Chứng Bệnh

Chương 72: Thì ra anh thật sự trở nên ngoan ngoãn và hiểu chuyện



Edit: Khang Vy

Lúc Lục Oánh nhìn thấy Bạch Tầm Âm, đôi mắt sau cặp kính xẹt qua vẻ nghi hoặc, sau đó đứng dậy gật đầu, “Mời em ngồi.”

Chị bỗng cảm thấy cô gái này có chút quen mắt.

“Chào chị.” Bạch Tầm Âm đi tới ngồi xuống, đôi môi mím lại, cũng chỉ nói một câu này.

Thoạt nhìn cô cũng không có vẻ sẽ trực tiếp bày tỏ tiếng lòng, Lục Oánh cũng hiểu rõ mà không thúc giục.

“Người hẹn gặp chị đều là những người không thể giải quyết một chuyện dựa vào năng lực của chính mình, hoặc là nói, người đó có chướng ngại tâm lý.” Mười ngón tay của Lục Oánh đan nhau, đôi mắt giống như biển sâu khẽ mỉm cười, nhìn kỹ Bạch Tầm Âm, “Cô gái, thoạt nhìn em là một cô gái bình tĩnh tri thức, ăn mặc tuỳ ý, hẳn là người không bị trói buộc bởi bất kỳ thứ gì, em có vấn đề gì về tâm lý khó nói với người ngoài sao?”

Bạch Tầm Âm vốn chỉ định hỏi thăm chuyện của Dụ Lạc Ngâm mà thôi, nghe vậy thì ngẩn ra, dưới cái nhìn chăm chú của Lục Oánh lại nảy sinh tâm tình muốn nói hết tất cả.

Cô không khỏi cắn môi.

“Đừng, đừng khẩn trương.” Lục Oánh mỉm cười, “Cô gái, em cứ tuỳ tiện nói vài chuyện mình thấy bối rối dạo gần đây là được.”

Mà công việc của chị là phân tích rồi đưa ra chỉ dẫn mà không phải chỉ ngồi nghe bệnh nhân kể lại những rắc rối gặp phải.

“Bác sĩ, em rất thích bạn trai em.” Một lúc lâu sau, cuối cùng Bạch Tầm Âm cũng mở miệng, tựa như thăm dò nói, “Cũng rất hưởng thụ khoảng thời gian ở bên anh ấy, nhưng mà… cũng rất sợ hãi.”

Trong lòng Lục Oánh khẽ động, hướng dẫn từng bước, “Sợ cái gì chứ? Sợ bản thân người đó hay sợ sự tốt đẹp mà người đó mang lại cho em rồi cũng biến mất vào một ngày nào đó?”

Bạch Tầm Âm mím môi, thành thật nói, “Có lẽ là vế sau ạ.”

“Vậy cũng không trách được em, rất nhiều bệnh nhân có vấn đề như vậy.” Lục Oánh mỉm cười đưa tay đẩy kính mắt, “Cô gái, tục ngữ có một câu có thể giải thích trạng thái trước mắt của em – lo âu vô cớ.”

Bạch Tầm Âm ngẩn người nhìn chị.

“Những chuyện em lo lắng cũng chỉ là chuyện chưa xảy ra, không bằng cứ cố gắng duy trì trạng thái hiện tại.” Lục Oánh nói, “Không phải em rất hài lòng với tình trạng bây giờ sao?”

Bạch Tầm Âm nhíu mày như đang suy tư chuyện gì.

“Nói tiếp thì có hơi thô, nhưng mà…” Lục Oánh dừng một chút, giọng nói như đang đùa giỡn, “Cô gái giống như em hẳn là không cần phải lo lắng tình yêu của bạn trai với em sẽ biến mất.”

Bạch Tầm Âm lại lắc đầu, “Không phải ạ.”

Lục Oánh sửng sốt, “Cái gì?”

“Không phải em sợ tình yêu của anh ấy với em sẽ biến mất, mà là ngược lại, em sợ em không thể đáp lại tình yêu cháy bỏng của anh ấy.” Bạch Tầm Âm khẽ cười, nụ cười chua xót, “Như là dung nham bên dưới núi lửa vậy, em sợ cái cảm giác không biết nó sẽ nổ tung vào lúc nào, cảm thấy mình không đáp lại được anh ấy, nhưng em cũng rất yêu anh ấy.”

