Xuyên Thành Vợ Cũ Của Nam Phụ

Chương 35



*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Editor: Hạ Cẩn

Nguyễn Thu Thu còn bận tìm bốn phía xem điện thoại di của cô chạy tới nơi nào, không hề phát giác được phản ứng của Trình Tuyển.

Lại nói, dạo này, vào ban đêm lúc nửa mê nửa tỉnh thỉnh thoảng cô nghe thấy tiếng sột soạt sột soạt, không phải trong nhà thật sự có con chuột nào đó chứ. Nghĩ như vậy, Nguyễn Thu Thu vội vàng mở ra đèn pin điện thoại, tránh cho chạm vào đồ vật gù không nên đụng bên trong bóng tối.

Đang lúc cô mồ hôi đầy đầu, ngón tay Trình Tuyển nhanh chóng lướt trên điện thoại.

【 tôi là Trình Tuyển, Thu Thu đang bận không tiện nghe, tôi gửi địa chỉ cho cậu. 】

Ước chừng chừng một phút sau, bên kia gửi lại một tin nhắn, nói đợi lát nữa liền đưa tới.

Nguyễn Thu Thu quỳ một chân trên đất, vểnh cái mông lên, trước đó lúc đổi điện thoại cô vẫn để điện thoại cũ trong nhà, đề phòng lúc không thấy thì còn có cái để dùng tạm.

Cô cầm điện thoại, một tay cầm đèn pin chiếu tới chiếu lui trong gầm sofa, xem xem có phải điện thoại rớt xuống theo khe hở giữa sofa không. Tựa ở cạnh cửa, Trình Tuyển đã nghĩ kỹ mười ngàn loại biện pháp thẩm vấn, còn chưa kịp chuẩn bị áp dụng, Nguyễn Thu Thu chợt không động đậy nữa.

Cô chậm rãi ngồi dậy, bỗng nhiên quay đầu một cái, khí thế hùng hổ.

Trình Tuyển: "?"

Nguyễn Thu Thu mặt đổi sắt, từ dưới gầm ghế sofa túm ra mấy túi đồ ăn vặt, có khoai tây chiên, có bim bim, còn có bánh gạo đường, những thứ này đều giống nhau ở chỗ —— đều là đồ ăn vặt mà ngày thường Nguyễn Thu Thu cấm chỉ Trình Tuyển cầm trên tay.

Bốn mắt nhìn nhau.

"..." Đây là thân phận hèn mọn, Trình Tuyển.

"..." Đây là trợn mắt nhìn, Nguyễn Thu Thu.

"Thảo nào mỗi lần trở về anh cũng ngồi ở trên ghế sofa, lại còn Ích Cốc, có loại Ích Cốc* giống như anh sao?" Nguyễn Thu Thu nhớ đến mỗi lần Trình Tuyển ngồi liewjt trên ghế sofa, bộ dạng xuất hồn, không phải là đói, rõ ràng là đang có tật giật mình.

*Nói người tu hành bỏ không ăn cơm để chuyên chú vào việc tu hành.

Quan trọng nhất chính là, dám không chút kiêng kỵ nào mà cứ như vậy ném túi đồ ăn vặt vào gầm sofa???

Trình Tuyển: "Thật ra, là chuột làm."

Nguyễn Thu Thu: "Anh cứ nói dối tiếp đi?"

Cô trừng mắt nhìn Trình Tuyển: "Vì sao giấu vào chỗ này?"

Trình Tuyển chậm rãi trả lời: "Quên rồi."

Ánh mắt của anh lơ lửng, luôn khiến người ta có loại cảm giác không hề nói thật. Nguyễn Thu Thu im lặng một lát, nói: "Không phải là anh còn muốn chờ ban đêm ngủ để tiếp tục ăn đó chứ."

Âm thanh sột soạt răng rắc vào buổi tối...

Giống như âm thanh con chuột gặm gỗ...

Chắc chắn là cái thằng cha chó má Trình Tuyển này, thừa lúc cô đi ngủ đeo nút bịt tai, bịt mắt, lấy đồ ăn vặt còn lại ăn cho xong.

Nguyễn Thu Thu nhất thời tâm tình phức tạp, không biết nên nói cái gì cho tốt.

Trình Tuyển nhìn thoáng qua điện thoại, giọng điệu chậm rãi nói: "Tôi xuống dưới vứt rác."

