Xuyên Việt Thành Trúc Mã Pháo Hôi Của Vạn Nhân Mê

Chương 29: Tiết thể dục



Số điện thoại của cậu ngoại trừ người nhà, Tạ Tuy cùng Mã Tiểu Đinh biết, thì còn có trong danh sách của giáo viên chủ nhiệm. Có thể gửi tin nhắn cho cậu, khẳng định là lấy số từ chỗ Âu Y Liên.

Cách nói chuyện độc ác như vậy, ngoại trừ Vương Từ còn ai vào đây? Một ngày không tới trường là để đi điều tra cậu cùng Tạ Tuy?

Tống Dụ sắc mặt lạnh lẽo tắt điện thoại, bỏ vào túi áo.

Cái thằng óc chó Vương Từ tốt nhất ngày mai đừng đi học, bằng không cậu đập nó một trận mẹ nó cũng không nhận ra. Sau khi đập nó xong, gọi điện thoại cho phụ huynh là tuyệt nhất. Rác rưởi.

Tiết thể dục là giờ mà học sinh cấp ba mong đợi nhất, chuông vừa kêu là một đám người chen nhau ùa ra. Mã Tiểu Đinh là nhóm người đầu tiên chạy xuống, lôi kéo Hề Bác Văn vội vàng chiếm sân bóng.

Không bao lâu sau, trong phòng học không còn ai cả.

Căn phòng trống trải, hiện tại chỉ còn lại hai người bọn họ.

Tống Dụ nghiêng đầu, phát hiện Tạ Tuy còn ngủ, dùng tay gõ bàn hai lần, đến gần nhỏ giọng nói: “Nè, đi học.”

Gần như trong nháy mắt cậu tới gần, Tạ Tuy đã mở mắt ra, đôi con ngươi đen nhánh thanh tỉnh dị thường, một chút buồn ngủ cũng không thấy.

Tống Dụ ngẩn ngơ: “Tỉnh rồi à. Cậu căn bản là không ngủ hả?”

Tạ Tuy không giải thích, âm thanh hơi khàn: “Chỉ còn hai người chúng ta thôi?”

Tống Dụ đắc ý tranh công: “Tất nhiên, chỉ có mỗi tớ một mực chờ cậu.”

Tạ Tuy ý tứ không rõ, cong môi: “Thật tri kỷ.”

Trên người mắc một chứng bệnh vô danh, trường học cho phép Tống Dụ không cần tham gia lớp thể dục, nhưng Tống Dụ vẫn cảm thấy cái bệnh này như bãi phân chó, không để ở trong lòng. Nửa đường, Tạ Tuy nhận được một cú điện thoại, kêu Tống Dụ xuống lầu chờ hắn trước.

Lúc xuống lầu, Tống Dụ gặp được hai nữ sinh lớp bên cạnh.

Hai cô bé nhìn thấy cậu thì ngây ngốc, dừng lại tại chỗ, bị cậu nhẹ nhàng liếc mắt một cái mới hoàn hồn.

Họ sắc mặt đỏ ửng, nép sát tường, cố tình nhường đường cho cậu.

Tống Dụ đi xa mới nghe được tiếng các cô thấp giọng thảo luận, tràn đầy hưng phấn.

“Thật sự là Dụ ca sao?!”

“Không biết, hiện tại trên diễn đàn cãi nhau thành cái gì rồi mà vẫn không có kết luận. Có điều, mặc dù có phải hay không, cậu ấy cũng thật cmn đẹp trai quá.”

“Tớ nhìn ảnh cậu ấy liền động lòng ô ô ô.”

Khóe miệng của Tống Dụ giật xuống một độ cong bé nhỏ tới mức không nhìn thấy.

May là cậu đã không lên mạng nữa.

Không lo mấy thứ hư không đó nữa, ở Nhất Trung, cậu đã quyết định làm một tên học bá.

