là phí công nuôi dưỡng mày lớn lên, không phải chỉ là ba mười ngàn thôi sao? Mày có biết nếu mày không cho em trai tiền, nó liền phải bị mấy người đó chém mất một bàn tay, trời ơi, tao là tạo nghiệt gì, nuôi dưỡng một đứa con gái không hiếu thuận như mày, mày là muốn tao đau lòng chết sao...".

Tay cầm điện thoại của Lâm Thanh Hàn đều run lên, tuy rằng trước khi nghe điện thoại cô liền biết bản thân sẽ nghe được những lời không nói lý như vậy, nhưng khi thực sự nghe được vẫn không khỏi có chút thất vọng cùng buồn lòng, mỗi tháng cô đều gửi tiền sinh hoạt cho ba mẹ, em trai cô cái gì cũng không làm, chỉ biết đòi tiền ba mẹ, nhưng ba mẹ vĩnh viễn thiện vị em trai cô, cô nhượng bộ thỏa hiệp, không chỉ không được bọn họ thông cảm ngược lại làm cho bọn họ không biết điểm dừng, người trong điện thoại còn tiếp tục nói nhưng Lâm Thanh Hàn một chữ đều không nghe vào.

Nhưng Thẩm Tiện nghe được càng tức giận, trực tiếp cầm lấy di động trong tay Lâm Thanh Hàn, dọa Lâm Thanh Hàn giật mình, Thẩm Tiện một bên đỡ lấy Lâm Thanh Hàn mém nữa té ngã, một bên lạnh giọng nói với người bên kia điện thoại: "Bà có điên không, thời buổi nào rồi, bà còn sống trong thời phong kiến sao? Chưa từng nghe qua gia đình nào em trai cả ngày chỉ biết ăn nhậu chơi gái cờ bạc, còn đòi tiền chị gái, Thanh Hàn có thể cho bà tiền nhưng em ấy không có nghĩa vụ nuôi Lâm Chí Tân".

"Thẩm Tiện, mày là Thẩm Tiện đúng không, hôm trước mày đánh Chí Tân tao còn chưa tính sổ với mày đâu! Thứ như mày, Lâm Thanh Hàn, mày có biết xấu hổ hay không? Ly hôn rồi còn không rời được Thẩm Tiện..." Tưởng Phương lớn tiếng la hét trong điện thoại.

"Bà nói chuyện sạch sẽ một chút, bà cũng biết tôi là loại người nào rồi, còn dám kêu con trai bà tới tìm Lâm Thanh Hàn đòi tiền, tôi trực tiếp đánh gãy chân nó, loại mẹ như bà không có còn tốt hơn". Thẩm Tiện tức giận, trực tiếp tắt máy.

Lâm Thanh Hàn nhìn cô, hốc mắt của cô ấy còn đỏ một chút, Thẩm Tiện nhìn thấy hơi đau lòng một chút, này là trường hợp gì, tại sao khó khăn đều vây quanh nữ chủ, cô nhẹ nhàng vỗ vai Lâm Thanh Hàn an ủi: "Đừng sợ, cậu ta tới một lần tôi đánh một lần, Lâm Chí Tân chính là cái động không đáy, đừng tiếp tục cho cậu ta tiền, cho tiền cha mẹ có thể làm một cái thẻ, mỗi tháng chuyển qua một chút tiền, chờ bọn họ tỉnh ngộ thì đưa cho họ, nếu không tiền em đưa bọn họ đều đưa cho em trai em xài.

Lâm Thanh Hàn mím chặt môi, hốc mắt đỏ bừng nhưng vẫn chịu đựng không rơi nước mắt, bàn tay nắm chặt di động cũng dần đỏ lên.

"Nếu có thể, tôi có thể dọn vào đây ở sao? Em yên tâm, tôi thật sự không có ác ý, sẽ dán kĩ cách trở, càng sẽ không tùy tiện phóng thích tin tức tố, tôi chỉ là sợ Lâm Chí Tân lại giống hôm trước lại đây gây chuyện, lỡ như lại làm Điềm Điềm sợ thì không tốt". Thẩm Tiện nhìn Lâm Thanh Hàn, nghiêm túc nói.

Lâm Thanh Hàn gật gật đầu, trong mắt còn hơi nước nhưng cố nén lại, "Được". Cô cũng không nghĩ bản thân sẽ đồng ý cho Thẩm Tiện dọn vào nhà, nhưng một khắc vừa rồi cô nhìn thấy đôi mắt Thẩm Tiện, bất tri bất giác mà đáp ứng rồi.

Thẩm Tiện cười: "Được, ngày mai tôi trở về thu xếp một chút dọn lại đây, đừng tức giận, sau này nếu bà ấy hay Lâm Chí Tân gọi điện đến, em trực tiếp đưa điện thoại cho tôi là được".

"Ừm". Lâm Thanh Hàn rầu rĩ trả lời một tiếng, đi về phía phòng vệ sinh.

Thẩm Tiện nhìn thấy con số trên đỉnh đầu Lâm Thanh Hàn biến hóa rõ ràng, từ -90 bay lên tới -70, xem ra bản thân cố gắng mấy ngày nay đều không uổng phí, tuy rằng vợ trước vẫn đối xử lạnh nhạt với cô nhưng cũng may là giá trị hảo cảm xác thật tăng lên, hơn nữa giá trị hảo cảm của nhóc con đối với cô đã tăng lên đến 30, Thẩm Tiện không khỏi cảm thán, quả nhiên vẫn là con nít dễ dỗ.

