Yêu Cũng Được Nhưng Phải Trả Thêm Tiền

Chương 42



Ngày đó gặp Tạ Thanh Dao xong thì bọn họ tan rã trong không vui, nghe Loan Tụng nói Tạ Thanh Dao trở về đã cho người vứt hết đồ của Hà Húc, hoàn toàn để trống phòng.

Hà Húc cũng không thèm để ý, cho dù Tạ Thanh Dao không thu hồi căn nhà kia, cậu cũng không định trở về ở. Nơi Hà Vi từng xuất hiện, đối với cậu mà nói chỉ có thể là ác mộng.

Cậu ngược lại còn muốn cảm tạ Tạ Thanh Dao đem cậu từ nơi đó đuổi ra, còn không bằng khiến cậu hao tâm tìm cớ từ nơi đó dọn đi.

Hà Húc ở bệnh viện hai ngày, trong thời gian đó nhờ Loan Tụng giúp cậu tìm một căn nhà có tiền thuê rẻ một chút để tạm thời trú ẩn.

Thủ tục xuất viện vừa làm xong, kết quả kiểm tra gan của Từ Phượng Chi cũng có, khối u ác tính, không có bất kỳ chẩn đoán sai lầm nào.

Hà Húc cầm chẩn đoán bất động một lúc lâu, không thể nói rõ bây giờ trong lòng mình rốt cuộc là loại cảm giác gì, loại kết quả này nằm trong dự đoán của cậu, nhưng sau khi chứng thực lại cảm thấy không thể tưởng tượng nổi như vậy, cũng không thể tin được.

Từ Phượng Chi mỗi lần gặp mặt đều muốn rống to mắng cậu, thật sự sẽ mắc loại bệnh này sao? Người lần trước còn khỏe mạnh mười phần mắng cậu như vậy, sinh mệnh thật sự cũng đã không còn lại bao nhiêu?

Đã có lần Hà Húc cũng ác độc nghĩ nếu như Từ Phượng Chi có thể chết thì tốt rồi, bà đối với mình làm chuyện ác đủ để cậu hận cả đời, nhưng mà hiện tại đạt được kết quả bản thân chờ đợi, Hà Húc lại căn bản không cao hứng nổi.

Hà Húc cảm giác trong lòng dường như đột nhiên trống rỗng, cuộc sống hiện tại của cậu cơ hồ đều dựa vào những hận ý cùng cực đau khổ này để duy trì, một khi có ngày cậu không có những thứ này chống đỡ, cậu cũng không biết mình có thể tìm được ý nghĩa để sống tiếp hay không.

"Kết quả so với sơ chẩn lạc quan hơn một chút, trước mắt bệnh nhân còn đang ở giai đoạn giữa kỳ, hơn nữa ổ bệnh vẫn chưa di chuyển, phẫu thuật trị liệu vẫn có nhiều khả năng sống sót."

Lời nói của bác sĩ thành công kéo lại suy nghĩ của Hà Húc, cậu lại lần nữa đưa mắt nhìn vào danh sách trước mặt, hỏi: "Nếu phẫu thuật thành công, đại khái có thể sống bao lâu?"

"Cụ thể còn tùy mỗi người, một số bệnh nhân chỉ có thể sống vài năm, cũng có một số ít có thể sống hơn mười năm, đều có thể. Nhưng vấn đề của việc cấy ghép gan là nguồn gan không dễ tìm lắm, chi phí cũng rất đắt, vẫn là đề nghị cậu trở về thương lượng với người nhà một chút."

"Chi phí phẫu thuật là bao nhiêu?"

"Nói chung đều khoảng ba mươi vạn, nếu như người bệnh xuất hiện phản ứng không tốt sau phẫu thuật, còn cần tiến thêm một bước trị liệu, như vậy chi phí sẽ cao hơn một chút."

"Được, tôi biết rồi. Xin ngài giúp chúng tôi lưu ý nguồn gan thích hợp, tiền phẫu thuật tôi sẽ nhanh chóng gom đủ."

Nếu còn có hy vọng, không thử qua liền buông tha không khỏi quá mức tiếc nuối.

Hà Húc không rõ quyết định này của mình rốt cuộc có đúng hay không, nhưng cậu cũng chỉ dựa vào suy nghĩ thành thật nhất trong lòng để đưa ra quyết định, giờ này khắc này, trong lòng cậu không hy vọng Từ Phượng Chi chết, chỉ vậy thôi.

Cậu không phải vì Từ Phượng Chi, là vì chính mình. Hà Húc chỉ sợ một ngày nào đó nửa đêm mình mơ về, sẽ hối hận hôm nay không lựa chọn cứu người, đến lúc đó hối hận không kịp thì mất nhiều hơn được.

Huống chi Hà Húc tuy rằng hiện tại không có tiền, nhưng lúc trước Đỗ Nguyên Giang mới từ chỗ Tạ Thanh Dao xảo trá lấy năm trăm vạn, số tiền này còn chưa tiêu trên người Đỗ Minh Vũ, lấy ra khẩn cấp là vừa vặn đủ.

Loan Tụng đúng giờ tới giúp cậu chuyển hành lý đến chỗ ở mới, ra khỏi thang máy liền thấy cậu mất hồn mất vía đi về hướng ngược lại với phòng bệnh, vội vàng chạy tới đuổi theo cậu, "Hú ca, phòng bệnh ở phía sau."

"Tôi biết, tôi muốn đi nơi khác." Hà Húc vẫn đi theo một hướng khác, cảm giác Loan Tụng vẫn còn đi theo phía sau, lên tiếng ngăn cậu lại:" Cậu cầm hành lý đi xuống trước đi, lát nữa tôi sẽ trở lại."