Cậu đứng dưới tàng cây dưới lầu đợi nửa ngày, Tạ Tuy mới đi xuống.

Tống Dụ hỏi: “Điện thoại gì vậy, cậu gọi lâu như thế.”

Tạ Tuy khẽ cười: “Từ một người không quan trọng.”

Tiết thể dục cấp ba bình thường đều theo quy trình, sau khi chạy bộ đơn giản để làm nóng người sẽ để bọn học sinh tự do lựa chọn, cầu lông, bóng rổ, nhảy dây, căn bản là mấy môn vận động đó. Giáo viên thể dục vừa kêu giải tán, Mã Tiểu Đinh đã hưng phấn nghiêng đầu tìm Tống Dụ, rống đặc biệt lớn tiếng: “Dụ ca! Dụ ca! Chơi bóng không!”

Dụ ca. Cái tên này hôm nay thật sự là quá nổi bật, các gương mặt quen thuộc trong lớp, cùng những gương mặt không quen thuộc khác đều theo bản năng mà nhìn qua hướng bên này.

Cũng may Tống Dụ từ lâu đã quen với việc bị người khác quan sát, không mặn không nhạt trả lời: “Mệt, không đi.”

Mã Tiểu Đinh từ lần trước nhìn thấy cậu đánh nhau xong rốt cuộc không còn coi cậu như búp bê sứ, kinh ngạc hỏi: “Á, anh lần này mới chạy hai vòng đã mệt? Nhưng mà thầy không cho chúng ta trở về phòng học, anh không chơi bóng thì làm gì?”

Tống Dụ rũ mí mắt, hỏi ngược lại: “Chẳng lẽ cậu chỉ trong phòng học mới có thể học à?”

Mã Tiểu Đinh: “…”

Mã Tiểu Đinh còn nói được gì, chỉ có thể cảm thán: “Oa! Dụ ca đúng là trâu bò!”

Dụ ca thật sự là học bá nóng lòng lộ ra tính cách học bá của bản thân nhất mà y từng thấy, há miệng ngậm miệng đều là học học học, là loại người rời khỏi học tập một giây cũng không thể sống.

Y liền nghi ngoặc, tại sao cũng là học bá như nhau, nhưng Tạ thần người ta từ xưa tới nay chưa từng nói một câu nào liên quan đến việc học tập vậy?

Tạ thần, danh xưng học bá của cậu là giả phải không.

Nhìn Dụ ca của bọn tôi đây này.

Tống Dụ nghiêng đầu, lôi kéo ống tay áo Tạ Tuy: “Đi, chúng ta đi học nào.”

Tạ Tuy buồn cười nhìn cậu: “Học như thế nào?”

“Tìm chỗ râm mát ngồi, tớ kiểm tra cậu đọc thơ ‘Thẩm viên xuân – Trường Sa’.”

Tạ Tuy thu tay về, cười nhạt nói: “Thôi được rồi.”

Không thoát khỏi người này được.

Tống Dụ đang muốn dùng nghĩa chính ngôn từ phê bình hắn, đột nhiên thấy Hề Bác Văn từ một chỗ khác chạy tới. Bạn nhỏ mọt sách tức giận tới mặt đỏ rần, cách thật xa nói với Mã Tiểu Đinh: “Mã ca! Sân bóng chúng ta đã chiếm bị người khác cướp!”

Hề Bác Văn mặc dù trông có vẻ trắng trẻo non nớt như người chỉ biết học, nhưng đối với môn bóng rổ lại thích đến kỳ lạ, bởi vì khi còn bé không biết nghe ai nói rằng chơi bóng rổ có thể cao lên, nên vẫn chơi tới tận cấp ba.

Cậu nhóc cùng Mã Tiểu Đinh sau giờ học điên cuồng chen giữa đám người để giành được sân bóng, cứ như vậy lại bị người ta ngang ngược cướp đi, làm sao mà không oan ức gần chết được.