"Ah, nhớ mặc áo khoác."

Mặc dù không biết Trình Tuyển vì sao đột nhiên muốn xuống dưới ném rác, nhưng Nguyễn Thu Thu cổ vũ bất luận hình thức đi lại nào của anh. Trình Tuyển đi ra ngoài có tài xế, cô hơi sợ nếu Trình Tuyển cứ ở lì không đi đâu thì sẽ mọc rễ cắm luôn trong cái nhà này mất.

Trình Tuyển cầm áo lông, ra cửa.

Nguyễn Thu Thu tiếp tục xoay xoay điện thoại di động, bỗng nhiên hậu tri hậu giác nhớ ra ——

Trình Tuyển tay không đi ra ngoài?

Vứt rác cái gì, anh muốn tự mình vứt mình đi sao?

...

Thời tiết khô lạnh, lạnh đến mức xương người cũng phải vang lên tiếng kẽo ka kẽo kẹt. Trình Tuyển lảo đảo ung dung xuống lầu, một chiếc Audi ngừng dưới lầu, Cố Du dựa lưng vào xe, khoanh tay, tựa hồ đang trầm tư suy nghĩ, cũng không có phát giác ra Trình Tuyển tiếp cận.

Giày thể thao giẫm trên mặt đất, phát ra tiếng cộp cộp, Cố Du ngẩng đầu, sững sờ, nở nụ cười với Trình Tuyển.

"Là cậu."

Trình Tuyển dùng giọng mũi hừ một tiếng, hiển nhiên là dù có lệ cũng chẳng muốn dùng mắt ở trên người Cố Du.

Trình Tuyển vươn tay, bàn tay mở ra, Cố Du lập tức hiểu rõ ý của anh.

Cố Du lấy ra một cái điện thoại di động từ trong túi, Trình Tuyển nhẹ nhàng linh hoạt cầm lấy, ở ngay trước mặt Cố Du, xóa bỏ tin nhắn vừa mới gửi của anh.

Cố Du nhìn động tác của anh, không ngăn lại, cho đến lúc Trình Tuyển hoàn thành một loạt động tác, nhét di động vào túi.

Anh ta nhìn xem Trình Tuyển, nói: "Tôi nhìn thấy đơn ly hôn."

Trình Tuyển chậm rãi trả lời: "Đã xé."

Cố Du nhấp môi, nói: "Yên tâm, tôi sẽ không làm ra chuyện gì vượt rào."

Ánh mắt Trình Tuyển liếc nhìn anh ta, không nói một lời.

"Thân là đàn ông, tôi muốn nói nếu anh cứ tiếp tục bị động như vậy, sớm hay muộn cũng sẽ có ngày ly hôn." Cố Du dừng lại vài giây, đôi mắt màu nâu của anh nhanh chóng chớp một cái, giống như là đang hồi tưởng lại một bức tranh nào đó, anh ta lại tự giễu cười, "Thân là đàn ông, tôi cũng muốn nói, tôi rất ghen tị với anh."

Trên xe lúc Nguyễn Thu Thu nhắc đến Trình Tuyển, rõ ràng có vài phần bảo vệ mà chính cô cũng không phát hiện được.

Bất luận có phải là tình yêu hay không nhưng giữa bọn hắn hoàn toàn chính xác có một tia ràng buộc, dù nhỏ yếu nhưng lại không thể tuỳ tiện lay chuyển.

Trình Tuyển không nói gì, dáng vẻ. Cố Du dừng lại, anh qua loa dùng giọng mũi ừ một tiếng, hai tay đút túi xoay người rời đi.

Cố Du nói: "Tôi không ngại phải chờ lâu đâu."

Chân bước lên bậc thang, Trình Tuyển không quay đầu lại, từ góc độ của Cố Du chỉ có thể nhìn thấy anh đang đứng tại chỗ không nhúc nhích.

Giọng Trình Tuyển chậm rãi vang lên: "Cậu ở độ tuổi này, đã sắp không làm tuyển thủ được nữa rồi. Có thời gian ở đây hơn thua với người khác, không bằng đi về mà lên kế hoạch cho tương lai, không nên lãng phí thời gian vốn đã không đủ của mình lên một mục tiêu không có bất kỳ hi vọng nào."

Cố Du: "..."

