Yêu Phải Tổng Tài Ác Ma

Chương 4



Lục Hàm lấy tay khẽ lau đi nước mắt trên mặt, ánh mắt cô trở nên trầm tĩnh một cách lạ thường. Lấy tay giật phăng kim tiêm, Lục Hàm nhanh chóng bước xuống giường, vào phòng vệ sinh bên cạnh buộc lại tóc, thay đổi lại trang phục sau đó chuẩn bị bước ra ngoài.

Nhưng vừa bước ra khỏi cửa thì đã bị một cánh tay đen xì chặn lại:

– Cô chủ, cô muốn đi đâu ạ!

Lục Hàm khó chịu nhíu mày lại tỏ vẻ không hài lòng nói:

–Tôi đi đâu mấy người cũng muốn quản.

Sau đó lạnh lùng nhìn hai người vệ sĩ trước mặt, Diệp Bắc Thần quả nhiên là biết trước cô sẽ tìm cách rời khỏi bệnh viện nên đã cho người dám sát cô. Không đúng, sợ là cô đi hại Tịnh Vân của anh ta đi. Khẽ nhếch môi cười nhạt, sắc mặt trắng bệch của Lục Hàm khiến hai người kia trở nên vô cùng khó xử.

–Cô chủ không phải chúng tôi không muốn cho cô ra ngoài mà là cậu chủ lo lắng cô tự ý ra ngoài một mình sẽ gặp nguy hiểm, mong cô đừng làm khó chúng tôi.

Vẻ mặt hai người họ hết sức thành khẩn khiến Lục Hàm không biết phải làm sao, xem ra muốn rời khỏi đây cô phải dùng cách khác vậy.

Lục Hàm quay trở lại giường bệnh, nghiêm túc lấy sách ra đọc khiến hai vệ sĩ thở phào nhẹ nhõm. Họ vốn không muốn đắc tội với cô chủ nhưng lệnh của cậu chủ nào dám kháng lại cơ chứ.

Mặc dù đang đọc sách nhưng Lục Hàm vẫn biết được hai người kia vẫn nhìn mình chằm chằm, không lẽ sợ cô sẽ chạy trốn thật sao.

Khẽ ho một tiếng, Lục Hàm nhàn nhạt mở miệng:

– Diệp Bắc Thần không có ở đây, hai người cũng không cần sợ tôi bỏ trốn. Hai người cứ nhìn tôi chằm chằm giống như tội phạm vậy làm sao tôi chuyên tâm đọc sách được chứ.

Nghe cô nói vậy, hai người họ mới thôi không nhìn cô nữa nhưng không hiểu sao sống lưng lại giống như lạnh toát vậy.Rõ ràng cô nói rất nhẹ nhàng, cũng không hề ngước lên nhìn họ nhưng lại khiến người khác phải chột dạ.

Lúc này, Lục Hàm mới từ từ cong khóe môi mỉm cười, đặt quyển sách sang một bên, cô lấy điện thoại gọi cho Vũ Nam Phong.

- ---Tại Diệp Thị-----

Diệp Bắc Thần đang chăm chú xem tài liệu, còn Vũ Nam Phong đứng bên cạnh trông rất nghiêm túc. Từ khi trở về công ty tới giờ tổng giám đốc không hề nói một câu nào, cứ thế im lặng, trong phòng mặc dù đã bật điều hòa nhưng Vũ Nam Phong vẫn cảm thấy rất lạnh.

"Ring... Ring.... "

Diệp Bắc Thần nghe tiếng động lập tức cau mày tỏ vẻ khó chịu, khẽ gập tài liệu, hắn ngước đôi mắt chim ưng lên quan sát Vũ Nam Phong.

Vũ Nam Phong vội vàng lấy điện thoại nhưng hành động của anh ta lại rất luống cuống mãi một lúc mới cầm được điện thoại lên. Nhận ra là cô gọi nên vội vàng xin phép Lục Bắc Thần ra ngoài nghe máy.

–Alo, Lục Hàm có chuyện gì vậy?

Lục Hàm:– Cậu làm gì mà lâu như vậy mới bắt máy, không phải là đang ở cạnh Diệp Bắc Thần đó chứ?

