Yêu Anh, Bang Chủ Ác Ma

Chương 38



Lúc Từ Oánh được cận vệ mời vào trong phòng khách, gương mặt Từ Oánh thất thần, nhìn thấy Doãn Mộ Tư như muốn khóc, nhưng chạm phải ánh mắt lạnh lẽo của Lục Vũ Thần liền như rùa rụt cổ.

"Oánh Oánh, có chuyện gì vậy" - Doãn Mộ Tư đứng lên, đi về phía Từ Oánh.

Từ Oánh lén nhìn về phía Lục Vũ Thần, nhưng chuyện đã gấp lắm rồi, cô lại liên lạc với Doãn Mộ Tư không được, đánh liều nói nhỏ.

"Mộ Mộ, Hàn Dĩnh xảy ra chuyện rồi, tới khuyên không nổi, cậu mau đến khuyên cậu ấy." - Từ Oánh không kiềm được nước mắt:"Đêm hôm qua, lúc tớ đưa cậu ấy về nhà, Bạch Giai Giao gọi điện đến thách thức cậu ấy… tớ khuyên cậu ấy mặc kệ rồi, sau khi đưa cậu ấy về nhà thì tớ cũng không nghĩ cậu ấy sẽ đi tìm Bạch Giai Giai."

Doãn Mộ Tư nhíu mày, Bạch Giai Giai đó không tốt lành gì:"Sau đó thì sao, Hàn Dĩnh có làm sao không?"

Từ Oánh lắc đầu:"Tớ nghe Cố Giao nói lúc Hàn Dĩnh quay về, trên người đầy máu nhưng cậu ấy không bị thương. Cả đêm Cố Triết cũng không về nhà, Hàn Dĩnh tự nhốt mình trong phòng… tớ sợ Hàn Dĩnh nghĩ quẩn."

Doãn Mộ Tư lén nhìn về phía Lục Vũ Thần, tình thế khẩn cấp hắn ta thật sự cấm cửa cô không chút nhượng bộ hay sao.

Sau đó lại nhìn Từ Oánh an ủi:"Cậu ra xe đợi tớ, tớ sắp xếp một chút sẽ đi với cậu."

Từ Oánh ra ngoài, Doãn Mộ Tư đi về phía Lục Vũ Thần, bỏ qua ánh mắt đáng sợ của anh ta, mở miệng nói:"Vũ Thần, Hàn Dĩnh là bạn thân của tôi, cô ấy gặp chuyện tôi không thể không quản, huống hồ chi lại cùng chung một tiểu tam muốn giật chồng, chuyện này không thể không quản."

Lục Vũ Thần đưa mắt nhìn cô:"Chung một tiểu tam?"

Doãn Mộ Tư gật đầu:"Lần đó anh đi xem mắt Bạch Giai Giai, tôi thấy cô ta cũng rất thích anh."

"Tầm thường." - Lục Vũ Thần đáp.

Tiểu Vũ gật đầu liền cặm cụi viết:"Mẹ đẹp hơn 10000000… lần."

Ý bọn họ nói cô không cần phải lo về tiểu tam?

Ý Lục Vũ Thần không muốn cô quản giùm bạn.

"Vũ Thần, chúng ta kết hôn không phải vì tình yêu nên anh không thể hiểu được chuyện của Hàn Dĩnh đâu, bị người mình yêu thương phản bội cảm giác rất đau khổ, huống gì bọn họ còn kết hôn rồi…"

Ánh mắt Lục Vũ Thần xẹt qua một tia hung ác, chằm chằm nhìn Doãn Mộ Tư:"Vậy chắc cô hiểu Hàn Dĩnh lắm, đúng không?"

Doãn Mộ Tư vì quá lo lắng cho Hàn Dĩnh nên không tự chủ được lời nói, suy nghĩ lại liền cảm thấy bản thân hình như đã chọc giận phải ác ma. Nhưng hôm nay cô không ra khỏi nhà không được, cô sợ sẽ hối hận suốt cuộc đời.

“Lục Vũ Thần, hôm nay tôi nhất định phải đi tìm Hàn Dĩnh.”

Lục Vũ Thần biết rõ, đêm nay không cho Doãn Mộ Tư ra khỏi nhà, chắc chắn sẽ phiền phức, hoặc nếu cô gái Hàn Dĩnh xảy ra chuyện cô sẽ ôm hận trách anh cả đời.

Hai bên căng thẳng không ai nhịn ai, một lúc sau Lục Hân Nghi nhận lệnh của bang chủ liền ở căn cứ chạy vào phòng khách.

"Sau này muốn ra ngoài, để Hân Nghi đi với cô." - Lục Vũ Thần nhìn cô nói, sau đó lại nhìn về phía cháu gái:"Còn để xảy ra chuyện, cháu đã biết hậu quả."

Lục Hân Nghi vừa trải qua một tuần huấn luyện nghe xong liền lạnh người, lần đó do cô sơ suất xém chút khiến Mộ Mộ mất mạng nên bị phạt.

"Chủ nhỏ, lần này tuyệt đối không có sơ suất."

Doãn Mộ Tư mừng rỡ chạy đến ôm lấy Lục Vũ Thần hôn lên má anh một cái ngọt ngào nịnh bợ:”Ông xã, em biết anh không nỡ thấy chết không cứu mà.”

Lục Hân Nghi:”...”

Tại sao lần nào cô cũng phải bị ép ăn đến nghẹn cổ.

