Âm Dương Nhãn Và Thiên Sư Tiểu Thư

Chương 30: Khóa Nhân Duyên (4)



Lục phu nhân nghe Đào Tuyết Ương hỏi một câu sợ đến xanh mặt, nếu là đệ tử của Sư Âm hỏi, chắc chắn không sai. Con gái mình thật sự bị ma quỷ ám, nghĩ đến đây bà thật sự muốn khóc.

Sư Âm thở dài, lười tức giận. Đào Tuyết Ương vô tội nhìn Sư Âm, nàng không phải cố ý, nếu nàng không hỏi làm sao biết đó là người hay ma quỷ? Bởi vì, cô gái ngồi bên cạnh Lục Tuyết, ngoại trừ sắc mặt trắng bệch, nhìn vẫn rất khỏe mạnh, không có cụt chân gãy tay, hay máu tươi đầy đầu. Đào Tuyết Ương hỏi câu đó có thể thông cảm được.

Sư Âm cũng không trách mắng Đào Tuyết Ương. Biết rằng đầu đất đang thay mình đứng ở góc độ khác suy nghĩ, nên mới mở miệng hỏi. Vừa nghĩ đến đây, quay qua liền nhìn thấy Đào Tuyết Ương ánh mắt sáng lấp lánh như sao đang nhìn mình, Sư Âm nổi da gà.

"Cô gái" kia kề sát bên tai Lục Tuyết, Lục Tuyết như nghe được đều gì liền đứng dậy. "Cô gái" đi sau lưng Lục Tuyết nhìn về phía Sư Âm và Đào Tuyết Ương nở nụ cười, theo Lục Tuyết đi lên lầu.

"Tôi muốn xem tình trạng của con gái bà, chút nữa mặc kệ nghe được tiếng gì, cũng không được lên lầu." – Sư Âm căn dặn Lục phu nhân. Lục phu nhân rất tin tưởng Sư Âm, chuyện của con gái an tâm giao cho nàng giải quyết.

Sư Âm kéo Đào Tuyết Ương lên lầu, Đào Tuyết Ương tự biết thân biết phận bước nhanh đuổi theo. Nếu không Sư Âm sẽ lôi nàng đi sền sệt trên đất như cái nùi giẻ.

Lên đến tầng trên, không cần nghĩ cũng biết căn phòng đóng chặt, thậm chí khóa trái là của Lục Tuyết. Loại cửa tầm thường này mà muốn ngăn cản Sư Âm, thiên sư xinh đẹp ta đây.

"Đại sư phụ, chúng ta nên điềm đạm một chút! Đừng có hù dọa chủ nhà." – Đào Tuyết Ương trước tiên ngăn cản Sư Âm hành động. Căn cứ cách làm thường ngày, Sư Âm nhất định lại bạo lực xông thẳng vào, chị ấy chẳng có chút kiên nhẫn gì hết.

Đào Tuyết Ương lịch sự gõ cửa, liền nghe được vật nặng chọi vào cửa đáp lại, kèm theo tiếng chửi rủa.

"Cút đi! Các người cút khỏi đây!"

"Thấy chưa, chủ nhà đâu có muốn tiếp." – Sư Âm vẻ mặt lạnh lùng có chút căm tức. Dám kêu nàng "cút đi", người đó thật sự chán sống rồi.

Thật sự phải dùng bạo lực để mở cửa, Đào Tuyết Ương không nỡ lòng nhìn lại cánh cửa kia, "mày" thật đáng thương! Đụng phải Sư Âm, tất cả cửa đều bị nàng dùng bạo lực đá văng, có điều chết dưới gót giày của Sư Âm xinh đẹp cũng xem như mãn nguyện. Đào Tuyết Ương thật sự thương xót liếc nhìn cánh cửa bị đạp nát.

Lục Tuyết không ngờ người kia lại ngang nhiên đạp cửa xông vào, nàng đánh giá thấp tính cách vị thiên sư này rồi. Sư Âm chẳng có chút gì gọi là ôn nhu, làm việc nhanh gọn không để ý hậu quả, thô bạo là cách đơn giản nhất.