Cà khịa kiểu ung dung chậm rãi này, thật là đủ đau lòng.

Trình Tuyển mặc dù chỉ lớn hơn so với anh vài tuổi, nhưng thành dành sớm từ tuổi nhỏ, về sau thì chuyển sang làm ông chủ, hiện tại giấu tài. Không giống anh, giờ vẫn còn đang giãy dụa vì tương lai, lời của Trình Tuyển không hề sai.

So sánh giữa hai người bọn họ, nên lựa chọn ai, người bình thường đều sẽ dễ dàng quyết định được

Cố Du nghiêm túc nghiêm mặt: "Tôi đã biết, tôi sẽ cố gắng."

Trình Tuyển ừ một tiếng, lảo đảo lên lầu.

Về đến nhà, Nguyễn Thu Thu vẻ mặt khó hiểu nhìn thấy dáng vẻ Trình Tuyển tâm trạng rất tốt. Nguyễn Thu Thu nghi ngờ hỏi: "Không phải anh vừa đi ăn thứ gì đấy chứ?"

Ánh nắt Trình Tuyển dường như có chút ghét bỏ: "Tôi không phải em."

Nguyễn Thu Thu: "..."

Cô không phản bác được gì.

Trình Tuyển thay giày, lấy ra chiếc điện thoại từ trong túi áo lông đưa cho Nguyễn Thu Thu: "Của em."

Nguyễn Thu Thu giật mình, lập tức hưng phấn cầm quá điện thoại di động mở ra. Quả nhiên, hết thảy đều là hoàn hảo như lúc ban đầu. Cô vừa mừng vừa sợ hỏi: "Anh tìm được ở đâu vậy?"

Trình Tuyển bình tĩnh nói láo: "Hành lang."

Nguyễn Thu Thu đã sớm quên chất vấn Trình Tuyển xuống lầu không cầm theo túi rác thì đi làm cái gì.

Cô nhẹ nhàng thở ra, nói: "May mà không mất, bao nhiêu linh cảm của tôi đều ghi chép trong đây đó, còn chưa có lưu vào drive nữa." Nói xong, Nguyễn Thu Thu nhanh chóng lưu tất cả tư liệu quan trọng dời đến trong Drive, miễn cho mất đi.

Trong lúc Nguyễn Thu Thu đang bận bịu, Trình Tuyển trở lại thư phòng, đóng kín cửa cửa, trịnh trọng một cách kỳ lạ ngồi trước máy tính.

Anh bật máy tính lên, nhìn màn hình im lặng thật lâu, lúc này mới gõ mấy chữ.

Trên khung tìm kiếm thình lình viết:

Cách theo đuổi phụ nữ nhanh chóng và hiệu quả?

...

Hôm sau, Nguyễn Thu Thu bình thường đi làm. Cô đi nhờ xe Trình Tuyển, cách công ty mấy trăm mét thì xuống xe, trùng hợp bị mấy người ở bộ phận thấy được.

Chỉ sau thời gian một bữa ăn trữa đã có rất nhiều nhân viên biết lính nhảy dù Nguyễn Thu Thu mặt ngoài nhìn rất có tiền, thực tế ngay cả cái xe cũng mua không nổi, ngày ngày phải bắt xe đi làm, chắc là vất vả cực kì.

Lúc tan làm Nguyễn Thu Thu bị mấy người trong gruop chat gắn tag, đều là nói là có thể tiện đường chở cô về nhà.

Nguyễn Thu Thu: "???"

Cô vội vàng trả lời lại trong grouo: "Cảm ơn ý tốt của mọi người, tôi có xe để ngồi rồi."

Tiểu Phương chính là một trong số những người chế giễu Nguyễn Thu Thu ở bữa tiệc liên hoan ngày đó. Cô ta ra vẻ tốt bụng nói nói: "Ôi, muộn như vậy mà đi gọi taxi rất không an toàn, dáng dấp cô lại xinh đẹp như vậy."

Nguyễn Thu Thu: "Ây... Có xe chuyên dụng đưa tôi."

Tất cả mọi người cho là cô dang cố gắng giữ thể diện.

Trong công ty chỉ có lác đác mấy xe chuyên dụng, dưới bãi đỗ xe có bao nhiêu xe sang trong mọi người đều tính rất rõ ràng, nếu là thật có người ngồi xe chuyên dụng thì đã sớm truyền khắp công ty rồi.