Kéo mắt kính xuống, Hề Bác Văn giận dữ không chịu nổi: “Đám người lớp 11A15 kia! Quả thực chính là bọn ăn cướp! Ngang ngược không biết lý lẽ! Tôi nói chúng ta tới trước, bọn họ vậy mà còn hỏi có viết tên không, không viết tên chính là của bọn họ! Còn bảo nếu không phục thì đi đánh một trận!”

Mã Tiểu Đinh trợn to mắt, thật sự không thể nhẫn nhịn, vén tay áo hùng hùng hổ hổ mắng: “Má nó! Ông đây cấp hai làm giáo bá nhiều năm như vậy, còn sợ nó hả! Đánh thì đánh!”

Trước khi đi, y còn nghĩ đến Tống Dụ đang đứng nhìn ở bên cạnh, liền lui về phía sau vài bước, không quên báo cáo với Tống Dụ một tiếng: “Dụ ca, em đi giữ gìn chính nghĩa.”

“…”

Từ ánh mắt đến biểu tình của Tống Dụ mỗi chỗ đều viết một từ ‘ghét bỏ’.

Vẻ mặt chính là sự xem thường cùng khinh bỉ điển hình mà một học sinh ngoan dành cho học sinh dở chuyên gây chuyện.

Hết thuốc chữa, Mã Tiểu Đinh, cậu học cấp ba làm cái củ gì.

Hề Bác Văn vốn là rất tức giận, nhưng chỉ là muốn phát tiết một chút mà thôi. Nhìn Mã Tiểu Đinh tư thế giống như sắp đi đánh nhau, biểu tình cậu nhóc sững sờ, lập tức thấy sợ, vội nói: “Đừng đừng đừng, không được đâu. Mã ca, tôi cảm thấy chúng ta hay là đổi sân bóng khác đi. Lớp 11A15 không dễ trêu.”

Mã Tiểu Đinh: “Có cái gì mà không dễ trêu!”

Hề Bác Văn gấp gáp nói: “Lớp 11A15 có Trần Chí Kiệt, giáo bá hiện tại của Nhất Trung, đánh nhau như thể không muốn sống vậy, là một cây gai, chúng ta đừng chọc vào hắn.”

Mã Tiểu Đinh: “…”

Mã Tiểu Đinh hoài nghi mình nghe lầm: “Ông nói ai cơ?”

Hề Bác Văn cho rằng y không biết, trong lòng gấp không chịu được, nói năng lộn xộn: “Là Trần Chí Kiệt đó! Giáo bá Nhất Trung hiện tại, Trần Chí Kiệt! Học kỳ trước còn khiến người ta bị đuổi học. Nghe nói là đai đen Taekwondo, còn học vật lộn, mỗi lần đánh nhau sẽ động dao thật, cầm gạch đập đầu người ta. Đánh nhau với hắn sẽ xảy ra chuyện đó. Mã ca, chúng ta nhịn một chút đi, nhịn nhất thời trời cao biển rộng.”

Mã Tiểu Đinh: “…”

Mã Tiểu Đinh: “…”

Trần Chí Kiệt?

Là cái thằng lần trước trong phòng bi-da giả bộ cool ngầu không thành công rồi bị vả mặt, giả chết trốn sau lưng ông anh áo caro không nói câu nào đó hả?

Mã Tiểu Đinh đối với giáo bá của Nhất Trung từ sau lần đó đã không còn chút sợ hãi nào, nhưng mà đàn em của y đều học các lớp khác nhau, hiện tại chỉ có Hề Bác Văn, mà Hề Bác Văn vừa nhìn chính là một con gà bệnh.

Bên chỗ Trần Chí Kiệt hình như có rất nhiều người.

Lấy ít địch nhiều.

Ặc. Có chút căng.

