Âm Dương Nhãn Và Thiên Sư Tiểu Thư

Chương 29: Khóa Nhân Duyên (3)



"Cái gì?"

"Chuyện là vậy, chị đã tìm thấy nửa kia. Sẽ ở lại nhà đại sư phụ một thời gian, nếu muốn tìm chị thì đến nhà đại sư phụ."

"Alo? Tình huống gì vậy? Này! Đào học tỷ ~~~~"

Lương Ưu Tú lại lần nữa buồn bực nghe tiếng tút tút trong điện thoại. Tại sao không nói rõ ràng trong điện thoại? Cái gì mà tìm thấy nửa kia, nửa kia là cái quái gì vậy? Rốt cuộc chuyện gì xảy ra? Tại sao phải ở nhà Sư Âm một thời gian? Lương Ưu Tú lúc nào cũng theo Đào Tuyết Ương thường bị ma quỷ rượt chạy, đã rèn luyện được nội tâm mạnh mẽ, bây giờ lại bị Đào học tỷ đập tan nát. Học đệ lần thứ hai trong không khí lăn lộn, căn cứ vào tính cách học tỷ, chắc chắc đã có chuyện xảy ra trong vòng vài tiếng trước.

"Ui da, đại sư phụ sao chị lại đánh đầu em?" – Đào Tuyết Ương vẻ mặt vô tội ôm đầu. Bị đánh vào đầu thường xuyên sẽ trở nên ngu ngốc! Hây da, nàng có thông minh hay không cũng là cả một vấn đề nha.

"Ai bảo cô nói năng bậy bạ, cái gì nửa kia!"

"Tiểu sư nói chúng ta là số mệnh an bài một đôi! Nên đại sư phụ sẽ là vợ em. A ~~ sai rồi, em là vợ chị, ủa ~~~ không đúng? Đại sư phụ, chị đừng đánh nữa." – Đào Tuyết Ương đã nói sai cái gì? Hay tại Sư Âm thấy chướng mắt nên muốn đánh?

"Cho nên, cô nghe Tiểu Phù giải thích về cái khóa này, liền nhận định như vậy?"

"Đúng a!"

Ngu ngốc! Sư Phù ở bên cạnh siết chặt nắm đấm, Đào Tuyết Ương đúng là đầu chứa toàn rơm, hắn thật muốn phanh thây nàng ra. Tình huống này tại sao lại nói đúng, phải nói là "bởi vì em thích chị mới khẳng định chị là một nửa kia", như vậy mới tràn đầy lãng mạn. Cái gì mà được giải thích vì "số mệnh an bài", liền chấp nhận vận mệnh, thật không có tiền đồ, cảm giác không tình nguyện.

Đào Tuyết Ương hoài nghi, thấy Sư Phù mang vẻ mặt "chỉ tiếc mài sắt không thành kim" nhìn nàng, mình lại nói sai cái gì sao? Vận mệnh an bài, không phải cùng Sư Âm rất hữu duyên? Đào Tuyết Ương không biết về mấy chuyện cảm tình, chỉ biết nàng rất yêu thích Sư Âm, nhưng nàng không xác định được chỉ là "thích" hay "yêu". Ông trời đã sắp đặt duyên phận các nàng phải ở cùng nhau, Đào Tuyết Ương đã mãn nguyện, cho dù cùng là nữ, nàng cũng cam tâm tình nguyện tiếp nhận số mệnh này.

Chỉ là, lý do Đào Tuyết Ương nói ra thật sự làm Sư Âm nổi điên.

Nguyên nhân chỉ vì cái "Khóa Nhân Duyên" này, nên Đào Tuyết Ương mới cảm thấy là chuyện tất nhiên mà chấp nhận mình. Trong lòng Đào Tuyết Ương thật sự không yêu thích mình? Sư Âm cảm thấy ngực rất khó chịu, rất muốn tức giận, nhưng lại có một cảm giác thật bất lực. Cái gì mà số mệnh an bài? Nàng mới không thèm cái loại cảm tình không cam tâm tình nguyện, ràng buộc duyên phận với nhau.

"Liên lạc với lão già đáng chết kia cho ta, ta muốn nhanh cởi thứ này ra. Cùng kẻ ngu ngốc dính chặt dù một giây cũng rất khó chịu." – Sư Âm lạnh lùng nhìn Đào Tuyết Ương.

Đào Tuyết Ương nắm tay Sư Âm có thể cảm nhận được tâm trạng của Sư Âm, phẫn nộ, thất vọng. Nàng tiếp nhận rõ rãng tâm tình của Sư Âm, thì ra đây là tác dụng của Khóa Nhân Duyên.

Tại sao Sư Âm lại phẫn nộ và thất vọng? Bởi vì Sư Âm không thích mình? Đào Tuyết Ương cũng thất vọng theo.

"Cha mỗi ngày đều di chuyển nơi ở, em không xác định được vị trí để liên lạc." – Sư Phù khó xử, tìm người cha đáng kính làm rồi không chịu trách nhiệm kia còn khó hơn lên trời. Trừ khi chính cha chủ động liên lạc với bọn họ.