Tiểu Vũ nhìn thấy liền kéo tay Doãn Mộ Tư, ánh mắt có chút mất mát… mẹ Doãn sao lại hôn má của baba mà không hôn nhóc.

Doãn Mộ Tư hiểu ý, liền bế cúi người hôn Tiểu Vũ một cái:”Con trai, đợi mẹ đi giành lấy hạnh phúc gia đình cho chúng ta.”

Tiểu Vũ không hiểu lắm, nhưng hai má đỏ ửng đáng yêu gật đầu.

Trước khi cô đi, Lục Vũ Thần nói:”Doãn Mộ Tư, cô nghĩ tại sao tôi lại kết hôn với cô? Nghĩ cho kỹ, trả lời cho tôi khi quay về.”

Nói rồi, Lục Vũ Thần đi thẳng vào phòng ngủ… bên trong bắt đầu có tiếng nước chảy…

Lúc lên xe, Lục Hân Nghi lái xe đưa cô và Từ Oánh đến Cố gia tìm Hàn Dĩnh

Từ Oánh hỏi Doãn Mộ Tư điện thoại vì sao không nghe máy, Doãn Mộ Tư liền kể cho Từ Oánh nghe chuyện đêm qua sau khi chia tay hai người.

Từ Oánh cảm thấy kích động giống như đang xem phim, không nhịn được liền hỏi:”Lúc Lục Vũ Thần đến cướp người từ tay Tống Tư Hàn, bọn họ có đánh nhau không?”

Doãn Mộ Tư cũng muốn biết, liền nhìn Lục Hân Nghi đang lái xe.

Lục Hân Nghi lắc đầu:”Tớ không biết đâu, hôm qua chủ nhỏ lệnh cho tớ đi bắt người, mẹ kiếp cái tên Sandy đó, đừng để tớ gặp lại.”

“Tôi đoán chắc chắn là có đánh nhau, Lục Vũ Thần có bị thương không?”

Doãn Mộ Tư lắc đầu:”Không có.”

Lục Hân Nghi cũng lười giải thích, tập trung lái xe… dù có xảy ra ẩu đã, Tống Tư Hàn kia cũng không đụng được móng chân chú nhỏ.

Lúc này, Tử Oánh lại thở dài:”Vậy là Tống Tư Hàn bị đánh, không biết hiện tại tâm trạng anh ta thế nào? Mộ Mộ, tớ cảm thấy Tống Tư Hàn chắc chắn sẽ hối hận, lúc hai người còn bên nhau, ánh mắt của anh ta nhìn cậu đầy sự ôn nhu dịu dàng, rất khác khi nhìn người khác. Chuyện của hai người không thành là do Tống Tư Hàn, không hiểu sai tình cảm lại dễ dàng thay đổi.”

Doãn Mộ Tư chỉ hơi cười lắc đầu, nhắc đền anh ta cũng như nói một câu chuyện cũ không vui, không vui liền không muốn nghĩ:”Oánh Oánh, tớ không muốn nhắc đến anh ta nữa, hiện tại tớ đã quyết định kết hôn với Vũ Thần, tớ chỉ muốn sống thật tốt với anh ấy.”

Từ Oánh chỉ thở dài, nhớ đến gương mặt không chút cảm xúc của Lục Vũ Thần thì rét rung, không biết bạn thân có sống tốt không:”Lục Vũ Thần đối với cậu có tốt không?”

Doãn Mộ Tư nghĩ một chút, nếu nói đến việc không tốt thì đều là do cô gây họa bị phạt… anh ta còn cứu cô, cứu cha cô, cứu Doãn thị liền liền khẳng định:”Tớ chưa từng gặp ai tốt hơn anh ấy.”

Lục Hân Nghi nghe xong liền cười thầm.

Chiếc xe dừng trước Cố gia, Từ Oánh nhìn về phía chiếc xe quen mắt đậu phía trước liền kéo tay Doãn Mộ Tư…

Doãn Mộ Tư cũng không ngờ sẽ gặp Tống Tư Hàn ở cổng nhà Cố gia, hắn đứng tựa vào chiếc xe màu trắng, thân người cao lớn, thu hút ánh nhìn, sạch sẽ ngăn nắp… dưới chân hắn lại đầy tàn thuốc lá.

Cô nhớ vì cô không chịu được mùi thuốc lá nên Tống Tư Hàn cũng không đụng đến, anh ta cũng nói bản thân không thích.Nhưng hiện tại, từng lớp khỏi dày phun ra từ miệng anh ta, đáy mắt hiện ra sự mệt mỏi bất an, muốn dùng thuốc lá để trấn an tinh thần.

Nhìn thấy Doãn Mộ Tư ngồi trong xe, Tống Tư Hàn ném tàn thuốc trên tay xuống đất, bước đến phía xe của cô.

Nhìn thấy Tống Tư Hàn từ xa bước đến, Doãn Mộ Tư phát hiện gương mặt anh ta có vết thương còn ửng đỏ, dáng đi cũng không thanh thoát như thường ngày.

Vậy là đêm qua, anh ta bị Lục Vũ Thần đánh?

Không bao lâu thì Tống Tư Hàn đã đi đến xe:”Xuống xe, Mộ Mộ, anh nói em xuống xe.:- Giọng nói anh ta có chút khẩn trương:”Anh có lời muốn nói vói em, Mộ Mộ.”