Bạch Tầm Âm chưa bao giờ nói từ ‘yêu’ với Dụ Lạc Ngâm, nhưng giờ phút này lại rất tự nhiên bày tỏ trước mặt người phụ nữ xa lạ này.

Giống như một người mất phương hướng cuối cùng cũng tìm được một góc có thể cư trú, cô tận tình kể chuyện, “Có đôi khi em sẽ không nhịn được mà nghĩ như vậy, một người không dám mở lòng như em có thể xứng đáng với tình cảm chân thành của anh ấy sao?”

“Nhưng em biết anh ấy chỉ cần có mình em thôi.”

Lục Oánh hoàn toàn không ngờ tới, tại buổi trưa ấm áp mà chị có thể nghe thấy một câu chuyện tình yêu ‘lãng mạn’ từ một cô gái xinh đẹp thế này.

Người bạn trai trong miệng Bạch Tầm Âm vô cùng thâm tình nồng cháy.

“Cô gái.” Lục Oánh không nhịn được cười, “Triệu chứng này của em là điển hình cho người thiếu cảm giác an toàn, nhưng thoạt nhìn trạng thái của em rất ổn định, có lẽ là do tác động của bạn trai em.”

“Đúng vậy, trước đó em cũng từng làm bài kiểm tra tâm lý, bác sĩ nói em mắc chứng rối loạn ám ảnh cưỡng chế, lo âu…” Bạch Tầm Âm cười cười, “Nhưng anh ấy từng nói sẽ chữa khỏi cho em.”

Dụ Lạc Ngâm cũng từng nói, anh là bác sĩ tốt nhất của cô.

Lục Oánh nghe vậy cũng không nhịn được cảm thán, “Tình cảm của hai em đúng là khiến người ta hâm mộ.”

Chị không dùng từ ‘tốt đẹp’ để hình dung mà nói khiến người ta hâm mộ, đây chính xác là góc độ của người ngoài cuộc khi nghe Bạch Tầm Âm kể chuyện, cũng có thể thấy được tình cảm sâu nặng của Dụ Lạc Ngâm.

“Phải, vậy nên em cũng muốn chữa lành cho anh ấy.” Bạch Tầm Âm cười cười, bây giờ mới nói tình hình thực tế của mình ra, “Bác sĩ, thật ra lần này em tới đây là vì bạn trai em… trước kia anh ấy cũng từng tới đây.”

Lục Oánh sửng sốt, “Sao cơ?”

“Em muốn biết vì sao anh ấy phải tới khám tâm lý.” Bạch Tầm Âm thở dài, “Chị có thể giúp em không?”

Trên thực tế, bác sĩ tâm lý không thể tiết lộ tình trạng riêng tư của người bệnh, nhưng Lục Oánh vẫn hỏi, “Bạn trai em tên gì?”

Bạch Tầm Âm ngoan ngoãn trả lời, “Dụ Lạc Ngâm ạ.”

Cái gì? Lục Oánh cả kinh, suýt chút nữa nhảy dựng lên – hiếm khi chị có cảm xúc lớn tới vậy, nhưng bất đắc dĩ chị lại rất quen thuộc với cái tên này.

Trong lúc nhất thời, cuối cùng Lục Oánh cũng nhớ ra vì sao mình cảm thấy Bạch Tầm Âm quen mắt.

Khoảng thời gian trước, cô gái xinh đẹp trong bức ảnh ‘công khai’ của Dụ Lạc Ngâm không phải chính là cô gái trước mắt này sao?

Bạch Tầm Âm nhìn dáng vẻ kinh ngạc của Lục Oánh, trong lòng hiểu rõ, “Bác sĩ còn nhớ tên anh ấy sao?”

“Chị… nhớ.” Lục Oánh do dự một chút, yên lặng nuốt ngược câu ‘không thể tiết lộ tình trạng riêng tư của người bệnh’ vào bụng, hỏi lại, “Trạng thái gần đây của Tiểu Dụ có tốt không? Đã hơn một năm gần hai năm em ấy không tới đây rồi.”

Không tới phòng khám tâm lý là chuyện tốt.

Dụ Lạc Ngâm không tới, chứng tỏ bệnh tình của anh đã trở nên tốt hơn.

“Không ạ, gần đây không có gì.” Bạch Tầm Âm lắc đầu, “Em từng nghe nói khoảng năm năm trước anh ấy tới đây, như chị nói thì khoảng ba năm trước anh ấy vẫn tới đây sao? Chị có tiện nói cho em nguyên do không?”