Bà cô này sao lại biết được hay vậy chứ?Sợ làm ồn sẽ khiến mọi người chú ý nên Vũ Nam Phong đành phải đi đến một góc bên ban công rồi mới trả lời:

– Đúng là đáng sợ thật, Lục Hàm rốt cuộc cậu gây chuyện gì mà khiến cho sắc mặt Diệp tổng khó coi vậy chứ!

Lục Hàm nhếch môi khinh bỉ: Khó coi cỡ nào, cậu chắc chắn là hắn ta đang ở công ty.

Nam Phong,đầu đầy hắc tuyến, khóe miệng không khỏi giật giật vài cái, Lục Hàm dám gọi Diệp tổng như vậy,nếu ngài ấy mà biết chuyện cậu giúp Lục Hàm chắc chắn là sẽ lột da cậu đi, nghĩ đến thôi cũng cảm thấy rùng mình:

–Ừ,cậu lại tính gây chuyện gì nữa.Đừng nói là tìm Tịnh Vân tính sổ tiếp nha.

Xác định Diệp Bắc Thần vẫn ở công ty, Lục Hàm mới yên tâm, cô vui vẻ nói:

– Cậu yên tâm đi, Tịnh Vân đó tạm thời tôi không đối phó nhưng mà tôi muốn cậu giúp tôi một việc.

Vũ Nam Phong không khỏi cau mày, chỉ sợ Lục Hàm nhờ không có chuyện gì tốt cả.

–Việc gì cậu nói đi, chỉ cần là không nguy hiểm như lần trước nữa là được. Cậu không biết lần trước tim tôi xuýt thì vọt ra ngoài luôn rồi.

Lục Hàm căn bản là không thể ngờ cái tên Vũ Nam Phong này lại nhát gan tới như vậy,chẳng qua là sợ Diệp Bắc Thần hành hạ mà thôi.

– Xùy, cậu cũng thật có tình nghĩa đi,dù sao chuyện này cậu cũng phải giúp tôi.Tôi muốn rời khỏi bệnh viện, ngay lập tức.

Vũ Nam Phong định ngăn cản nhưng với cái miệng của Lục Hàm cậu căn bản không phải đối thủ của cô ấy cuối cùng đành phải thỏa hiệp. Nhất định lần này cậu sẽ bị lột da là cái chắc, hy vọng Lục Hàm sẽ không làm chuyện dại dột.

Đứng trước cổng bệnh viện Ôn Hân nhìn lên, Lục Hàm khẽ mỉm cười thật tươi, cô còn cố tình giơ tay chữ V sau đó bắt một chiếc xe tắc xi nhanh chóng rời khỏi. Cô cần lập tức trở về Diệp gia thu dọn hành lý, nhân lúc khônh có ai ở nhà đã lén rời khỏi đến ngay sân bay. Hạ Minh Triệt đã đứng sẵn chờ cô ,nhìn thấy Lục Hàm, anh khẽ mỉm cười vẫy tay ra hiệu cho cô.

Lục Hàm nhìn thấy anh thì vô cùng vui mừng, nhanh chóng tiến lại, cô cởi mũ ra.

–Anh Minh Triệt, hộ chiếu của em đâu?

Hạ Minh Triệt lấy túi rồi đưa hộ chiếu cho cô, Lục Hàm cầm lấy rồi cho vào túi. Cô nhìn anh nói:

–Cảm ơn anh Minh Triệt, em qua Mĩ sẽ lập tức gọi điện cho anh.

–Được rồi, mau đi đi, ở bên đó đang lạnh, em nhớ chú ý sức khỏe, ít ăn cay thôi, dạ dày em không tốt. Có chuyện gì thì lập tức gọi điện cho anh, em qua bên đó cứ tới địa chỉ này. Sau khi xong việc anh sẽ qua đó cùng em.

Minh Triệt quan tâm nói, tình cảm của anh đối với Lục Hàm chỉ có hơn chứ không kém Diệp Bắc Thần.Ngay từ lần đầu tiên gặp Lục Hàm, anh đã động lòng.Lục Hàm nói tạm biệt rồi vội vã quay lưng bước đi khiến Hạ Minh Triệt không lắc đầu cười khổ,xem ra anh vẫn không thể thay thế được vị trí của Diệp Bắc Thần trong lòng cô.