"Ta mặc kệ đệ dùng cách gì! Ta đã hết kiên nhẫn, không mau giải quyết, đừng trách ta ra tay độc ác."

"Đại sư phụ, em biết chị sẽ không tàn nhẫn như vậy (T_T)..." – Đào Tuyết Ương đang ngây ngô một giây sau liền muốn khóc. Nàng biết Sư Âm sẽ làm gì, chặt tay nàng, tháo vòng ra. Chỉ nghĩ tới thôi cũng thấy tàn nhẫn đầy mùi bạo lực, nhưng ép Sư Âm đến đường cùng nàng nhất định sẽ làm!

"Tôi có!"

"Tiểu sư! Cuộc đời của em nằm trong tay anh đó."

"Đừng nghiêm trọng, không nên tùy tiện đem cả đời giao cho người khác. Tỷ tỷ đùa thôi."

"Không đùa!"

"......~~~"

- ------------------- 0 0 0 -----------------

Lục Tuyết đóng kín rèm cửa, không cho ánh sáng lọt vào phòng, tắt hết đèn lớn chỉ chừa lại một cây đèn nhỏ trên bàn. Ngồi ngay ngắn trước một cái gương, đèn bàn ánh sáng rất yếu, giống như không có điện, mọi thứ không còn ánh sáng liền trở bên u ám. Gương mặt Lục Tuyết phản xạ trên gương, rất dọa người, nếu ai vô tình đẩy cửa đi vào, có lẽ sẽ giật mình la hét.

Lục Tuyết liến nhìn điện thoại di động bên cạnh, vừa đúng 12h. Nàng cầm lấy một cây lược, đặt ở đỉnh đầu từ từ chải xuống. Cả căn phòng rất yên tĩnh, ngoại trừ tiếng lược chải vào tóc phát ra âm thanh sột soạt, không có bất cứ động tĩnh gì. Lục Tuyết Ương vừa chải tóc vừa đếm.

Trong gương Lục Tuyết có chút tiều tụy, sắc mặt hơi nhợt nhạt, nhưng tóc thì rất đẹp. Cái lược không có bất kỳ trở ngại, chải từ gốc đến ngọn.

"12. 13...." – Đến tới 13, Lục Tuyết buông lược, ngồi im chờ đợi. Rất lâu, không thấy có gì thay đổi, căn phòng chỉ trở nên yên ắng hơn, nghe được chính hơi thở của mình, cây đèn nhỏ mờ ảo tạo bầu không khí càng thêm tối tăm tĩnh mịch.

"Đúng là gạt người, mình không có khả năng gặp lại cậu phải không? Hay là cậu đang oánh tránh mình không đủ dũng khí? Nhưng mình rất muốn gặp cậu, Đồng Đồng! Cậu có ở nơi này không? Mình rất muốn được nhìn thấy cậu."

Lục Tuyết khóc, nước mắt từng giọt rơi xuống mặt gương. Có lẽ vì tâm trạng quá đau thương, Lục Tuyết đã quên mất căn phòng chìm trong bóng tối, nếu nhìn lại rất âm u đáng sợ.

Có tiếng bước chân nhẹ nhàng hòa vào tiếng khóc, từng bước tiến lại gần Lục Tuyết. Lục Tuyết cảm giác được gì đó, nén khóc quay đầu nhìn, nhưng phía sau chẳng có gì. Dưới ánh đèn yếu ớt, nhìn căn phòng cũng giống như mọi ngày, không có gì thay đổi. Lục Tuyết quay đầu trở về, nàng nghĩ mình bị ảo giác.

Tiếng bước chân lại lần nữa vang lên, tuy rằng rất nhỏ, nhưng Lục Tuyết biết có cái gì đó đang đến gần, dừng lại ở sau lưng nàng. Lục Tuyết thấy toàn bộ sống lưng lạnh ngắt, không dám quay đầu lại nhìn, nhưng không nhịn được liếc vào trong gương. Phản chiếu trong gương ngoài khuôn mặt tiều tụy của Lục Tuyết, tóc của nàng như đang được ai chậm rãi vén lên. Toàn thân đông cứng, mắt nhìn chằm chằm vào gương, từ trong tóc của nàng có một bàn tay trắng bệch đưa ra.

"A --- ô ---" – Lục Tuyết sợ hãi muốn thét lên, bàn tay trắng bệch kia tức tốc bịt miệng nàng.

Lục Tuyết trợn tròn hai mắt nhìn thẳng vào gương, thấy khuôn mặt của chính mình tái nhợt, trên da mặt cảm giác lạnh như băng.

"Mình về rồi."

Âm thanh nhẹ nhàng, mềm mại như có như không, lạnh lẽo xuyên vào khắp cơ thể Lục Tuyết. Nhưng giọng nói rất quen thuộc, cảm giác sợ hãi cùng ngạc nhiên vui mừng đem nàng nhấn chìm.

- -------------------- 0 0 0 ----------------------

"Đại sư phụ, em đút chị ăn." – Đào Tuyết Ương không nhịn nổi khi thấy Sư Âm tay trái gắp đồ ăn khó khăn, muốn giúp sư phụ. Nàng thì may mắn, vẫn hoạt động được tay phải.