Trong phòng rèm cửa sổ đóng kín, ánh đèn mờ mờ, cửa phòng bị đá hỏng từ ngoài lọt vào chút ánh sáng. Lục Tuyết đang tựa người trên bàn học, bị Sư Âm làm hoảng sợ, tâm tình bất ổn, hai tay siết chặt mép bàn.

"Các ngươi muốn làm gì? Cút đi! Cút khỏi phòng tôi!" – Âm thanh bên tai Lục Tuyết nói cho nàng biết, hai người này sẽ làm hại "nàng". Hai người sẽ mang "nàng" đi, không để cho các nàng ở cùng một chỗ. Lục Tuyết mang theo âm thanh run rẩy quay về phía Sư Âm và Đào Tuyết Ương hét, dù một chút sức lực đều không có.

"Cô cùng với 'cô ấy' có quan hệ gì?" – Sư Âm đi thẳng vào vấn đề, người bị ma quỷ ám nhất định khi còn sống "nó" có quan hệ với người đó. Nhìn phản ứng của Lục Tuyết, cô ấy rõ ràng biết con quỷ bên cạnh mình là ai.

"Các ngươi thấy được cậu ấy? Cậu ấy ở bên cạnh tôi thật sao?" – Lục Tuyết giọng nói lập tức ôn nhu hơn, tâm tình dao động, có lẽ hai người này giúp được mình.

"Chị ấy vẫn luôn ở bên cạnh chị. Từ nảy đến giờ, chị không thấy sao?" – Đào Tuyết Ương tốt bụng nhắc nhở, nàng nghĩ lúc nãy dưới lầu Lục Tuyết che chở cho con ma đó. Hơn nữa, hai "người" lại đi cùng nhau, cho rằng Lục Tuyết nhìn thấy.

"Tôi chỉ có thể nghe được giọng nói của cậu ấy, chứ không nhìn thấy. Cậu ấy không muốn để tôi nhìn thấy, nhưng tôi thật sự muốn thấy cậu ấy. Tôi nhất định phải đứng trước mặt cậu ấy nói rõ." – Lục Tuyết giọng nói như đang cầu xin, bên tai nàng vẫn văng vẳng giọng nói bảo nàng đuổi hai người kia đi. Nhưng Lục Tuyết biết, nếu như hai người kia đi rồi sẽ không ai giúp nàng.

"Kể hết mọi chuyện của cô và 'cô ấy' cho tôi nghe. Còn có tại sao 'cô ấy' chết?" – Sư Âm bình tĩnh hỏi, bây giờ là thời gian làm việc, nàng tự giác biết thân phận của một thiên sư. Sư Âm của trước đây không rãnh rỗi ngồi nghe kể chuyện, nhưng quen Đào Tuyết Ương thời gian dài đã lập thành thói quen giải quyết từ cơ bản. Nếu như lúc trước, Sư Âm lập tức tiêu diệt con quỷ, xong việc, lấy tiền, đâu như bây giờ tự chuốc phiền phức.

"Các ngươi sẽ giúp tôi thấy được cậu ấy?" – Vẻ mặt tiều tụy của Lục Tuyết lóe lên một tia hi vọng. Mắt nhìn thấy hai người lúc bước vào nhà đến bây giờ đều nắm chặt tay nhau, có chút kinh ngạc hỏi: "hai người là một đôi?"

"Vâng."

"Đúng."

Hai người đồng thanh mở miệng, đơn giản nói đúng một từ.

Đào Tuyết Ương sợ mình nghe nhầm, quay đầu nhìn Sư Âm. Chị ấy thế nào lại cùng nàng thừa nhận? Đào Tuyết Ương là một bên tình nguyện chấp nhận duyên phận, nhưng Sư Âm không phải không muốn sao? Hơn nữa, theo tính cách của Sư Âm làm sao có khả năng thừa nhận cùng kẻ ngu ngốc này là một cặp? Đào Tuyết Ương đột nhiên cảm thấy được yêu thích mà sợ hãi, ánh mắt sáng chói nhìn Sư Âm.

