Xuyên Thành Vị Hôn Phu Chuyên Tìm Đường Chết Của Ảnh Đế

Chương 62



Trên đường trở về khách sạn y gặp Tôn Tầm, Tôn Tầm mới vừa tới gần y, đã hỏi tới mùi rượu trên người y, "Cậu uống rượu? Mùi nồng như vậy."

"Uống, nhưng không nhiều lắm."

Tôn Tầm đi sát vào y, "Đới Hồng Trác nói với tôi, Nguyễn Văn Hiên muốn chuốc rượu cậu, kết quả bị cậu chuốc lại, thật sao?"

Hắn vừa hỏi xong, đã nhìn thấy Tống Lập đỡ Nguyễn Văn Hiên đi ra, nhất thời câm nín, chửi nhỏ một tiếng, "Đới Hồng Trác còn nói với tôi, trước đó Tống Lập còn bày trò chuẩn bị hại cậu."

Yến Thanh Trì nhìn hắn có chút tức giận, mở miệng khuyên nhủ, "Đều là chuyện quá khứ, lại nói, bọn họ đều không chiếm được chỗ tốt nào dưới tay tôi, cho nên anh cũng cũng đừng tức giận."

"Sao cậu không nói với tôi?" Tôn Tầm nhìn y, có chút khó hiểu, "Giang Mặc Thần để cậu lên cái tổng nghệ này, chính là muốn tối chăm sóc cậu t, đừng để cậu bị những người khác khi dễ. Bây giờ đã xảy ra hai chuyện, cậu cũng không nói với tôi, cậu không nói, làm sao tôi biết được, nếu không phải Đới Hồng Trác nói với tôi, có phải cậu muốn gạt tôi luôn không?"

Yến Thanh Trì cười cười, "Bởi vì không cần thiết. Những việc này tôi có thể tự ứng phó, nói cho anh, cũng chỉ kéo anh xuống vũng nước đục này, Tầm ca hiện tại anh cái địa vị này, có nhiều chuyện còn không làm thuận tay như tôi. Nói nữa, thời gian nói cho anh qua lâu còn không bằng tôi trực tiếp đánh lại, tôi có thể tự giải quyết, không cần làm phiền anh, anh đã giúp tôi quá nhiều rồi."

Tôn Tầm nhìn y, liền nghĩ tới lần trước bọn họ ở Forgive, Liêu Tư Bác nói năng lỗ mãng, Yến Thanh Trì không nói nhiều, trực tiếp đồng ý lời khiêu chiến của hắn, ưu nhã thắng Liêu Tư Bác, để hắn xin lỗi mình. Y tựa hồ vẫn luôn như vậy, mặc kệ gặp chuyện gì, đều tự mình giải quyết, không làm phiền người khác, cũng không để người khác lo lắng.

Tôn Tầm không nhịn được nghĩ tới Nguyên Minh Húc, Yến Thanh Trì và Nguyên Minh Húc hoàn toàn là hai loại tính cách bất đồng, Yến Thanh Trì như rượu, như ánh mặt trời chói chang, sáng loá chói mắt; Nguyên Minh Húc lại như nước, như gió nhẹ, bình thản. Đôi khi hắn cũng không rõ, tại sao Giang Mặc Thần lại tìm một người hoàn toàn khác biệt với Nguyên Minh Húc để kết hôn, đôi khi hắn lại cảm thấy thật bình thường, dạng người như Yến Thanh Trì, đúng là rất có lực hấp dẫn.

Chỉ là, tình bạn và tình yêu không giống nhau, làm bạn, có một người bạn lợi hại, mọi chuyện đều làm người khác an tâm, chuyện này tất nhiên làm người vui vẻ. Làm người yêu, lại không phải như vậy.

"Thanh Trì," Tôn Tầm nhịn không được hỏi y, "Lúc cậu và Mặc Thần ở bên nhau cũng là như thế này sao? Có chuyện gì đều tự mình giải quyết, không đi làm phiền cậu ấy?"

