Cô Vợ Trẻ Con Của Tổng Giám Đốc

Chương 10



Cô chậm rãi đi, đuổi theo đàn cá, tay lại gõ thật mạnh, đúng là nhát gan, toàn bộ đều bị dọa chạy mất, lập tức bơi đi chỗ khác.

Cô lại đuổi, cá nhỏ nhát gan bị dọa chạy, cô tiếp tục đuổi, cá nhỏ tiếp tục nhát gan bị dọa chạy. . . . . .

Nhiều lần như thế, đến khi. . . . . .

"Ê ! Cô làm gì ở đây!" Bà Giang vất vả lắm mới bắt được cô, chống nạnh quát to.

Ai biết, Sở Oa Oa căn bản không để ý tới bà, lại tiếp tục cùng đám cá nhỏ kia chơi trò chơi ‘ em bé truy đuổi cá nhỏ ’, lại vô cùng cao hứng, hoàn toàn không đem bà để vào mắt!

Bà Giang tức giận tới mức muốn cắn lưỡi, bà cũng đã hơn năm mươi, lại đuổi theo cô gái này khắp Ân Trạch, chỉ sợ cô gây ra chuyện gì.

Người đầy mồ hôi, thở hồng hộc đi về phía Sở Oa Oa, chuẩn bị vung cây lau nhà lên về phía cô, "Cô là ai? Làm sao có thể vào đây?"

"Cháu, cháu cháu cháu. . . . . ." Lúc này cô mới ngẩng đầu lên, lại chứng kiến một cây lau dài nện xuống , cô liên tục hét lên, "Đừng đánh, đánh… đánh… cháu! Cháu không phải người xấu, không phải, không phải người xấu a! Đừng đánh cháu!"

Chân trái của Sở Oa Oa nhảy dựng lên, tránh cây lau nhà của bà Giang, sau đó lại tiếp tục nói: "Cháu thật sự không phải là người xấu a!"

Ai tới cứu cô?

Cô vô tội, vừa chơi với cá, còn chưa chơi chán, đã bị trở thanh kẻ trộm!

Oa, ai tới cứu cô?

"Ngày mai nhớ đem bản kế hoạch cho tôi….Nhớ đấy!”

Ân Dập Diễm cúp điện thoại, cởi giầy, ngẩng đầu liền nhìn thấy, bà Giang đang cầm cây lau nhà, mà cô bé kia vừa chạy vừa trốn.

Bà Giang vừa đánh vừa quát: "Con bé chết tiệt kia, cô cho rằng đây là nơi nào? Là chỗ cô có thể tùy tiện đến chơi phải không?"

Chết tiệt, lại bắt nạt cô!

Anh tức giận, bà Giang dám dùng cây lau nhà đánh cô!

"Dừng tay!" Anh quát lớn.

Nghe vậy, bà Giang lập tức nhận ra giọng nói của anh, hoảng sợ, vội vàng buông cây lau nhà, thừa dịp Sở Oa Oa còn đang ngây người tóm lấy cô, đi về phía Ân Dập Diễm để tranh công.

"Cậu, cậu chủ, cô bé này. . . . . ." Bà Giang đem Sở Oa Oa đẩy tới trước mặt Ân Dập Diễm.

Sở Oa Oa không vui vểnh cái miệng nhỏ nhắn lên một chút, oán trách nói, "Tôi sao lại là cô bé chứ!" Nói xong, còn ưỡn ngực, chứng minh mình không phải cô bé!

Con ngươi hung ác nhìn bà Giang, bà Giang run rẩy cúi đầu xuống sợ hãi, Ân Dập Diễm trầm giọng nói: "Cô ấy là do tôi mang về, bà có ý kiến?"

Thân hình cao lớn, tiến lên phía trước, ôm Sở Oa Oa vào trong lòng, hơi thở nam tính bao phủ cô.

Thân hình thon dài cao ngất này của anh, ôm cô như một đứa bé sơ sinh, thông minh đáng yêu.

"Không có, không có ý kiến."

Bà Giang tiếp tục cúi đầu xuống, mồ hôi lạnh ứa ra, trong nội tâm còn âm thầm nói, cậu chủ làm sao có thể mang một cô . . . . . Hắc, cô gái về nhà?

Trong nhà ngoài bà lão là bà ra, lại cũng không có phụ nữ nào khác, hôm nay, đột nhiên lại xuất hiện một cô gái, điều này làm cho bà rất kinh ngạc. Xưa nay cậu chủ lạnh lùng, không bao giờ mang phụ nữ về nhà, thậm chí bà đã ở Ân trạch nhiều năm, Ân Dập Diễm cũng hầu như không nói chuyện với bà.

Mà Ân Dập Diễm luôn xem đàn bà như cỏ rác, lại càng không chủ động nói chuyện với phụ nữ!

Thế thì, đang có chuyện gì xảy ra vậy?

Tự mình mang về một cái cô gái nhỏ, còn. . . . . . thân mật ôm cô ấy như vậy? !

"Đi xuống!"

Anh lãnh đạm nói, giọng nói lạnh như băng, nhất là đôi mắt có sự hung ác, bên trong là lửa giận ngút trời!

Nếu anh không sớm cúp điện thoại, bà Giang sẽ cầm cây lau nhà đánh cô!

"Vâng vâng."

Bà Giang vỗ ngực một cái, đáng sợ thật!

"Đợi một chút." Ân Dập Diễm lên tiếng, bà Giang liền dừng lại, "Nói cho mọi người, từ nay tôi không muốn nhìn thấy sự việc như vừa rồi nữa!"

Bà Giang gật gật đầu, chỉ sợ làm sai việc gì đó, chọc giận cậu chủ. Sau đó nhanh chóng dời đi.

Kiềm chế tức giận, Ân Dập Diễm nghiêng đầu nhìn Sở Oa Oa còn đang tức giận, dịu dàng an ủi cô: “Còn giận sao ?”

Hừ! Cô quay đầu, nhất quyết không để ý tới anh.

Đúng là một đứa trẻ con!

Anh đột nhiên cảm thấy buồn cười, cười động tác tức giận trẻ con của cô.