Yêu Cũng Được Nhưng Phải Trả Thêm Tiền

Chương 40



Loại phát triển này Hà Húc tuyệt đối không thể tưởng tượng được.

Cậu lập tức nghiêng người chế trụ mặt bàn, càng gần sát Tạ Thanh Dao cùng hắn mặt đối mặt, nhìn thẳng hắn gằn từng chữ hỏi: "Tạ tổng loại thân phận này của ngài còn muốn lật lọng sao?"

"Em nợ tôi, không có tình cảm, cũng là bổn phận. "Tạ Thanh Dao không e dè nhìn lại," Em không có quyền yêu cầu tôi từ bỏ bổn phận đó đúng không?"

Thái độ của Tạ Thanh Dao nửa điểm cũng không giống nói đùa, Hà Húc biết mình trong chuyện này không có bất kỳ ưu thế và vốn liếng nào, không có tư cách cứng đối cứng với Tạ Thanh Dao, chỉ có thể thu hồi ánh mắt nhẹ nhàng nói, "Vậy ngài xem xét tình cảm bốn năm qua của chúng ta, tha cho tôi một mạng có được không?"

"Hà Húc, tình cảm này là em không cần, không phải tôi không cho." Tạ Thanh Dao không chút nghĩ ngợi liền cự tuyệt, thậm chí đưa ra điều kiện phụ," Mặt khác trong lúc kết giao mỗi năm một trăm vạn, bắt đầu từ năm sau cũng không có."

Hà Húc siết chặt nắm đấm, nhưng tiền ở trong tay người ta, cậu cũng chỉ có thể chịu đựng tiếp tục chịu thua Tạ Thanh Dao: "Tôi hiện tại thật sự rất thiếu tiền, Tạ tổng, ngài có thể nể tình một chút hay không?"

Tạ Thanh Dao trả lại tờ "khế ước bán thân" cho Hà Húc, "Thay vì lãng phí thời gian ở đây, không bằng kêu Ava nhận thêm một ít công việc cho em, tiền này sẽ trả nhanh một chút, không phải sao?"

Lời đã nói đến nước này, còn ở lại không đi chính là cậu không biết xấu hổ. Hà Húc nhặt hợp đồng trên mặt đất lên, không nói thêm gì nữa xoay người rời khỏi văn phòng.

Quên đi, cũng chỉ có thể quên đi.

Hà Húc cầm chứng minh thư đến ngân hàng làm thủ tục giải trừ, tổng hợp xong tất cả tiền tiết kiệm trong tay cũng chỉ mấy chục ngàn.

Cậu cơ hồ không có tiền tiết kiệm gì, mấy năm nay tiền kiếm được phần lớn đều dùng để trả nợ, phần mình lưu lại kia cũng không nhiều lắm chủ yếu đều trợ cấp cho một nhà Từ Phượng Chi, đến chính cậu cũng là sống qua ngày, thuần túy dựa vào sự hỗ trợ của Tạ Thanh Dao.

Hà Húc cầm mấy chục ngàn này tâm sự nặng nề trở về bệnh viện, trước khi y tá nghỉ ngơi đã nộp tiền viện phí và tiền thế chấp, lại mua một ít hoa quả và thức ăn ở cửa hàng tiện lợi dưới lầu mới tìm được phòng bệnh của Từ Phượng Chi.

Từ Phượng Chi nằm trên giường bệnh, sắc mặt vàng như nến, tinh thần kém hơn lần trước rất nhiều.

Hà Húc đặt đồ ở đầu giường, đưa ấm nước nóng cho Đỗ Minh Vũ bảo cậu ta đi lấy nước nóng, mượn việc này đem người từ trong phòng bệnh ra ngoài.

"Địa chỉ nhà, còn có chìa khóa nhà, có phải đều là bà cho Hà Vi hay không?"