Yến Thanh Trì bị hắn hỏi sửng sốt một chút, rất nhanh lại phản ứng lại, y vỗ vỗ Tôn Tầm, hỏi ngược lại: "Tôi không đi làm phiền anh ấy, chẳng lẽ anh ấy không chủ động tới giúp tôi sao?"

Tôn Tầm có chút nghi hoặc, đây là có ý gì?

Yến Thanh Trì mỉm cười, "Nếu anh ấy giúp tôi, tôi sẽ rất vui vẻ, thậm chí tôi sẽ đứng bên cạnh anh ấy đánh call. Tôi chỉ là không thích làm phiền người khác, nhưng cũng không phải không nhận ý tốt của người khác, tựa như nếu hôm nay Tầm ca anh ở cạnh tôi, anh giúp tôi giáo huấn Nguyễn Văn Hiên, thì tôi sẽ không tự mình ra tay, chỉ biết đứng cạnh anh la "đáng đánh"."

Tôn Tầm cười, "Cậu, người này còn rất có ý tứ (sự cẩn thận trong cử chỉ, lời nói, tránh những sơ suất làm cho người khác hiểu lầm)."

Yến Thanh Trì vẫn là bộ dáng mỉm cười, "Mặc kệ là mạnh hay yếu, được người bảo vệ luôn làm mình vui vẻ, nhưng mà, không ai có thể mỗi giờ mỗi khắc đều đứng bên cạnh anh che chở anh, cho nên, anh cũng cần có năng lực tự bảo vệ mình. Tôi không hy vọng, tôi trở thành sự ràng buộc của ai, Giang Mặc Thần đương nhiên có thể bảo vệ tôi, cái đó tôi rất vui vẻ, cũng như vậy, tôi cũng hy vọng tôi có thể bảo vệ anh ấy, như vậy, tôi cũng sẽ rất vui vẻ."

Tôn Tầm nghe vậy, trong lòng không hiểu sao xem trọng liếc Yến Thanh Trì một cái. Xuất phát từ tôn trọng bạn bè, hắn luôn rất tôn trọng Yến Thanh Trì, cũng tình nguyện chăm sóc y. Nhưng thời khắc này, hắn cảm thấy Giang Mặc Thần kỳ thật sự may mắn, hắn không theo đuổi được Nguyên Minh Húc, lại đánh bậy đánh bạ được một Yến Thanh Trì. Mà Yến Thanh Trì, tựa như một cái phúc túi không đáy, thường làm cho cậu bất ngờ vui vẻ, làm người ta chờ mong, rồi lại nhịn không được muốn khoe khoang.

Hắn thở dài, ra vẻ hâm mộ nói, "Mệnh cậu ấy cũng thật tốt, tùy tiện định một cái oa oa thân (đính hôn từ bé), đã đặt được một người tốt như cậu."

Từ trước đến nay, Yến Thanh Trì luôn nhận tất cả lời khen mình vào, vì thế gật đầu phụ họa nói, "Đúng vậy, cho nên anh ấy phải quý trọng."

Tôn Tầm nở nụ cười, "Điểm này của cậu thật rất giống Mặc Thần."

"Gần mực thì đen gần đèn thì sáng."

Yến Thanh Trì tạm biệt Tôn Tầm, về phòng tắm rửa một cái, lúc trở ra, đã thấy trên di động có vài cuộc điện thoại của Giang Mặc Thần, tất cả đều là gọi nhỡ, WeChat còn có mấy cuộc trò chuyện video. Y uống xong rượu, tuy rằng không say, nhưng cũng cảm thấy có chút mệt mỏi, vì thế Yến Thanh Trì cầm di động, ngồi xuống giường, dựa vào đầu giường, lúc này mới chậm rì rì điện video cho Giang Mặc Thần.

Giang Mặc Thần bắt máy rất nhanh, hắn cũng dựa vào giường, thấy y nói, "Vừa làm gì đấy? Sao không bắt máy? Ói ra rồi?"

"Không có, tắm rửa thôi." Yến Thanh Trì nghĩ đến câu ói ra của hắn, hỏi hắn, "Tôn Tầm nói cho anh em uống rượu?"