Nghe thấy trạng thái tâm lý của Dụ Lạc Ngâm vẫn ổn, Lục Oánh mới thở phào nhẹ nhõm.

“Thật ra cũng không có gì.” Cô xoay bút, bất đắc dĩ cười cười, “Năm năm trước là Tiểu Dụ đi vào con đường bế tắc, lại chịu tổn thương về mặt tình cảm, mọi người xung quanh cũng không ai thông cảm cho sự lựa chọn của em ấy, cho nên lúc rảnh rỗi thường tới đây nói chuyện với chị xem như để biểu đạt cảm xúc, nhưng theo chị thì trạng thái tâm lý của em ấy khi đó cũng ổn định, ít nhất thì khá hơn nhiều so với khi còn bé.”

Bạch Tầm Âm sửng sốt, theo bản năng hỏi lại, “Khi còn bé sao?”

“Ừm, lần đầu tiên Tiểu Dụ tới đây là lúc 13 tuổi.” Lục Oánh nhớ lại dáng vẻ non nớt của Dụ Lạc Ngâm, “Cũng đã là chuyện của mười mấy năm trước rồi.”

13 tuổi…

Bạch Tầm Âm nhíu mày, “Lúc 13 tuổi anh ấy đã tới khám tâm lý rồi sao?”

“Không phải chỉ có người lớn mới có vấn đề về tâm lý.” Lục Oánh cười khẽ, “Thế giới của trẻ nhỏ cũng có vài vấn đề rất ít người biết đến, ít nhất thì đối với Tiểu Dụ mà nói là vậy, thằng bé trưởng thành sớm, trạng thái tâm lý khi ấy còn tệ hơn năm năm trước nhiều.”

Ngón tay đặt trên đầu gối của Bạch Tầm Âm không tự giác siết chặt, cố nén một bụng nghi hoặc, yên lặng nghe Lục Oánh nói.

“Theo lý mà nói, chị không nên nói cho em nghe nội dung khám bệnh của thằng bé, nhưng em là bạn gái em ấy, cũng là người em ấy muốn đi cùng cả đời này…” Lục Oánh dừng một chút, ánh mắt bỗng trở nên sắc bén, “Em là cô gái lúc trước đúng không?”

Bạch Tầm Âm sửng sốt, “Gì ạ?”

“Hồi cấp ba Tiểu Dụ từng nhắc tới một người bạn gái, thằng bé rất yêu người đó, năm năm trước tới đây khám cũng vì cô gái đó.” Trong mắt Lục Oánh cũng không có ý khiển trách, chỉ dịu dàng hỏi, “Là em sao?”

Bạch Tầm Âm lấy lại tinh thần từ lời nói của chị, bình tĩnh gật đầu.

Cũng không có gì khó để thừa nhận.

“Chị cũng biết đó là em, Tiểu Dụ là thằng bé si tình.” Lục Oánh không nhịn được cười, cảm giác như đoán đúng đáp án vậy, giọng nói hâm mộ, “Lần đầu tiên thằng bé tới đây là vì một con robot đã ở bên thằng bé từ nhỏ bị hỏng.”

“Một cậu bé 13 tuổi trưởng thành sớm lại vì người máy hỏng mà tới khám bác sĩ tâm lý? Nghe có phải buồn cười lắm đúng không, nhưng Dụ Lạc Ngâm lại là người như vậy đấy, thoạt nhìn thì trưởng thành trầm ổn, nhưng trên thực tế, vì nguyên nhân đến từ gia đình, thằng bé là người rất hoài cổ.”

“Chị còn nhớ, thằng bé nói con robot kia là quà sinh nhật đầu tiên thằng bé nhận được, cho dù đã cũ kỹ hỏng hóc thế nào thì thằng bé vẫn thích.”

“Sau này có bao nhiêu người máy đi chăng nữa, thằng bé cũng không cần.”

Người máy đã như vậy, huống chi là người thật chứ.

Bảo sao Lục Oánh lại chắc chắn với việc cô là cô gái của sáu năm trước, bởi vì người như Dụ Lạc Ngâm… sẽ không chấp nhận thứ gọi là tạm bợ, chỉ chung tình với một người.

