Yêu Cũng Được Nhưng Phải Trả Thêm Tiền

Chương 6



Hà Húc rốt cuộc đã đánh giá thấp giá trị đau đớn của việc xăm hình trên thắt lưng này, thợ xăm vừa mới đâm lên người cậu một cái, cậu đã muốn nhảy dựng lên mặc quần áo rời đi.

"Đau quá?" Hà Húc rất hối hận, sớm biết đau như vậy, lẽ ra nên đòi Tạ Thanh Dao thêm tiền mới phải.

"Đây chỉ là bắt đầu thôi, chút nữa còn đau hơn." Thợ xăm hình liếc nhìn Hà Húc đang toát mồ hôi lạnh, nhịn không được khuyên hắn, "Nếu thật sự sợ đau thì đừng xăm nữa, tội gì phải làm khó chính mình chứ?"

"Không được, hôm nay đau chết ở đây cũng phải xăm." Hà Húc tháo khẩu trang xuống, mu bàn tay cọ mồ hôi trên trán, cười gượng gạo với thợ xăm:" Có thể phiền anh tìm cho tôi một cái khăn lông sạch sẽ không, tôi cắn, giúp anh đỡ ồn ào phiền phúc một lúc."

Thợ xăm hình thấy tâm ý cậu đã quyết, cũng không tiện khuyên nữa, đi tìm khăn lông sạch sẽ cho cậu cắn, cúi đầu tiếp tục bận rộn trên lưng cậu.

Có chiếc khăn này, Hà Húc cho đến khi kết thúc vẫn không phát ra âm thanh nào. Ở giữa có mấy lần thợ xăm hình đều hoài nghi cậu có phải đau đến hôn mê bất tỉnh hay không, mỗi lần kiểm tra lại đều phát hiện cậu vẫn cau mày nhẫn nhịn, trên gương mặt thanh tú mồ hôi ròng ròng cũng không lên tiếng.

Thợ xăm hình quấn một vòng nilon quanh eo cậu, đỡ cậu xuống giường dặn dò: "Hai giờ sau xé màng nilon ra, tắm bằng nước ấm, chỉ có thể tắm không thể ngâm, cũng không thể dùng sữa tắm hoặc xà phòng.".

Sắc mặt Hà Húc trắng bệch, khẽ "Ừm" một tiếng.

"Trong thời gian để vết thương lành không được bơi lội, ngâm mình, xông hơi, cũng không được phơi nắng và đổ mồ hôi nhiều, cố gắng mặc quần áo thoáng khí hơn, có thể ngứa khi đóng vảy, không được gãi bằng tay."

Hà Húc vừa nghe vừa sửa sang lại quần áo, bỗng nhiên điện thoại di động trong túi vang lên, Hà Húc sợ là Tạ Thanh Dao tìm mình, vội vàng đi qua nghe điện thoại, bất quá gọi tới là người đại diện của cậu, Ava.

"Ngoài ra nếu sợ nhiễm trùng, có thể bôi ít thuốc mỡ chống viêm, nhưng không thể dùng cồn hoặc iodophor. Trong thời gian lành vết thương không được hút thuốc uống rượu, đồ cay dầu mỡ, hải sản cũng không được chạm vào, không thể vận động mạnh"

Thợ xăm hình còn đang thao thao bất tuyệt nói những điều cần chú ý sau khi xăm hình, Hà Húc đã quay lưng lại nhận điện thoại, ghé vào mic nhỏ giọng nói: "Chị Ava, có chuyện gì?"

"Sao vậy? Cậu còn hỏi tôi có chuyện gì? Đạo diễn Trương người ta ở phim trường đợi cậu hai tiếng rồi, cuối cùng gọi điện thoại tới chỗ tôi nói cậu không đi thử vai, có chuyện gì xảy ra sao? không thử vai vậy cậu ở đâu?"

Mặc dù Hà Húc đang cầm điện thoại di động, nhưng vẫn bị chấn động đến màng nhĩ phát đau, nhưng trận hỏa lực này của Ava khiến cậu bị mắng đến sửng sốt, cậu buồn bực lẩm bẩm một câu: "Hôm nay đạo diễn Trương có buổi thử vai sao?"

"Tuần trước tôi đã nói với cậu ngày 16 phải thử vai, cậu nói cho tôi biết hôm nay là ngày mấy?!" Ava tức giận muốn chui ra khỏi điện thoại.

Hà Húc trong lòng cả kinh, cậu hoàn toàn quên mất chuyện này, Ava phát hỏa rồi, vì vậy cậu vội vàng nhận sai, "Tôi sai rồi, sai rồi chị Ava, tôi sẽ chạy tới ngay."

"Bây giờ cậu đang làm gì? Ở đâu? Để một đạo diễn vĩ đại chờ hai tiếng còn chưa đủ, cậu cho rằng cậu có địa vị gì, dựa vào cái gì phải chờ cậu?" Ava liên tục nói, mắng Hà Húc đến nỗi cậu cơ bản không có cơ hội chen vào, "Mau cút khỏi công ty cho tôi, tôi thấy cậu gần đây càng ngày càng quá đáng!"

Nói xong, Ava liền mạnh mẽ vang dội cúp điện thoại.

Hà Húc cầm điện thoại ngẩn ngơ hồi lâu, bất đắc dĩ thở dài một hơi. Lần này Ava tức giận như vậy, lát nữa về công ty không thể thiếu lại bị khiển trách.