Từ Phượng Chi ánh mắt né tránh, một hồi lâu rõ ràng có hơi lo lắng nên hỏi ngược lại: "Hắn nháo trong nhà, không cho có thể làm sao bây giờ?"

Hà Húc không thể kiềm chế bật cười, cậu tiện tay cầm lấy quýt trong tay, xé vỏ quýt lung tung để khống chế cảm xúc, sau khi xác nhận mình sẽ không nổi giận lại quay sang Từ Phượng Chi, "Vậy bà có thể nói cho tôi biết trước một tiếng được không?"

Từ Phượng Chi nghe vậy tâm tình đột nhiên kích động, chỉ vào Hà Húc hét lớn: "Mày bây giờ là đang trách tao? Không phải bởi vì lời của mày, tên điên kia sao lại tìm tới chúng ta! Đều là mày! Đồ xui xẻo!"

Quýt đã bóc xong bị bóp nát trong lòng bàn tay, nước tràn ra giữa kẽ ngón tay, tích tích rơi trên nền gạch, ngực Hà Húc đau dữ dội, cuối cùng chỉ nản lòng thoái chí liếc mắt nhìn Từ Phượng Chi một cái.

"Không có tao, mày vẫn sẽ gặp hắn, đừng lừa mình dối người."

Đỗ Minh Vũ xách nước nóng trở về, Hà Húc ném quýt nát trong tay vào thùng rác, bảo Đỗ Minh Vũ dọn dẹp sạch sẽ mặt đất, dặn dò thêm vài câu rồi tự mình rời khỏi bệnh viện.

Bên ngoài lại có tuyết rơi, Hà Húc lang thang không mục đích trên đường, mờ mịt nhìn những người qua lại, hoặc nói nói cười cười hoặc vội vã, nhưng thoạt nhìn dường như đều có phương hướng bận rộn, mà chính cậu lại không có.

Khoảng nửa tháng nữa là Giáng sinh, trên đường đã có cửa hàng chuẩn bị trang trí Giáng sinh trước, bầu không khí náo nhiệt không thôi.

Mà bầu không khí càng náo nhiệt lại càng làm nổi bật chiếc bóng cô đơn của Hà Húc, cậu mở danh bạ ra muốn gọi mấy người bạn cùng nhau uống chút rượu, nhưng lật một vòng phát hiện vòng luẩn quẩn của mình dĩ nhiên chỉ có kim chủ và đồng nghiệp.

Không có chỗ đi, Hà Húc lại không muốn quay về khách sạn, Tề Nhạc không biết vì nguyên nhân gì cũng ở đó, cậu thật sự không có tâm tình nghe Tề Nhạc chia sẻ tin tức tốt rằng anh ta và Tạ Thanh Dao đã hòa hợp lại.

*Wattpad: Linhlam1301*

Dạ dày một ngày không ăn cơm đã sớm đau, lúc trước bôn tẩu khắp nơi cũng không quan tâm, hiện giờ yên tĩnh lại cơn đau dạ dày liền càng khó nhịn.

Hà Húc vào một tiệm thịt nướng tự phục vụ gần đó, nhặt được gần hai mươi cái đĩa lớn nhỏ, nhân viên cửa hàng bên cạnh thật sự nhịn không được nhắc nhở: "Tiên sinh, ngài tốt nhất nên lấy ít đi, nếu không lãng phí sẽ phải bồi thường."

"Tôi biết."

Hà Húc vẫn làm theo ý mình, thấy cái gì lấy cái đó, mãi đến khi không buông tay xuống được mới thu tay trở lại chỗ ngồi.

Cái đĩa trước mặt bày đầy, Hà Húc đổ đồ ăn xuống rất nhiều, bất luận cái gì cũng chỉ nướng một hồi rồi nhét vào miệng, mặc kệ chín hay không.

Hà Húc chỉ ăn từng ngụm từng ngụm, nuốt trọn một miếng, không cho mình cơ hội nghỉ ngơi, thay vì nói là đang ăn cơm, càng giống như là phát tiết tự ngược.