“Cảm giác bất an từ Tiểu Dụ đến từ gia đình, từ chính kỳ vọng của ba mẹ rồi dẫn tới quan hệ người thân rạn nứt đóng băng.”

“Vì sao ba mẹ lại chỉ biết đứng nhìn từ phía trên rồi đặt ra yêu cầu? Vì sao lại không cho mình chút tình thương với tình thân chứ? Vì sao gia đình của các bạn học trong lớp lại thân thiết hơn gia đình mình?” Lục Oánh thở dài, dùng góc độ của thiếu niên khi còn nhỏ tự thuật lại sự bất an và nhạy cảm khi ấy –

“Trẻ em đều khao khát có được tình yêu thương của ba mẹ, nhận được càng nhiều thì khao khát càng nhiều, Tiểu Dụ không sợ những yêu cầu khắc nghiệt của bọn họ, chỉ là thỉnh thoảng rất muốn cuộc sống như gia đình bình thường.”

“Nhưng sinh ra trong một gia đình như thằng bé, tình thân là điều hiếm có nhất.”

Bạch Tầm Âm nhớ tới Cố Uyển, nghĩ đến lần đó bà thấy con trai bị thương phải nằm viện cũng chỉ vội vàng chạy tới nhìn thoáng qua rồi đi, đôi mắt cô híp lại.

Sự phẫn uất khó miêu tả dâng lên trong lòng.

“Thiếu niên 13 tuổi không thể hiểu được những điều đó.”

“Nhưng Tiểu Dụ là đứa trẻ thông minh, những lời trị liệu tâm lý cũng chỉ là lừa gạt thằng bé – ví dụ như cố gắng học tập đạt được mục tiêu ba mẹ đề ra, bọn họ sẽ yêu thằng bé nhiều hơn.” Lục Oánh cười lạnh, không cho là đúng, “Vậy nên chị đành phải thay đổi một góc độ, chị nói với thằng bé, yêu cầu mà ba mẹ đặt ra là để thằng bé trở nên mạnh mẽ hơn, tựa như lúc giải một bài tập khó vậy, chờ tới khi thằng bé đủ trưởng thành cũng đủ mạnh mẽ, ba mẹ sẽ bắt đầu khao khát tình yêu của mình.”

Mà sự thật cũng chính là như vậy.

Có thể mở phòng khám tâm lý từ khi còn rất trẻ, đương nhiên năng lực của Lục Oánh cũng rất tốt.

Chị biết ăn nói với người ta thế nào là tốt, cũng biết kiểu người nào nên trị liệu thế nào.

Đối với thiếu niên kiêu ngạo lạnh lùng như Dụ Lạc Ngâm, chị không thể dùng sự đồng tình khuyên bảo, chỉ có kích thích mới hữu dụng.

Mà lời Lục Oánh nói cũng không sai, càng ưu tú mới càng hấp dẫn được sự chú ý của Cố Uyển và Dụ Viễn – Dụ Lạc Ngâm dần trở nên mạnh mẽ, nguyên nhân ban đầu cũng chỉ vì ‘trả thù’ bọn họ.

Chỉ là sau này, càng ngày anh càng không thể hiện tâm trạng ra mặt, trở thành một ông cụ non.

“Thằng bé điều trị ở chỗ chị ba năm, sau đó lên cấp ba cũng không tới nữa.” Lục Oánh liên miên nói xong, lại ngoài ý muốn nhớ tới một bước nhạc đệm – “Nhưng mà năm lớp 12, thằng bé từng tới một lần, không phải vì bản thân, mà là…”

Mạch não tư duy của Lục Oánh tinh tế, nói đến đây thì nhớ tới Dụ Lạc Ngâm từng nôn nóng hỏi mình làm thế nào để chữa trị cho người mắc chứng rối loạn căng thẳng sau chấn thương.

Người như thế nào mới có thể khiến Dụ Lạc Ngâm tự mình tới thăm hỏi?

“Em Bạch, chị mạo muội hỏi một chút được không?” Lục Oánh thử dò hỏi, “Hồi cấp ba em không thể nói chuyện đúng không? Hoặc là, từng mắc chứng PTSD đúng không?”

Bạch Tầm Âm kinh ngạc, “Đúng vậy… Dụ Lạc Ngâm từng nói với chị sao?”

“Không, không có.” Lục Oánh lắc đầu, ngón tay xoay bút, “Là thằng bé tới xin tư vấn.”