Nguyễn Thu Thu cự tuyệt tựa như là đang giữ mặt mũi cho mình làm cho mấy tên đàn ông cảm thấy thương hương tiếc ngọc.

Cô gái xinh đẹp như vậy mà không chăm sóc cho tốt, mà lại để tự người ta đón xe đi làm? Quả thực là phí của trời a.

Buổi tối xong việc, Nguyễn Thu Thu muốn liên lạc với Trình Tuyển về nhà, bỗng nhiên có mấy cô nàng cười híp mắt tiến lên trước, nói là vừa vặn tiện đường, đi theo cô cùng ra bãi đỗ xe.

Thật lòng Nguyễn Thu Thu cũng không muốn cùng đi với bọn họ.

Trình Tuyển là nhân vật bí mật, thỉnh thoảng ở công ty sẽ có lối đi VIP, hơn nữa đều là lúc các công nhân viên đang làm việc. Người biết thân phận Trình Tuyển không nhiều, đều là tầng cao của công ty, giữ bí mật nghiêm ngặt. Lý do anh không muốn bại lộ thân phận của mình rất đơn giản, xã giao quá phiền phức, anh chỉ thích làm việc, giao tiếp với người khác không nằm trong phạm vi này.

Lúc các công nhân viên xuất hiện, Trình Tuyển chắc chắn sẽ không xuất hiện.

Mấy người này một mực bám lấy cô không đi, Nguyễn Thu Thu nhất thời sứt đầu mẻ trán, đành phải đi theo các cô đi về phía bãi đậu xe.

Nguyễn Thu Thu cúi đầu nhanh chóng gửi tin nhắn cho Trình Tuyển.

"Tôi không đi tìm anh bây giờ được, đợi lát nữa lại tụ họp."

"Này, cô gửi nhắn tin cho ai vậy?" Tiểu Phương tiến lên trước, màn hình điện thoại di động lập tức bị Nguyễn Thu Thu che đi.

Nguyễn Thu Thu lạnh nhạt nói: "Không có gì."

"Đúng rồi, chồng cô là làm nghề gì?"

Vừa nhắc tới chủ đề chồng cyar Nguyễn Thu Thu, mấy cô gái lập tức cảm thấy hứng thú vây lấy cô. Ngày đó Trình Tuyển thật sự là quá kinh diễm khiến các cô thấy mà choáng mắt, thậm chí ngay cả ảnh chụp cũng chưa kịp lưu lại. Các cô chỉ biết là chồng Nguyễn Thu Thu, tin tức còn lại đều không biết gì cả.

Nguyễn Thu Thu nhíu mày một cái: "Không có gì, chỉ là một viên chức nhỏ bình thường."

Cô nói như vậy, bọn họ còn lâu mới tin, trong lòng chắc chắn là Nguyễn Thu Thu chỉ muốn cất giấu bảo bối, không bằng lòng nói với bọn họ.

Tiểu Phương nháy mắt ra hiệu: "Phương diện kia thế nào?"

Nguyễn Thu Thu bỗng nhiên dừng bước lại.

Bọn họ đang hưng phấn, bỗng nhiên thấy Nguyễn Thu Thu dừng lại, nhất thời có chút ngượng ngùng, cho là cô nổi giận. Nguyễn Thu Thu vì làm việc ổn định, không muốn xung đột cùng người khác, miễn cho bọn Đồ Nam khó xử.

Cô nhịn một chút, nói: "Tôi chờ người, các cô đi trước đi."

Bên cạnh Nguyễn Thu Thu dừng môht chiếc xe Land Rover mấy triệu bạc, trong lòng bọn họ đều biết rõ chiếc xe này, dù sao chiếc xe này Đồ tổng đã từng ngồi qua.

Bọn họ coi là Nguyễn Thu Thu đang muốn dùng xe của đại boss ra vẻ gào to, không khỏi sôi nổi nhìn nhau cười một tiếng, ngầm hiểu lẫn nhau. Quả nhiên, dáng dấp thật đẹp thì làm được cái gì, tiền còn không có, nhìn cách chồng cô đối xử với cô ngày đó, không chừng là tình cảm, cuộc sống của hai người cũng không mấy vui vẻ.

Đạt được suy đoán hợp ý, bọn họ vừa lòng thỏa ý, lái xe của mình đi.