Là người đại diện kim bài của công ty Tạ Thanh Dao, nghệ sĩ Ava dẫn dắt không ai không nổi tiếng trong làng giải trí, duy chỉ có Hà Húc là ngoại lệ.

Ngoại hình và năng lực nghiệp vụ của Hà Húc cái nào cũng không kém, nhưng mà cho dù nâng đỡ thế nào cũng không nổi tiếng, trong nghề đều nói đùa cậu là cái tên đầy xấu hổ trên tượng đài sự nghiệp của Eva, vì thế Eva càng không muốn gặp cậu, muốn từ bỏ cậu nhưng ông chủ Tạ Thanh Dao lại không cho phép, cho nên chỉ có thể mặc kệ.

Đặt điện thoại xuống, Hà Húc xoay người ôm áo khoác trang bị vũ khí cho mình, không đợi thợ xăm phía sau dặn dò gì nữa liền vội vàng rời khỏi cửa hàng.

Công ty cách không xa lắm, từ trong tiệm đi ra lại vừa vặn là giờ cao điểm buổi chiều, Hà Húc liền lựa chọn tàu điện ngầm tiết kiệm thời gian nhất.

Bởi vì chỉ là đi ra ngoài xăm mình, Hà Húc ăn mặc rất tùy ý, dáng vẻ có chút lôi thôi lếch thếch, Ava vốn đang răn dạy người mới khác, lơ đãng nhìn thấy bộ dạng đoan trang này của cậu lập tức quay họng súng: "Hà Húc, cút vào đây cho tôi!"

"Ai! Lại tới rồi."

Phía sau nổi lên một trận cười vang, Hà Húc đối với chuyện này tập mãi thành quen, Eva giáo huấn cậu cơ hồ trở thành một phần công việc hằng ngày, chỉ là Ava thật sự lợi hại, mỗi ngày mắng cậu cũng có thể không trùng lặp.

Bên ngoài những người này đều là nhịn cười chờ xem náo nhiệt, nhìn xem hôm nay có thể học được những lời chửi bới mới mẻ nào từ Eva.

Lúc Ava mắng chửi người không thích đóng cửa, Hà Húc vừa bước vào cũng không đóng cửa lại, người mới được giải cứu bên trong xấu hổ gật đầu chào hỏi cậu, liền vội vàng đi qua cùng chỗ với Hà Húc.

Hà Húc liếc cậu ta một cái, phát hiện mắt đối phương đều bị mắng đỏ, không khỏi thở dài. Xem ra công tác làm nóng người của Eva đã làm xong, một hồi nghênh đón cậu chỉ có thể là mưa rền gió dữ.

Quả nhiên, cậu vừa rảo bước tiến qua cửa, Ava cũng đã bắt đầu mắng.

"Hà Húc, cậu còn muốn làm nữa không? Hả? Nếu không muốn làm thì nhanh chóng nói với sếp, sớm rời khỏi giới làm người mơ mộng hão huyền của cậu đi!

Hà Húc cười xin lỗi, hiền lành trả lời: "Muốn làm."

Không làm cũng không được a, thiếu Tạ Thanh Dao hơn mười triệu còn chưa trả, cho dù cậu muốn đi, Tạ Thanh Dao cũng không thể đồng ý.

"Muốn làm mà lại làm như thế này hả? Vô cớ bỏ bê công việc, phỏng vấn kéo khố cho phòng quan hệ công chúng, cậu nhìn các nghệ sĩ cùng thời xem, cậu còn không phải người lót đáy hay sao? Cậu cho rằng sếp ưu ái cậu, cho nên mới cảm thấy mình rất có chỗ dựa?

Ava mắng chửi người chưa bao giờ nể mặt, đổi lại là người bên ngoài lúc này đã sớm bị mắng khóc, nhưng mà da mặt Hà Húc dày bao nhiêu, đứng đó bị mắng nửa ngày, trên mặt vẫn cười hì hì nhìn tựa hồ căn bản không để trong lòng.

Bởi vì cậu cảm thấy Ava nói rất đúng, những người làm việc dưới quyền Ava cũng thời phần lớn đều đã chen chân lên tuyến một tuyến hai, kém cỏi nhất cũng lăn lộn đến tuyến ba rồi, duy chỉ có cậu là nửa vời, theo Ava bốn năm vẫn là minh tinh tuyến mười tám.

Cứ như vậy còn có thể tiêu diêu tự tại dưới tay người đại diện kim bài, dựa vào cái gì? Đương nhiên là lão bản Tạ Thanh Dao thiên vị, dù sao trước khi hắn chán, Hà Húc vĩnh viễn không lo lắng mình sẽ thất nghiệp.

Ava mắng nửa ngày, thấy Hà Húc vẫn không có nửa điểm phản ứng, ngoại trừ cười chính là cười, ánh mắt rất giống nhìn thấy một tên ngốc, nhịn không được châm chọc nói: "Cũng không biết ông chủ nhìn trúng cậu cái gì, chỉ vì thấy cậu giống Tề ảnh đế?"

Hà Húc gật đầu mỉm cười, không trả lời, nhưng ánh mắt lại đang nói với Ava, nếu không cô nghĩ sao?

"Giao diện bên ngoài có thể có điểm tương tự, nhưng nội dung bên trong sẽ hơi khác một chút."