Mã Tiểu Đinh trong lòng căng thẳng, bước chân dừng lại. Suy nghĩ một chút, Mã Tiểu Đinh vô cùng đáng thương quay đầu lại nhìn Tống Dụ, oan ức oa oa: “Dụ ca, em bị người bắt nạt.”

Tống Dụ bàng quan với tất thảy, ngoài cười nhưng trong không cười: “Ồ, rất tốt.”

Loại thiếu niên bất lương như Mã Tiểu Đinh nên bị đánh một trận, đánh tới khi nào bỏ võ theo văn, học tập cho giỏi.

Hề Bác Văn sửng sốt, “Không phải đâu, Mã ca, ông nói chuyện với Dụ ca sao lại dùng giọng điệu này. Dụ ca muốn học, căn bản sẽ không đánh nhau, ông còn muốn nhờ cậu ấy ra mặt thay cho ông à? Đây không phải là hại Dụ ca sao.”

Mã Tiểu Đinh thương hại liếc mắt nhìn cậu ta, không muốn giải thích quá nhiều.

Y nghiêng đầu tiếp tục bám sát không tha mà giả bộ thảm thương trước mặt Tống Dụ, lấy lý lẽ và tình cảm đả động cậu.

“Dụ ca, em nói sai rồi, đây căn bản không phải vấn đề em bị khi dễ, mà là vấn đề liên quan đến tôn nghiêm lớp A1 chúng ta.”

“Sân bóng đã chiếm rồi nói cướp là cướp, đây cũng quá không đặt lớp A1 chúng ta vào trong mắt đi!”

“Dụ ca! Chúng ta phải có ý thức về danh dự của lớp!”

Tống Dụ nghiêng đầu bảo Tạ Tuy: “Không đọc thơ ‘Thẩm viên xuân – Trường Sa’ nữa, cậu dạy tớ định luật ba của Newton đi.”

Tạ Tuy nín cười: “Có muốn dạy định luật một, định luật hai trước không?”

Mã Tiểu Đinh sợ hai người bọn họ đi trước, sắp khóc tới nơi, không biết xấu hổ mà hức hức hức: “Dụ ca, em muốn chơi bóng rổ, khấu đạt bất lưu khấu*.”

*扣达不溜扣: đúng ra là ‘ q大不溜q’. Là hình ảnh bán manh, tiếng kêu khóc thảm thiết QWQ.

Tống Dụ: “…”

Hề Bác Văn đầu đầy dấu chấm hỏi: “Khấu cái gì bất lưu cơ?”

Bọn họ ở chỗ này ồn ào nửa ngày, kỳ thật đám học sinh lớp A1 cũng cách không xa, âm thầm lặng lẽ quan sát.

Mấy cô bé châu đầu ghé tai.

“Xảy ra chuyện gì vậy?”

“Hình như sân bóng bị cướp.”

“Lớp 11A15, đám người Trần Chí Kiệt.”

“A? Trần Chí Kiệt? Vị đại ca lớp 11 kia sao?”

“Cái gì mà đại ca lớp, người ta là giáo bá.”

“Ôi –– ”

Giáo bá, đại ca, vậy tức là toàn trường chỉ có một mình cậu muốn học cho giỏi hả?

Tống Dụ tuyệt vọng đối với tình cảnh bên cạnh, bị Mã Tiểu Đinh bám dính phiền phức vô cùng, cau mày: “Đủ chưa?”

Mã Tiểu Đinh chớp mắt, phi thường đáng thương.

Cảnh tượng này khiến Hề Bác Văn thấy choáng cả người.

Tống Dụ giật giật khóe miệng, quay đầu nói với Tạ Tuy: “Chờ đó, tớ trước hết đi giữ gìn chính nghĩa.”

Tạ Tuy cười, “Được.” Dụ Dụ cũng thật là chính nghĩa ghê.

Sân bóng rổ ở ngay cạnh sân thể dục.

Tiết thể dục này mấy lớp cùng học, từ lớp 10 đến 12 đều có, cực kỳ đông người.