Lâm Thanh Hàn sau khi vào phòng vệ sinh liền khóa cửa lại, cả người dựa vào cạnh cửa rơi nước mắt, cô cũng là người, nghe được mẹ mình nói mình như vậy làm sao không đau lòng? Thậm chí có một khoảnh khác cô muốn dựa vào vai Thẩm Tiện, người cô từng chán ghét nhất khóc lớn một trận, nhưng cô nhịn xuống, ai biết được gần đây Thẩm Tiện đột nhiên trở thành người tốt là thật sự thay đổi hay diễn kịch? Cô sẽ không để lộ mặt yếu đuối với bất kì ai, cô còn phải chăm sóc Điềm Điềm, phải nhanh chóng vực dậy tinh thần.

Lâm Thanh Hàn chịu đựng không để bản thân nức nở, chỉ là nước mắt giống như tức nước vỡ bờ không thể khống chế mà chảy xuống, cô đợi một lúc lâu mới đi đến bồn rửa mặt mở nước ra, dòng nước lạnh lẽo chảy trên tay Lâm Thanh Hàn khiến lòng cô cũng lạnh xuống, cô duỗi tay hất nước vào mặt rửa sạch nước mắt, chờ đến khi hốc mắt không còn đỏ như trước, Lâm Thanh Hàn hít sâu một hơi mới đi ra ngoài.

Thẩm Điềm thấy Lâm Thanh Hàn đi ra, lập tức nhảy nhót nhào tới, ôm lấy đùi Lâm Thanh Hàn: "Mẹ không cần buồn, Điềm Điềm với mommy sẽ cùng nhau dỗ mẹ vui vẻ~".

Lâm Thanh Hàn nghe được giọng nói của con gái mới lộ ra một nụ cười, "Mẹ nhìn thấy Điềm Điềm liền vui vẻ, Điềm Điềm là ngoan nhất". Lâm Thanh Hàn nói, bế Thẩm Điềm lên.

Thẩm Điềm cười, dựa đầu vào cổ Lâm Thanh Hàn cọ cọ, còn không quên kéo theo Thẩm Tiện, "Mommy cũng thật ngoan, mẹ cũng khen mommy".

Lâm Thanh Hàn xấu hổ nhìn Thẩm Tiện, lại bất đắc dĩ nhìn vẻ mặt mong chờ của con gái, Lâm Thanh Hàn thở dài nói: "Ừ, mommy cũng ngoan".

Thẩm Điềm không hề biết hai người đang xấu hổ, kiêu ngạo nhìn Thẩm Tiện, cười tươi nói: "Mommy, mẹ khen mommy!" Ý tứ giống như đang nói: Mommy, con có giỏi không! Con kêu mẹ cũng khen mommy!

Thẩm Tiện nhìn thoáng qua Lâm Thanh Hàn, thấy cô ấy mặt không cảm xúc nhìn mình, Thẩm Tiện chỉ có thể xấu hổ cười cười với Lâm Thanh Hàn, thấy Lâm Thanh Hàn không muốn quan tâm cô, Thẩm Tiện chỉ có thể quay đầu cười với nhóc con, dù sao nhóc con đáng yêu như vậy, bé con làm sao có thể có ý xấu đâu?

"Ừm, Điềm Điềm giỏi quá". Thẩm Tiện lại khen nhóc con một câu khiến nhóc con rất vui vẻ, chân ngắn ở trong không khí đưa qua đưa lại.

Lâm Thanh Hàn nhìn bộ dáng đáng yêu của Thẩm Điềm cũng chịu không được, phụt một tiếng, cười vui vẻ.

Buổi tối, thời điểm Thẩm Tiện súc miệng bị bàn chải đâm vào, bàn chải dùng một lần thật sự cứng, nướu của cô muốn chảy máu, Thẩm Tiện nghĩ, nên mua cái mới, cô tin tưởng trong vòng một tháng cô có thể làm mười triệu sinh lời, hơn nữa ngốc bạch ngọt bạch phú mỹ đã chuyển cho cô một trăm ngàn, hiện tại bản thân cũng không phải rất thiếu thốn.

Thẩm Tiện gọi hệ thống trong đầu, "Hệ thống, bệnh của ba tôi, cậu có biện pháp giúp ông ấy khôi phục sao?".

"Có, nhưng yêu cầu ký chủ chi trả mười triệu tiền thù lao, có thuốc viên có thể trợ giúp bệnh của ông ấy". Âm thanh hệ thống vang lên, không biết vì sao, rõ ràng là âm thanh lạnh như băng, Thẩm Tiện lại cảm thấy hệ thống giống như rất vui vẻ?

Đối với cô của trước kia, mười triệu không tính là cái gì nhưng hiện tại thật sự cần một chút thời gian, hơn nữa hệ thống này còn rất mất nết, cô phải làm nhiệm vụ mới thu được một ít tiền của nó, bao nhiêu tiền thu được đều bị nó lấy về, Thẩm Tiện thở dài chuẩn bị ngày mai soạn thảo phương án trước, ký hợp đồng với Giang Hi rồi cô mới có tài chính để làm việc.