Lúc bọn họ lái xe, còn cố ý chạy trước mặt Nguyễn Thu Thu một vòng, khoe khoang xe Dior BMW của mình, thành công nhìn thấy Nguyễn Thu Thu bởi vì không có xe mà xấu hổ lúng túng, lúc này mới nghênh ngang rời đi.

Nguyễn Thu Thu đứng tại chỗ, yếu ớt thở dài.

Nhìn đi, người ta đều có bằng lái còn cô không có.

Luôn có loại cảm giác tụt hậu.

Ban đêm, cùng Trình Tuyển ngồi xe về nhà, Nguyễn Thu Thu lại một lần nữa nhắc đến chuyện muốn học bằng lái.

Trình Tuyển trầm mặc: "Dùng GRARK?"

Nguyễn Thu Thu: "Sao có thể, quá không có giá trị tham khảo, dù sao cũng phải dùng Grand Theft Auto hoặc là Crazyracing Kartrider."

*Đều là game tốc độ hết.

"..."

Nguyễn Thu Thu dùng tiếng phổ thông sứt sẹo chen lẫn tiếng Quảng Đông thề: "Sớm muộn có một ngày tôi có thể chạy xe vào bãi đậu xe, trở thành chủ sở hữu của chiếc xe đẹp nhất, sang nhất trong đó."

"..."

Ban đêm, Nguyễn Thu Thu ngủ rất say.

Cô mơ tới mình có kỹ thuật lái xe có thể so với « Fast & Furious Presents: Hobbs & Shaw », thỏa thích đánh tay lái, giẫm lên chân ga chạy đi.

* Fast & Furious Presents: Hobbs & Shaw là một bộ phim hành động Mỹ năm 2019, là một phần phụ của loạt phim The Fast and the Furious.

Gian phòng im lặng, bỗng nhiên truyền đến bịch một tiếng, là chân giẫm trên giường trầm đục.

Ngồi ở phòng khách, đang yên tĩnh im lặng xé một túi maltesers*, Trình Tuyển nghe bịch một tiếng, lắc một cái, thế là nguyên một túi maltesers* toàn bộ lăn rơi trên mặt đất, tuyên cáo bỏ mình.

*nó nè



"..." Anh ngồi ở trên ghế sa lon lâm vào trầm mặc.

Cái này chứng tỏ, ăn vụng thật không dễ dàng.

*

Tai tiếng trong công ty muốn cái gì là có cái đó, Nguyễn Thu Thu không thèm để ý.

Cô đã nghĩ xong năm sau sẽ báo danh đi học, học xong bằng lái là có thể mua xe rồi. Nguyễn Thu Thu tính một chút, mua một cái xe tiện nghi thay cho đi bộ vẫn có thể.

Tháng này phát tiền lương, cô có thể mời Trình Tuyển ăn bữa lớn.

Nguyễn Thu Thu còn có một bí mật.

Lũ cùng bọn Đồ Nam nói chuyện phiếm, trong lúc vô tình cô đã biết được sinh nhật Trình Tuyển ngay vào ngày đầu tiên của năm mới ngày. Vừa hay tiền lương tháng này của Nguyễn Thu Thu có thể cho Trình Tuyển một bữa sinh nhật khó quên.

Nguyễn Thu Thu vẫn có cảm giác nghi thức thần bí với loại ngày lễ này.

Cái này bắt nguồn từ sinh nhật của cô —— cô sinh vào ngày 29 tháng 2, bốn năm mới có một lần sinh nhật. Cô rất thích không khí chúc mừng sinh nhật, nhưng đáng tiếc mình cũng không thường có, lác đác mấy mấy lần sinh nhật cũng không có người nhớ.

Nguyễn Thu Thu nghĩ, coi như chúc mừng cuộc sống mới của cô và Trình Tuyển ở thế giới này, cô phải lên kế hoạch kỹ một chút.

Ngày hôm nay tan làm sớm, Trình Tuyển không có ở công ty, Nguyễn Thu Thu dự định tự mình đi dạo chơi.

Cô mặc vào một chiếc áo khoác dài, đeo khẩu trang và khăn quàng cổ, trong gió rét đi rất nhanh.