Tên tuổi Tạ Tuy lớp 10A1 đã sớm nổi tiếng Nhất Trung, không ít chị gái cố tình đứng trên khán đài sân thể dục để ngắm hắn.

Được Hề Bác Văn dẫn đường, Mã Tiểu Đinh đi trước, ngang ngược như con cua.

Nhìn bộ dáng đi đường có thể bị người lôi đi đập một trận của Mã Tiểu Đinh, Tống Dụ không thể nhịn được nữa: “Cậu ta đi phía trước làm tớ cảm thấy như sắp sửa đi đánh nhau ấy.”

Tạ Tuy bật cười nói: “Cậu không phải chuẩn bị đánh nhau còn gì?”

Tống Dụ trợn to mắt: “Tớ là đi đàm phán, có được hay không? Người nào tới trước là của người đó, đây là lễ phép. Chuyện có thể dựa vào lý lẽ để giải quyết, tại sao lại muốn động thủ? Xã hội văn minh, cậu hiểu không?”

Tạ Tuy yên lặng nghe, cũng không phản bác.

Tống Dụ suy nghĩ một chút, có tí bất mãn: “Vậy tớ ở trong mắt cậu chính là loại thiếu niên bất lương chỉ biết đánh nhau hả?”

Tạ Tuy chọc cậu nhóc tới nghiện, cụp mắt, cong môi cười: “Không, cậu còn biết gọi điện thoại.”

Tống Dụ mặt không cảm xúc nhìn hắn.

“Hừ.”

Tôi đây gọi điện là vì ai hả?

Sáng sớm mới khen thông minh, đáng yêu, thiện lương, đều cho chó ăn rồi?

Tạ Tuy vốn là nhân vật nổi tiếng, lại thêm Tống Dụ thật thật giả giả chưa rõ thân phận, động tĩnh bên này vừa vang lên đã hấp dẫn không ít tầm mắt. Người trên sân đều lặng lẽ lại gần bên này, lấy sân bóng rổ làm trung tâm.

Đám người lớp 11A15 ôm bóng từ phòng dụng cụ đi ra, cầm đầu cũng không phải Trần Chí Kiệt.

Là một người to con ngày hôm đó bọn họ chưa từng gặp.

Mã Tiểu Đinh giọng điệu rất hung dữ: “Không phải mấy người bảo là không phục thì tới đây sao? Giờ bọn tôi tới rồi, đại ca mấy người đâu, Trần Chí Kiệt đâu, làm rùa đen chạy rút đầu rồi à?”

Tống Dụ đứng đằng sau sắc mặt tái xanh bóp lấy bờ vai y, túm y kéo về sau.

Mã Tiểu Đinh: “Úi úi, Dụ ca anh làm gì thế, em còn nói chưa hết mấy lời tàn nhẫn đâu.”

Tống Dụ không để ý tới y, vẻ mặt khôi phục lại, phong độ mười phần, lễ phép nói: “Vị bạn học này…” chúng ta có thể đàm phán vấn đề sân bóng thuộc về ai không.

Chỉ là câu kế tiếp cậu còn chưa nói xong, gã to con ôm bóng đã cười xì một tiếng, dương dương đắc ý: “Trần Chí Kiệt? Ngày hôm qua đã thoái vị, đầu óc bị nhúng nước, bỗng nhiên muốn học tập, tóc cũng nhuộm lại màu đen. Hiện tại giáo bá Nhất Trung là anh mày, anh mày chính là đại ca lớp 11A15, Cao Phong!”

Tống Dụ nghiến răng, tiếp tục bình thản nói: “… Sân bóng này là lớp bọn tôi chiếm trước.”

Cao Phong dùng ngón tay cái quệt mũi, cười lạnh: “Đánh nhau! Tới đi! Hôm nay chính là ngày anh mày dương danh lập uy! Từ hôm nay về sau, toàn trường đều sẽ biết giáo bá của bọn họ đổi – người!”