“Thằng bé hỏi chị nên làm sao để chữa khỏi cho một cô gái mất đi giọng nói sau chấn thương, cẩn thận nghĩ lại, chắc hẳn là em.”

Mọi điểm đáng ngờ giờ phút này cũng đã được giải đáp.

Cuối cùng Bạch Tầm Âm cũng đã biết vì sao sáu năm trước Dụ Lạc Ngâm lại dùng phương pháp kia để kích thích cô, thì ra, anh không chỉ đọc sách, còn tới nghe tư vấn.

“Thằng bé ngốc nghếch kia đúng là có một mặt xấu tính, nếu không chị đoán em cũng không bỏ thằng bé đi những sáu năm.” Lục Oánh nhìn sắc mặt Bạch Tầm Âm cũng đã hiểu rõ, chị cười cười, “Nhưng mà thằng bé thật sự rất yêu em, một lòng không thay đổi.”

“Cô gái nhỏ, đừng sợ hãi chuyện đáp lại thằng bé, cứ dũng cảm một chút.”

“Khao khát đời này của thằng bé có lẽ là tình cảm đơn thuần cháy bỏng.”

“Nếu có ngày hai đứa kết hôn, nhất định phải mời chị tới uống rượu mừng đấy.”

Giờ phút này, quá khứ bí ẩn của Dụ Lạc Ngâm, góc nhỏ âm u đen tối sau lưng anh cũng đã được phơi bày ra ánh sáng.

Bạch Tầm Âm không ngờ tới mình sẽ đau lòng cho thiếu niên 13 tuổi khi đó.

Không sai, đúng là Dụ Lạc Ngâm rất khốn nạn, nhưng một kẻ khốn nạn như thế lại sẵn sàng trưởng thành cứu chữa nỗi đau cho người khác, rốt cuộc anh đã trải qua bao nhiêu chuyện?

Thì ra anh thật sự trở nên ngoan ngoãn và hiểu chuyện.

Một lúc lâu sau, Bạch Tầm Âm mới thở phào nhẹ nhõm một hơi, tâm tình tích tụ bấy lâu nay cũng đã tan biến, cô cười khẽ, “Bác sĩ Lục, em sẽ gửi thiệp mời cho chị.”

Mấy năm trước, lúc cô cho rằng mình và Dụ Lạc Ngâm sẽ đi tới hôn nhân, nhưng đó chỉ là chuyện trong giấc mơ mà thôi, cuối cùng mỗi người một nơi, trời nam đất bắc, cách xa nhau tám ngàn dặm.

Nhưng bây giờ… Bạch Tầm Âm cảm thấy có lẽ ngày đó rất nhanh rồi cũng sẽ đến thôi.

*

Cứ nghĩ tới cảnh sinh mệnh của mình trôi nhanh tới vậy, mà tôi cũng chẳng còn tồn tại nữa là tôi lại chẳng thể nào chịu nổi.

— Trích “Mặt trời vẫn mọc” – Hemingway.

Chỉ có ở bên cạnh người mình yêu, cảm giác ‘tồn tại’ mới ngày càng trở nên chân chật.

Hiếm khi Dụ Lạc Ngâm không cần phải chịu sự bóc lột của thầy giáo, tan ca đúng giờ, anh mua một con cá về nhà.

Gần đây anh đang học nấu cơm, còn đọc không ít sách hướng dẫn, có lẽ là do người thông minh nên học gì cũng nhanh, thiếu gia mười ngón tay không dính nước đã biết nấu những món cơ bản, cho dù là cắt rau hay xào rau đều đã ra hình dáng.

Dụ Lạc Ngâm phát hiện, Bạch Tầm Âm rất thích ăn cá vược hấp mình làm, buổi tối trước đó anh thử làm nhưng số lượng vừa phải, thế mà cô gái nhỏ cũng ăn nhiều hơn món khác.

Lúc đó anh yên lặng nhưng cũng ghi sâu trong lòng – thì ra cô thích ăn cá, cá vược.

Vì thế vừa tan ca, anh đã giống như một người đàn ông của gia đình đi tới chợ hải sản chọn một con cá tươi sống.

Chờ tới lúc về nhà, tay chân anh nhẹ nhàng mở cửa.

Bạch Tầm Âm không phải đi làm vào cuối tuần, thỉnh thoảng sẽ thích chợp mắt vào giờ này.

Chỉ là, hôm nay lại không.