"Nói, không chỉ nói em uống rượu, còn nói cho anh lúc cậu ấy không chú ý, liên tục có người hãm hại em, cậu ấy trông coi không chu toàn, cho nên điện xin lỗi anh."

Yến Thanh Trì bất đắc dĩ, "Loại chuyện này anh ấy cũng khống chế không được, không có quan hệ với anh ấy."

"Anh biết." Giang Mặc Thần có thể hiểu được, "Cho nên em không sao chứ?"

"Em có thể có chuyện gì?" Yến Thanh Trì nhìn hắn, "Không phải anh từng nói, đạo lý khắp thiên hạ đều cùng họ với em, bọn họ sao có thể được chỗ tốt nào ở chỗ em chứ."

Giang Mặc Thần nhìn y vẫn giống ngày thường, đã biết y hẳn là không có việc gì, chỉ là trong lòng khó tránh khỏi vẫn lo lắng, "Uống bao nhiêu?"

"Không nhiều lắm, bảy tám bình đi."

"Không có say?"

Yến Thanh Trì cười, "Yên tâm, em không uống say."

Giang Mặc Thần cười khẽ một tiếng, "Cái gì là không say? Ngàn ly không say a?"

"Không sai biệt lắm." Y nói, "Dù sao muốn chuốc say em là không thể."

"Vậy chuốc cho em cái gì mới có thể?"

"Chuốc em cái gì cũng không được." Y cười nói, "Nhưng nếu là anh chuốc em, em có thể phối hợp với anh say một chút."

Giang Mặc Thần bị lời này của y chọc cười, "Anh không có việc gì chuốc rượu em làm gì?"

"Vậy anh có thể chuốc em một thứ."

"Cái gì?"

"Canh a." Yến Thanh Trì cười cười, "Anh chuốc em cái này, khẳng định còn hữu dụng hơn chuốc rượu em."

Giang Mặc Thần bị y nói tới không biết là nên có tâm tình gì, rồi lại chậm rãi nảy sinh ra ngọt ý tới, "Lúc này còn nói mấy câu này."

"Lúc này không thể nói mấy câu này sao?" Yến Thanh Trì hỏi hắn.

Giang Mặc Thần không có biện pháp, "Tống Lập kia, chính là người hồng nhất công ty cũ của em?"

"Đúng vậy, cho nên khi thấy em, có thể có chút không thể tiếp thu đi." Yến Thanh Trì nghĩ nghĩ, "Dù sao, trước kia em vẫn luôn bị hắn đè nặng, đột nhiên cùng xuất hiện trong một tổng nghệ với hắn, có thể tâm thái hắn có chút không cân bằng, liền muốn ăn vạ hãm hại ta."

"Ngày hôm qua, thậm chí vừa rồi lúc chúng ta trò chuyện, em cũng không nói với anh."

Yến Thanh Trì cười cười, "Bởi vì đã giải quyết rồi mà, hơn nữa em lại không chịu thiệt, nên không muốn nói những chuyện không có ý nghĩ với anh." Y nghiêng đầu nhìn Giang Mặc Thần, ngữ điệu mang theo chút ấm áp, "Mỗi ngày anh đều rất bận a, thời gian nói chuyện phiếm với em cũng chỉ có bao nhiêu, nói mấy chuyện đó, không thú vị."

Giang Mặc Thần thở dài, "Không phải anh trách em." Hắn nhìn Yến Thanh Trì, ngữ điệu nghiêm túc, ngữ khí lại rất ôn nhu, "Em có thể tự bảo vệ mình, không để mình thiệt thòi, đương nhiên anh rất vui vẻ. Anh biết em rất lợi hại, cho dù anh không ở bên cạnh em, em cũng có thể tự chăm sóc tốt cho mình. Nhưng mà," Hắn tạm dừng một chút, thanh âm ôn nhu nói, "Anh không hy vọng chuyện có liên quan tới em, anh lại biết từ người khác." Hắn muốn mở miệng kêu tên Yến Thanh Trì, lại cảm thấy bầu không khí này mà kêu ba chữ Yến Thanh Trì có chút xa lạ, liền thay đổi xưng hô, "Thanh Trì, em có thể hiểu cho anh không?"