Có lẽ là bởi vì nghỉ lễ sắp đến, Nguyễn Thu Thu rất muốn ăn món điểm tâm ngọt, nhất là bánh pho mát nửa chín. Cô nhớ kỹ gần đây có nhà làm bánh, vị ngọt cũng không tệ lắm, liền hào hứng đi qua.

Bước chân Nguyễn Thu Thu rất nhanh, tiệm bánh gato kia chỉ cách mấy trăm mét, chỉ mười mấy phút lộ, cô đã nghĩ kỹ đồ muốn ăn thuận tiện còn phải mang cho Trình Tuyển mang một phần.

Đúng lúc này, có người đột nhiên từ phía sau gọi lại tên của cô.

"Nguyễn Thu Thu."

Nguyễn Thu Thu mờ mịt quay đầu.

Đứng phía sau, một tên đàn ông trung niên cũng che mặt kín mít như cô, y mặc áo lông, dáng người mập lùn, có chút cồng kềnh, ánh mắt nhìn rất hòa thuận.

Nguyễn Thu Thu sửng sốt: "Anh là?"

Đối phương mỉm cười, biểu lộ thần bí: "Tôi muốn đến nói chuyện liên quan tới Gia Trừng."

Nguyễn Thu Thu: "Cái gì? Nếu như nói chuyện làm ăn, anh không nên tìm tôi."

"Không phải không phải." Y khoát khoát tay, "Tôi tới từ công ty cạnh tranh của Gia Trừng."

Nguyễn Thu Thu: "???"

"Chúng ta ngồi xuống nói chuyện, mười triệu, cô cảm thấy hứng thú không?"

Nguyễn Thu Thu lập tức kinh ngạc.

Một là khiếp sợ tại đối phương có tiền như vậy, há miệng là mười triệu; hai là, lại có người ngu xuẩn chạy đến tìm vợ của đại boss bàn chuyện làm ăn, nhìn là có vẻ muốn gây sự, quả thực là không có việc gì làm mà.

Nguyễn Thu Thu nhìn thoáng qua thời gian, xác định còn sớm, liền thoải mái mà nói: "Đi, phía trước có một của hàng bánh ngọt, chúng ta ngồi trò chuyện."

Anh giai này họ Lâm, gọi Lâm Lợi, ngay khi vừa ngồi xuống đã giới thiệu rõ ràng thân phận của mình.

Nguyễn Thu Thu hỏi nói: "Là công ty Thụy Phương sao?"

"Cô quả nhiên biết nhìn hàng!" Lâm Lợi giơ ngón tay cái lên, có chút dương dương đắc ý, cảm giác là công ty bọn họ quả nhiên có danh tiếng, ai nhắc tới đều là ngay lập tức nghĩ đến.

Kỳ thật, Nguyễn Thu Thu chỉ nghe được Đồ Nam đề cập qua một câu.

Cái công ty này quen dùng mánh lới chế tác trò chơi, chất lượng cao thấp không đều. Tay chân không sạch sẽ, trước đó có ăn công ty khác, cũng có thủ đoạn bôi xấu thanh danh.

Nhưng muốn cùng Gia Trừng so, vẫn có khoảng cách.

Nguyễn Thu Thu bình tĩnh uống một ngụm Cappuccino: "Anh nói."

"Tôi liền ăn ngay nói thật. Mười triệu, mua mấy bức phác thải, cô hẳn là biết tôi muốn cái gì. Game của Gia Trừng không phải vẫn chưa công bố bản đồ khái niệm* sao? Cốt lõi nhất chính là nhân vật và bối cảnh, chỉ cần những thứ này, chúng tôi hi vọng là đồ chưa công bố ra ngoài."

*Concept map: Bản đồ khái niệm hoặc sơ đồ khái niệm là một sơ đồ mô tả các mối quan hệ được đề xuất giữa các khái niệm. Nó là một công cụ đồ họa mà các nhà thiết kế hướng dẫn, kỹ sư, nhà văn kỹ thuật và những người khác sử dụng để tổ chức và cấu trúc kiến ​​thức.

Nguyễn Thu Thu bừng tỉnh đại ngộ: "Các ngươi định chơi thủ đoạn, đạo ý tưởng Gia Trừng?"

"Thông minh!"