Sư Âm cũng quay đầu nhìn Đào Tuyết Ương cười cười, nhưng ánh mắt lại đang mắng: "Ngu ngốc!". Sư Âm vì muốn dụ Lục Tuyết nói ra sự thật, nên mới nói như vậy. Đào Tuyết Ương lại ngớ ngẩn hiểu sai ý.

Lục Tuyết không ngờ hai người hoàn toàn không phủ nhận, khẳng định cùng nói ra. Từ đầu đến cuối tay nắm chặt tay, không kiêng dè ánh mắt người khác. Thấy hai người nhìn nhau, Lục Tuyết đương nhiên cho rằng là hai người tình cảm nồng nàn.

So với hai người đó, Lục Tuyết cảm thấy bản thân quá hèn nhát.

"Tôi muốn cậu ấy có thể cảm nhận được phần tình cảm này." – Lục Tuyết nhìn xung quanh, dù không nhìn thấy gì. Nhưng nàng muốn xác nhận, "người đó" đang ở bên cạnh mình.

"Yên tâm, 'chị ấy' luôn luôn ở bên cạnh chị." – Đào Tuyết Ương biết Lục Tuyết đang tìm cái gì.

Vẫn đứng ở sau lưng Lục Tuyết, Đồng Đồng khuôn mặt trắng bệch, mắt ngập tràn những tia máu đỏ, hung tợn trừng mắt nhìn Đào Tuyết Ương. Đào Tuyết Ương đã nhìn thấy rất nhiều con quỷ xấu xí đến muốn ói, Đồng Đồng đúng là một nữ quỷ xinh đẹp cực phẩm, cho nên Đào Tuyết Ương không có cảm giác gì, lại thấy rất vui mắt.

Lục Tuyết buông xuống tính cảnh giác, nàng biết hai người đến đây không phải ép buộc đuổi Đồng Đồng đi. Còn tình nguyện nghe nàng kể lại chuyện cũ, hơn nữa lại là một đôi "đồng tính", Lục Tuyết thấy rất giống hoàn cảnh của nàng, không còn gì lo lắng. Trong lòng đã đè nén quá nhiều tâm tình, phải trút ra nếu không sẽ chịu không nổi.

"Em và Đồng Đồng quen nhau lúc còn là học sinh tiểu học. Khi đó, nam sinh thường hay cướp kẹo của em, Đồng Đồng đánh cho bọn họ một trận, giành lại trả cho em. Từ đó, chúng em liền kết bạn, còn nói muốn cả đời là bạn bè. Sự thật chứng minh, chúng em trở thành bạn thân của nhau. Lúc nào, em cũng thấy Đồng Đồng là một người bạn thân rất tốt, cho rằng thứ tình cảm này sẽ không thay đổi. Ai ngờ, nó đã phát triển vượt qua khỏi tình bạn."

- ----------------- 0 0 0 -----------------

Nếu hỏi mọi người trong trường, ai cũng nhìn thấy bọn họ cũng nói rằng đó một cặp chị em tốt, rất thân thiết ngọt ngào. Quen nhau từ nhỏ cho đến lớn, quan hệ tốt là chuyện bình thường, có lời đồn hai cô gái này quan hệ tốt đến mức mọi người còn cho rằng họ "đồng tính luyến ái". Tất nhiên, người được nói đến chính là Lục Tuyết và Đồng Đồng.

Nhìn thấy một người đi riêng lẻ, ai cũng có phản xạ tự nhiên là hỏi "người còn lại đang ở đâu". Giống như, cả hai là một đôi Song Tử.

"Tuyết Nhi, chúng ta vẫn sẽ học chung trường đại học chứ?" – Đồng Đồng chạy tới chỗ Lục Tuyết đang ngồi cười hì hì hỏi, Lục Tuyết đứng lên bước ra khỏi bàn trả lời khẳng định.

"Đó là tất nhiên, nếu không có cậu, mình không biết phải làm gì."