Loan Tụng luôn tuân thủ nghiêm ngặt bổn phận của mình, nếu Hà Húc đã nói như vậy cậu liền nghe lời quay về phòng bệnh lấy hành lý xuống lầu chờ, không tiếp tục đi theo phía sau.

*Wattpad: LinhLam1301*

Hà Húc đưa mắt nhìn người rời đi, vừa vui mừng vừa tiếc hận thay cậu, chính là một bộ đơn thuần ngốc nghếch như vậy, làm sao ở công ty dễ dàng thăng tiến được?

Nếu đổi lại là cậu, cậu nhất định cảm thấy đối phương khẳng định có chuyện xấu gì đó không thể cho người khác biết, giả vờ rời đi rồi quay lại đuổi theo lần nữa, sẽ nắm được tin tức trực tiếp nhanh chóng trình báo cho ông chủ đang quan tâm, như vậy không phải dễ dàng đạt được sự yêu thích và tin cậy của ông chủ sao.

Đáng tiếc Loan Tụng không hiểu những thứ này, nói để cậu đi thật sự cũng sẽ không để ý nhiều.

Thế nhưng Hà Húc không nghĩ tới, có lẽ chính là bởi vì Loan Tụng tín nhiệm cậu, mới không đi làm "tai mắt" của Tạ Thanh Dao, nhìn chằm chằm nhất cử nhất động của cậu sau đó sẽ báo cáo với Tạ Thanh Dao.

Hà Húc đi xuống cầu thang hai tầng đi tới phòng bệnh của Từ Phượng Chi, đứng ở cửa lại bỗng nhiên không biết mình nên mở miệng như thế nào, hệ thống tổ chức ngôn ngữ giống như sụp đổ không tìm thấy lời dạo đầu của câu đầu tiên.

Đỗ Minh Vũ mang theo ấm nước nóng trở về, nhìn bộ dáng cậu ở bên ngoài, trong lòng dâng lên một dự cảm không rõ, lập tức xông lên bắt lấy cánh tay Hà Húc.

"Cậu làm gì vậy? " Hà Húc không hiểu ra làm sao liếc cậu ta một cái.

Đỗ Minh Vũ ngay cả ấm nước cũng không để ý, chỉ nắm chặt lấy cậu hỏi: "Vừa rồi anh có vẻ mặt gì vậy hả, có phải định vứt bỏ chúng tôi đi không?"

"Cậu đang nói nhảm gì vậy?" Hà Húc rút tay ra khỏi cậu ta, không rõ tại sao cậu lại có cảm giác người này như cái kẹp sắt vậy, nhưng cậu hiện tại xác định sẽ bỏ đi.

Từ Phượng Chi sinh bệnh, Đỗ Minh Vũ bình thường tuy rằng không trông cậy vào được, nhưng lúc này biểu hiện lại rất tốt, hơn nữa mấy ngày cậu nằm viện, chiếu cố Từ Phượng Chi cũng không có vấn đề gì, không cần phiền toái cậu bỏ ra nhân lực tới chiếu cố.

Về phần tiền phẫu thuật, tiền đều ở chỗ Đỗ Nguyên Giang, cũng không cần cậu quan tâm, thấy thế nào nơi này cũng không cần cậu mới đúng, cậu cũng không có đạo lý lưu lại.

Có thể là chờ Đỗ Minh Vũ lấy nước nóng đợi quá lâu còn chưa thấy người trở về, Từ Phượng Chi ở trong phòng bệnh kêu vài tiếng, Đỗ Minh Vũ lập tức mang theo bình nước đi vào.

Lúc này mới vài ngày không gặp, Hà Húc cảm thấy Đỗ Minh Vũ giống như trưởng thành trong một đêm, thế nhưng cho cậu một loại cảm giác thập phần đáng tin cậy.

Hà Húc đi theo vào, Từ Phượng Chi thoáng nhìn danh sách trong tay cậu, sắc mặt trong nháy mắt thay đổi, lại quay đầu tìm cớ xua Đỗ Minh Vũ đi, lúc này mới nhìn lại danh sách trong tay Hà Húc hỏi: "Có kết quả rồi?"

Hà Húc thành thật đáp lại, nhưng cậu lại không nhìn thấy một chút biến hóa nào trên mặt Từ Phượng Chi, vẻ mặt bà đờ đẫn, thần sắc như thường, giống như đối với kết quả này cũng không ngoài ý muốn.

"Bà đã sớm biết?"

Từ Phượng Chi không lên tiếng, nhưng đã xem như một loại khẳng định thầm lặng

Lúc này đổi lại là Hà Húc không rõ tình huống, cậu còn chưa hiểu rốt cuộc là chuyện gì xảy ra, Từ Phượng Chi mở miệng trước một bước: "Chuyện này trước đừng nói với Minh Vũ, nói cho nó biết là bệnh gan bình thường."

"Bà biết mình bị bệnh lúc nào? "Hà Húc hơn nửa ngày mới hồi thần, nhịn không được hỏi.

"Tháng trước đi."

Ngữ khí của Từ Phượng Chi nghe chẳng hề để ý, điều này khiến Hà Húc tức giận.

Cậu đột nhiên nhíu mày, đơn chẩn đoán bị cậu nắm chặt đến hơi rung động, cắn răng hỏi Từ Phượng Chi: "Tháng trước đã biết, vì sao không trị?"

*Wattpad: LinhLam1301*