Yến Thanh Trì sửng sốt một chút, từ khi bọn họ kết hôn tới nay, đây là lần đầu tiên Giang Mặc Thần kêu mình không mang theo họ, y nhìn mặt Giang Mặc Thần trong video không tự giác ôn nhu và nghiêm túc, nhẹ nhàng gật gật đầu.

"Có thể." Y nói, "Em cũng không phải cố ý muốn gạt anh, chỉ là cảm thấy không cần thiết thôi. Nếu anh muốn biết, đương nhiên em sẽ nói cho anh."

"Cảm ơn." Giang Mặc Thần ôn nhu nói.

Yến Thanh Trì cười cười, "Vậy hiện tại anh còn muốn biết cái gì không?"

"Em và Nguyễn Văn Hiên chỉ uống rượu thôi sao?"

"Chưa đủ," Yến Thanh Trì nghĩ nghĩ, "Nguyễn Văn Hiên thay Tống Lập xuất đầu, nhưng bản thân hắn đã nhìn em, Tôn Tầm còn có Trần Hiên Lãng không vừa mắt, sau khi hắn uống say nói mấy câu không nên nói, em ghi lại, chút nữa gửi anh xem."

Giang Mặc Thần quả thực bị câu nói quay video của y làm cho tức cười, "Em lại ghi âm? Sao em lại thích ghi âm như vậy?"

"Lần này không phải ghi âm, là quay video!" Yến Thanh Trì ngữ điệu có chút nhảy nhót, "Video quý giá hơn ghi âm nhiều có được không?"

"Đừng nói với anh lúc chúng ta nói chuyện em còn ghi âm đó?" Giang Mặc Thần thật hoài nghi.

Yến Thanh Trì nhịn không được cười, "Đương nhiên không có, em lại không phải ghi âm cuồng ma, 24 giờ không ngừng nghỉ."

"Trước đó thế nào? Em từng ghi âm anh sao?"

Yến Thanh Trì chớp mắt, ngữ điệu mềm nhẹ, "Anh đoán a ~"

Giang Mặc Thần bất đắc dĩ, lắc lắc đầu, lại cứ lại nói không nên lời mấy lời trách cứ, cuối cùng vậy mà không còn cách nào mang theo chút ý cười, "Không cho đưa người khác nghe."

"Đó là tự nhiên, em làm sao bỏ được a."

"Vậy em còn ghi."

"Em ghi lại để anh nghe á."

Giang Mặc Thần nghe vậy, cảm giác không được tốt lắm, "Rốt cuộc em đã ghi cái gì?"

"Thiên cơ không thể tiết lộ." Yến Thanh Trì lung lay ngón tay, "Chờ đến giờ đến khắc, tất nhiên em sẽ cho anh nghe."

Trong lòng Giang Mặc Thần tò mò tựa như nuôi một con mèo nhỏ, từng chút từng chút gãi móng vuốt, nhưng cố tình người cầm đồ ăn, còn không đúc mèo nhỏ ăn.

Hắn nhìn giảo hoạt trong mắt Yến Thanh Trì, không có biện pháp gì, đành phải theo y vui vẻ.

"Anh còn muốn biết cái gì không?" Yến Thanh Trì hỏi hắn.

"Không có." Giang Mặc Thần nói.

Đêm nay hắn gọi điện thoại cho Yến Thanh Trì, chỉ bởi vì nghe được Tôn Tầm nói hắn chăm sóc không chu toàn, Yến Thanh Trì liều mạng uống rượu với người khác. Hắn lo lắng Yến Thanh Trì chịu uỷ khuất ở chỗ Nguyễn Văn Hiên, lại ngượng ngùng nói với Tôn Tầm, sợ y một mình nghẹn khó chịu, lúc này mới vội vội vàng vàng gọi điện thoại cho y. Yến Thanh Trì vẫn luôn không nhấc máy, hắn còn tưởng rằng Yến Thanh Trì đã uống say, chỉ là kiên cường chống đỡ không để Tôn Tầm nhìn ra. Kết quả hiện tại xem ra, chỉ có mình lo lắng vô ích.

——————