"Ai muốn ăn nước miếng của cô." – Sư Âm vẻ mặt khó khăn, tránh đồ ăn Đào Tuyết Ương gắp.

"Vậy em đổi đôi đũa mới." – Đào Tuyết Ương phát huy nghị lực kiên trì đến cùng. Không thể để "nửa kia" của chính mình đói bụng, hơn nữa đút cho người yêu ăn thật sự rất ấm áp.

"Không cần!" – Sư Âm vẫn tránh, được người khác đút ăn không phù hợp với hình tượng cao quý của nàng. Cầu xin Đào Tuyết Ương đừng phá hoại là mừng.

"Được mà, được mà ~~ a ~~~"

"Tiểu Phù đưa ta cái nĩa." – Sư Âm không cần đũa vẫn ăn được.

Nhớ đến tối hôm qua, hai người lần đầu tiên dính chặt lấy nhau, làm vệ sinh cá nhân cũng rất phiền phức. Thậm chí muốn thay đồ, thì đồ trên người chỉ có cách xé bỏ mà cởi ra, đồ mặc được chỉ có thể dùng váy ngủ, không phải là phong cách của Sư Âm. Sáng sớm! Đánh răng chẳng ai chiều lòng ai, đi cầu cái gì? Nghĩ đến phát ói. Mới ngày đầu, Sư Âm cảm giác mình sắp hỏng rồi, nếu Sư Phù không tìm được cách giải quyết, nàng nhất định đốt trụi căn nhà.

Đào Tuyết Ương chép miệng tiếc rẻ, chỉ là muốn đút Sư Âm ăn cơm thôi mà, đâu có gây chuyện sinh sự. Cả hai hoạt động bất tiện, phải giúp đỡ lẫn nhau, Sư Âm giống đứa trẻ tính khí thất thường.

"Cô vừa nói gì?" – Sư Âm cầm nĩa kề sát Đào Tuyết Ương, hai người họ tâm ý tương thông. Người kia nghĩ gì, người còn lại liền biết được.

"Em không có nói gì!" – Đào Tuyết Ương phản xạ có điều kiện, giơ cao tay cầm đũa, trên đũa còn kẹp một miếng thịt, nhìn rất mắc cười.

Chuông điện thoại đúng lúc reo lên, cứu Đào Tuyết Ương một mạng. Sư Âm buông tha Đào Tuyết Ương, nghe điện thoại.

"Được, nửa tiếng sau, tôi sẽ đến." – Sư Âm lấy lại bình tĩnh, âm thanh gọn gàng, nhanh chóng chúp điện thoại. Sau đó nhìn Đào Tuyết Ương đang ăn:

"Ăn xong chưa?"

"Khụ..khụ...~ ăn xong rồi!" – Đào Tuyết Ương cố gắng nuốt thức ăn còn trong miệng, định lấy giấy ăn lau sạch miệng. Sư Âm liền đứng dậy đi khỏi bàn ăn, Đào Tuyết Ương chỉ còn biết nhìn tha thiết giấy ăn càng lúc càng xa.

"Thượng lộ bình an ~~~~" – Sư Phù cầm tờ giấy ăn phất tay, ánh mắt có ý "tự cầu đa phúc".

Sư Âm nhận được điện thoại, là từ một gia đình nàng từng giúp xem phong thủy. Lần này, không phải xem phong thủy, mà xem giúp con gái của họ. Con gái họ gần đây rất lạ, giống như bị trúng tà, nên mời Sư Âm đến nhìn qua.

"Chút nữa cấm nói lung tung."

"Em sẽ không nói lung tung."

Sư Âm bấm chuông, rất nhanh liền có người chạy ra mở cửa. Một phụ nữ trung niên, nhìn dáng vẻ bảo dưỡng rất tốt, thấy Sư Âm xuất hiện trong camera an ninh giống như gặp được cứu tinh. Vừa mở cửa, nhìn thấy bên cạnh Sư Âm có thêm một người, hơi nghi ngờ, vì trước đây Sư Âm luôn luôn đi một mình. Lần này dẫn theo người, còn tay trong tay.

Sư Âm nhận ra được ánh mắt khác thường kia: "Đây là đệ tử tôi, dẫn cô ấy đến học tập. Cô ấy rất thích bám dính lấy tôi, nên thường nắm chặt tay tôi."

Người phụ nữ biết vị thiên sư xinh đẹp này giao tiếp lạnh nhạt, không tiện hỏi nhiều, sợ chọc giận nàng, vội vàng mời vào trong nhà.

"Người ngồi trên ghế sa-lông chính là con gái tôi Lục Tuyết." – Người phụ nữ chỉ cô gái đang ngồi trên ghế sa-lông.

"Cái người đang ôm chị ấy là ai?" – Đào Tuyết Ương buột miệng hỏi.

Người phụ nữ sắc mặt trở nên khó coi, Sư Âm cũng đen mặt, đã dặn đừng nói lung tung rồi.

"Trên ghế chỉ có một mình con gái tôi."