"Mình cũng vậy, người mình thích duy nhất chỉ có Tuyết Nhi. Cả đời này không muốn xa cậu."

Đồng Đồng vui vẻ cười thật lòng nói với Lục Tuyết. Khi đó, Lục Tuyết không phát hiện, trong ánh mắt Đồng Đồng tràn đầy một loại tình cảm đặc biệt, không phải tình cảm chị em tốt. Lục Tuyết đang cố gắng lảng tránh ánh mắt Đồng Đồng, bởi vì nàng chột dạ nên không nhìn thấy.

"Này, hai người các cậu thật giống một cặp tình nhân đang yêu, ở đây thề non hẹn biển." – Một nữ sinh trêu chọc cười hai người.

"Tam Bát Linh, cậu muốn chết! Dám nói lại lần nữa! Mình đánh chết cậu!" – Đồng Đồng nhảy dựng đuổi theo nữ sinh kia đánh, Lục Tuyết cười nhìn các nàng đùa giỡn.

"Ui da, giết người diệt khẩu ~~~~~"

"Này, vào tiết rồi, các cậu đừng đùa nữa."

Mọi thứ đều rất tốt đẹp, có chỗ nào sai? Có lẽ là Đồng Đồng càng ngày càng thể hiện cảm tình mãnh liệt, mà Lục Tuyết nội tâm mâu thuẫn không dám thừa nhận tình cảm của bản thân. Lục Tuyết sợ hãi ánh mắt những người xung quanh, là nàng làm sai, chính nàng bức tử Đồng Đồng.

"Tuyết Nhi, mình thật sự rất thích cậu."

"Tuyết Nhi, cậu sẽ luôn luôn ở bên mình phải không?"

"Tuyết Nhi, chúng ta không lấy chồng. Cứ như vậy cả đời sống cùng nhau được không?"

"Tuyết Nhi,mình đối với cậu không chỉ là tình bạn. Mình yêu cậu."

"Tuyết Nhi..."

"Im đi! Đừng nói nữa! Đây là chuyện không thể nào, cả hai đều là nữ làm sao có thể!"

Lục Tuyết không dám chấp nhận sự thật, thậm chí không dám thừa nhận tình cảm của mình. Nàng bắt đầu trốn tránh Đồng Đồng, tất cả mọi người nhìn vào ai cũng biết bọn họ xảy ra chuyện. Lục Tuyết cố gắng đem Đồng Đồng càng đẩy càng xa, thậm chí để biểu hiện rõ hai người con gái ở bên nhau là chuyện không thể, Lục Tuyết còn chấp nhận hẹn hò với với nam sinh cùng lớp. Đồng Đồng cảm thấy mọi thứ như tan nát, dồn ép bản thân suy nghĩ cực đoan.

Đồng Đồng cảm xúc đã vượt mức chịu đựng, kéo Lục Tuyết đi đến sân thượng trường học.

"Tại sao, cậu vì cự tuyệt mình mà đi hẹn hò với người cậu không thích? Đủ rồi, Tuyết Nhi đừng dằn vặt mình nữa có được không? Cậu không muốn nhìn thấy mình, vậy thì mình sẽ không xuất hiện trước mặt cậu. Thế nhưng, mình tuyệt đối không thể nhìn cậu ở chung với người cậu không có tình cảm. Cậu không phải chán ghét nhìn thấy mình sao? Cậu sẽ lập tức cà đời này không cần thấy nữa."

"Đồng Đồng cậu muốn làm gì?"

Lục Tuyết mở to mắt nhìn thấy Đồng Đồng bước lên lan can sân thượng, không cho nàng cơ hội hối hận, không để nàng một thêm phút suy nghĩ.

"Cậu mãi mãi sẽ nhớ tới mình."

Đồng Đồng cười thả người rơi xuống.

- ------------------------ 0 0 0 --------------------------

"Cậu ấy tự sát ngay trước mắt em, đây chính là sự trừng phạt lớn nhất. Nhưng cậu ấy không biết, em cũng yêu cậu ấy."