Chỉ cần bọn họ lấy được bản gốc, thì ắt sẽ có bản lĩnh công bố ra ngoài sớm hơn Gia Trừng. Game lần này của Gia Trừng lần này đầu tư không ít, lỡ như xảy ra sai lầm gì, đến lúc đó chỉ sợ sẽ tổn thất vô cùng nặng nề.

"Để biểu đạt thành ý, chúng tôi đưa trước cho cô ngươi ba triệu, số tiền còn lại, một tay giao tiền, một tay giao hàng, ý cô thế nào?" Không đợi Nguyễn Thu Thu suy nghĩ, đối phương lại bổ sung, "Không cần lo lắng, nếu như sợ công ty tạo áp lực, chúng tô sẽ làm thẻ thường trú cho cô để cô đi nước ngoài thoải mái đợi vài năm."

Mấy năm về sau có phải là thiên hạ của Gia Trừng hay không vẫn chưa biết đâu.

Nguyễn Thu Thu chớp chớp mắt, nói: "Để tôi suy nghĩ lại một chút."

"Tôi cho rằng cô là người thông minh." Lâm Lợi thả thải hồng thí.*

*Nịnh bợ, đánh rắm cũng khen là cầu vồng.

Nguyễn Thu Thu cười thần bí: "Tôi cũng cảm thấy như vậy."

Cho nên, trở về bàn bạc một chút, không chừng còn có thể kiếm vài triệu thu nhập thêm đó.

"Đúng rồi, vì sao lại tìm tới tôi? Không sợ tôi phản chiến sao?"

"Cô yên tâm, chúng tôi tự nhiên có biện pháp của mình." Lâm Lợi ra vẻ nắm đại cục trong tay.

Trên thực tế,vài ngày trước, người tình của Phó tổng có đề cập tới, bạn thân cô ta có một người quen biết đang làm việc tại Gia Trừng, là một lính nhảy dù, đoán chừng cùng một vị cao tầng nào đó có quan hệ mờ ám.

Nghe tình nhân nói vậy, Phó tổng ngay cả Viagra* cũng quên uống, lập tức hưng phấn để tình nhân liên hệ với bạn thân.

*Viagra là tên hiệu của thuốc Sildenafil dùng để giúp chứng liệt dương ở nam giới, do công ty Pfizer Inc. sản xuất.

Bọn họ tự mình nói chuyện kỹ một lần, đối phương nói rất nhiều chi tiết, cơ hồ mỗi chi tiết đều rất xác thật. Người phụ nữ họ Từ này nói một câu quan trọng —— Nguyễn Thu Thu là lính nhảy dù, rất yêu tiền, thậm chí vì lấy tiền mà gả cho một người không có chút tình cảm nào với mình, còn chưa kịp gài bẫy ly hôn với chồng thì công ty bên đó vì phá sản, lại phải vì lấy căn hộ mà liều chết chịu đựng.

Loại phụ nữ yêu tiền như thế, nếu như cho mười triệu, sao có thể không động lòng?

Vì Nguyễn Thu Thu tham lam, bọn họ đã chuẩn bị rất nhiều, mục đích là lấy được bản thảo của Gia Trừng.

Phụ nữ hung ác lên, quả thực có thể hù chết người. Vì tiền có thể phản bội bản thân, đương nhiên cũng có thể phản bội kim chủ.

Nghĩ tới đây, Lâm Lợi đè nặng giọng nói, khuôn mặt mập mạp giống một cái bânh bao lên men, Nguyễn Thu Thu nhìn thấy có chút buồn cười.

"Cái kia... Tôi mạo muội hỏi một vấn đề. Kim chủ của cô có phải là Đại boss của Gia

?"

Nguyễn Thu Thu bị y hỏi có chút ngạc nhiên.

Suy nghĩ một chút, Nguyễn Thu Thu nghĩ nghĩ, đích thật là chuyện như vậy. Kim chủ hiện tại của cô chính là Trình Tuyển nha, Trình Tuyển không phải là đại boss Gia Trừng sao?

Nguyễn Thu Thu trịnh trọng gật đầu: "Không sai. Nhưng anh không được truyền ra bên ngoài đâu đấy, đại boss này không muốn người khác biết."

"Được rồi, đã hiểu." Lâm Lợi ra hiệu OK.

"Tôi hi vọng cô có thể suy nghĩ thật kỹ, nhiều tiền như vậy dù là mua phòng ốc thì qua mấy năm nữa cũng có thể tăng lên không ít. Cô nói xem tuổi cô trẻ gì vậy làm gì không tốt, vẽ tranh nhiều tổn thương tay đó."