Dạ dày của một người cũng chỉ lớn như vậy, chống đỡ đến cực hạn sẽ không thể khuếch trương nữa, Hà Húc nuốt không trôi, bởi vì cậu ăn quá nhiều ngược lại kích thích hệ thống dạ dày yếu ớt, một trận cảm giác buồn nôn dâng lên.

Hà Húc vội vàng đứng dậy vọt tới phòng vệ sinh, chống mép bồn nôn đến hôn thiên hắc địa, trong uế vật phun ra còn mơ hồ có thể thấy được tơ máu loang lổ.

Cảm giác no bụng do ăn quá nhiều lại trong nháy mắt rút đi, Hà Húc thậm chí cảm thấy mình còn đói hơn vừa rồi, cậu ấn xả nước xoay người ra ngoài rửa tay, ở bồn rửa tay liếc mắt hốc mắt đỏ lên của mình, một bộ dáng người không ra người quỷ không ra quỷ, dùng sức nện một quyền lên gương.

Hà Hú trở lại vị trí lại tiếp tục ăn quá nhiều như vừa rồi, nhưng lúc này dạ dày của anh rất nhanh đã khởi động cơ chế bảo vệ, anh mới nuốt vài ngụm đã lại buồn nôn một trận, không thể không chạy đến phòng vệ sinh nôn.

Lúc này đây Hà Húc gần như không có gì để nôn, cảm giác ghê tởm cũng không giảm chút nào, toàn bộ thực quản của Hà Húc đều bị dịch dạ dày đốt nóng, nhưng loại cảm giác này lại mang đến cho cậu một loại khoái ý bệnh hoạn.

Không biết bắt đầu từ khi nào, giày vò chính mình như vậy sẽ làm cho cậu cảm thấy vui vẻ, nhất là ở thời điểm cực độ lo âu, phương pháp càng ác độc cậu càng cảm thấy hữu hiệu.

Cũng chỉ có lúc này, Hà Húc mới có thể cảm thấy mình mới là người cần được chăm sóc, có thể trốn tránh khó khăn sắp phải đối mặt, ngắn ngủi để cho mình nghỉ ngơi một hồi.

Hà Húc gần như nôn đến kiệt sức, trở lại chỗ ngồi thì phát hiện nhân viên cửa hàng đã dọn dẹp bàn của cậu. Cậu đi lên phía trước, một người đàn ông dáng dấp quản lý tươi cười đi tới chắn trước mặt cậu, nói rõ nguyên nhân với cậu.

"Tiên sinh ngài thứ lỗi, chúng ta đây cũng là làm ăn nhỏ thôi, ngài thật nếu ở đây ăn xảy ra chuyện xấu gì, chúng ta cũng sẽ khó giải quyết. Đơn hàng này chúng ta vì ngài miễn phí, mời ngài đổi một nhà khác ăn cơm có được không?"

Hà Húc nhìn nhân viên cửa hàng bận rộn thu dọn tàn cuộc, bất đắc dĩ cười cười, mình cảm thấy không thể thì có ích lợi gì?

Ở quầy lễ tân trả tiền xong, Hà Húc ôm dạ dày còn đang phát đau đi ra ngoài, điện thoại di động trong túi đột nhiên vang lên. Cậu cầm đến trước mắt, tên Loan Tụng nhảy lên phía trên.

Không phải Tạ Thanh Dao, điều này ít nhiều có thể làm cho cậu vui vẻ một chút.

Nhưng cậu vừa mới kết nối, nội dung truyền đến từ đối diện lại khiến cậu không vui.

"Húc ca! Xảy ra chuyện lớn rồi! Tạ tổng muốn thu hồi nhà, bảo anh lập tức mang đồ đi, rốt cuộc chuyện gì xảy ra vậy?"

*Wattpad: Linhlam1301*