Tống Dụ hít sâu một hơi: “… Chúng ta làm người phải chú ý trước sau, cho nên các anh có thể lùi một bước hay không?”

Cao Phong tự mình nói với mình: “Các anh em! Lấy vũ khí ra!”

Tống Dụ ngậm miệng, tầm mắt lạnh lẽo nhìn gã.

Trong nháy mắt, bầu không khí đều trở nên khẩn trương.

Mã Tiểu Đinh đứng phía sau cậu run lẩy bẩy, nhìn Cao Phong như nhìn tráng sĩ đánh bom liều chết.

Cao Phong phát hiện bầu không khí không đúng, cuối cùng hạ tầm mắt xuống người Tống Dụ, nhìn thấy dáng vẻ thanh tú yếu ớt của cậu, khinh thường cười: “Mày vừa nãy nói blabla cái gì? Có phải là bảo tụi mày tới trước, kêu bọn tao nhường? Ồ, thế mày gọi sân bóng rổ một tiếng, nó có đáp lại hả?”

Mã Tiểu Đinh một mặt đầy đau xót cùng thương tiếc.

Anh em, mày đang đùa với lửa, à không, mày đang liều mạng đó.

Hề Bác Văn đã không dám nhìn, không hiểu nổi Mã ca tại sao lại muốn lôi Dụ ca quanh năm suốt tháng chỉ muốn yên tĩnh học bài tới đây.

Tống Dụ sửa sang tâm tình một chút.

Mẹ.

Không nói lý lẽ nổi nữa.

Cậu hít một hơi, nhìn Cao Phong, cười.

“Nó có đáp lại không tao không biết, nhưng tao biết, đợi lát nữa tao gọi mày là ‘con trai’, mày không muốn đáp cũng phải đáp.”

Cao Phong trợn to mắt.

Tống Dụ hoạt động gân cốt một chút, giọng điệu lạnh lẽo âm trầm: “Không đáp, tao đập mày tới khi mày đáp mới thôi.”

— Hết chương 29 —

Thấm viên xuân – Trường Sa

Độc lập hàn thu,

Tương giang bắc khứ,

Quất tử châu đầu.

Khán vạn sơn hồng biến,

Tằng lâm tận nhiễm;

Mạn giang bích thấu,

Bách khả tranh lưu.

Ưng kích trường không,

Ngư tường thiển để,

Vạn vật sương thiên cạnh tự do.

Trướng liêu khuếch,

Vấn thương mang đại địa,

Thuỳ chủ trầm phù?

Huề lai bách lữ tằng du.

Ức vãng tích tranh vanh tuế nguyệt trù.

Kháp đồng học thiếu niên,

Phong hoa chính mậu;

Thư sinh ý khí,

Huy xích phương tù.

Chỉ điểm giang sơn,

Khích dương văn tự,

Phẩn thổ đương niên vạn hộ hầu.

Tằng ký phủ,

Đáo trung lưu kích thuỷ,

Lãng át phi chu?

Bản dịch:

Sông Tương về bắc

Quanh bãi Quật Châu

Nhìn núi non rực đỏ

Rừng phong lá nhuộm

Sông tuôn dòng biếc

Thuyền trẩy như đua

Diều vỗ lưng trời

Cá vờn đáy nước

Vạn vật giữa thu giành tự do

Nhìn vũ trụ

Hỏi cõi đời bát ngát

Ai chủ muôn loài…?

Từng đưa bè bạn sang chơi

Nhớ những tháng ngày sôi nổi thuở xưa

Vừa đồng học tuổi xuân

Tài hoa đang độ

Hiên ngang khí phách

Vùng vẫy tha hồ

Việc nước phê bình

Văn chương chiến đấu

Coi có ra chi vạn hộ hầu

Ai có nhớ

Giữa dòng sông gạt sóng

Thuyền vượt lên mau?