Nguyễn Thu Thu gật gật đầu.

"Anh yên tâm, tôi tuyệt đối, tuyệt đối, tuyệt đối sẽ suy nghĩ thật kỹ." Kiếm số tiền kia.

Nguyễn Thu Thu nói đến âm vang mạnh mẽ, ánh mắt kiên định. Lâm Lợi tự nhận là cô đã về phe cánh của bọn họ, giơ chén cà phê với Nguyễn Thu Thu giơ lên chén cà phê, vì tình chiến hữu của bọn họ... Ách không, vì lợi ích chung của bọn họ, cạn ly!

Lâm Lợi ừng ực ừng ực một uống cạn, lập tức khuôn mặt bánh bao lên men nhăn nhó vo lại thành một nắm

CMN, đắng quá

Quên bỏ đường!

...

Hai người thành công hợp tác, trên đường đi Nguyễn Thu Thu đều phải liên tục cam đoan với ý. Cô đưa mắt nhìn Lâm Lợi đi xa, vị đại ca này đã hẹn xong thời gian gặp mặt lần sau.

Dù sao chuyện này quá khẩn cấp, bọn họ nhất định phải giành giật từng giây để kéo Gia Trừng xuống nước.

Nguyễn Thu Thu tâm tình thoải mái ngâm nga bài hát, về đến nhà, vừa vào cửa đã í ới gọi Trình Tuyển: "Tuyển ơi, Tuyển Tuyển, anh ở đâu đâu? Mau ra đây, em có chuyện muốn nói với anh!"

Theo tiếng gọi của Nguyễn Thu Thu, cửa phòng tắm bị mở ra.

Trình Tuyển mặc đồ ngủ trên người mang theo hơi nước phòng tắm, làn da tướt sũng, mái tóc ẩm ướt không ngừng nhỏ nước xuống, bị anh dùng khăn mặt tùy tiện lau đi. Màu da trắng sữa màu da bị hơi nóng nước bốc hơi, có chút phiếm hồng, bộ dáng lười biếng. Cổ áo rộng rãi lộ ra xương quai xanh tinh tế.

Sắc đẹp trước mắt khiến Nguyễn Thu Thu cũng có chút sững sờ nuốt yết hầu khốc một cái.

Mặt của cô liền đỏ lên.

Mặc dù thường thấy Trình Tuyển, nhưng mà người này, chết tiệt thật đẹp quá!

Trình Tuyển đi đến trước mặt, nhìn kỹ bộ dáng Nguyễn Thu Thu, tròng mắt màu đen thâm trầm. Anh cúi thấp đầu, khoảng cách giữa hai người đột nhiên rút ngắn, cơ hồ có thể ngửi được hơi nước nóng bỏng từ trên người anh.

Nguyễn Thu Thu lắp bắp: "Anh làm gì?"

Anh nghiêm túc hỏi: "Bị cảm?"

Nguyễn Thu Thu: "... Anh có thể đừng có rủa tôi nữa không!"

Suýt nữa bị Trình Tuyển nhiễu loạn, quên mất mình định nói cái gì. Nguyễn Thu Thu lấy lại tinh thần, trừng mắt liếc anh một cái, nói tiếp: "Là thế này, ngày hôm nay có người tìm tới em, nói muốn tôi trộm mấy bản phác họa của Gia Trừng."

Động tác xoa tóc của Trình Tuyển chậm rãi dư: "Ồ?"

"Anh cảm thấy cuộc làm ăn này, chúng ta có thể thành sao?" Nguyễn Thu Thu nháy nháy mắt, ánh mắt giảo hoạt.

Vợ chồng hai người nhanh chóng trao đổi ánh mắt.

Nhìn nhau.

Có thể thành!

***Tác giả có lời muốn nói:

Nguyễn Thu Thu: Có tiền mà mà không kiếm, có vấn đề.

***Lời editor: Tui đang suy xét về việc đổi xưng hô cho na9 và n9. Tui là tui định đổi thành "anh-em" á, nên đổi bây giờ hay đợi Trình Tuyển tỏ tềnh rồi đổi nhể? Mọi người cho ý kiến đi nào

(*•̀ᴗ•́*)و ̑̑