Cô Vợ Trẻ Con Của Tổng Giám Đốc

Chương 11



"Từ nay về sau sẽ không có người dám đánh em."

Vì anh đã nói với bà Giang, không được để cho anh nhìn thấy bất kì ai ức hiếp cô nữa.

Nghe được lời cam đoan của anh, lông mày Sở Oa Oa mới dãn ra một chút, cô ghét nhất người khác nói cô là trẻ con!

A ! Cô mà giống như trẻ con á! ‘Như’ cũng đâu phải thật sự, chỉ là giống thôi!

Phụ nữ có cái gì, cô cũng có (*), cô tuyệt đối không thể là trẻ con được!

(*) Câu này là chỉ cô cũng có vòng 1, vòng 2, vòng 3 như những người phụ nữ khác, không phải giống đứa trẻ, xẹp lép không có gì =))

"Em ghét những người gọi em là trẻ con!" Cái miệng nhỏ nhắn vểnh lên, sau đó liền quên ngay chuyện vừa rồi.

Sở Oa Oa nhẹ nhàng đi đến chỗ đàn cá đang bơi, đếm từng con một. Đôi mắt to tròn lâu lâu không chớp nên hơi mỏi. Vì vậy, cô dụi dụi mắt, lại ngáp một cái, xem ra cô đã rất mệt.

Đầu nhỏ gục xuống . Có lần xuýt chút nữa thì gục xuống nền nhà.

Lại ngáp một cái, bàn tay nhỏ bé dụi dụi mắt, mí mắt đã bắt đầu díp lại.

Ân Dập Diễm thay quần áo ở nhà xong, từ tầng sáu xuống, dáng đi ưu nhã .

Anh thay quần áo ở nhà, bớt đi phần khí phách lúc ở công ti, lãnh đạm, thể hiện được sự thành thục của người đàn ông.

Đôi mắt đen nhánh chậm rãi nhìn một vòng, cuối cùng dừng lại trên khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đang buồn ngủ của Sở Oa Oa.

Xem ra, hôm nay cô đã rất mệt rồi.

Ân Dập Diễm khẽ đi đến trước mặt cô, không chút tiếng động, khom lưng xuống ôm lấy cô.

Mà Sở Oa Oa như tìm được một cái gối, lười biếng chui vào trong lồng ngực của anh, dần dần ngủ.

Cúi đầu nhìn khuôn mặt trẻ con, đôi mắt có sự phức tạp. Anh đã gặp qua tất cả các loại phụ nữ, nhưng cô bé trước mặt này thì anh chưa bao giờ gặp qua. Không có một chút son phấn, trên khuôn mặt xinh đẹo, là làn da mịn màng, đẹp tự nhiên.

Trên người cũng không có mùi nước hoa nồng nặc như những người phụ nữ trong giới thượng lưu, mà là mùi sữa thơm.

Đôi mắt khẽ động, cúi đầu xuống nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn của cô. Anh khẽ thở dài, rốt cuộc cũng hiểu.

Anh đã hoàn toàn thua cô bé này rồi!

Ân Dập Diễm cúi người, kề sát tai của cô, dịu dàng hỏi: "Ngoan, nói cho anh biết, em tên gì."

Ồn quá! Con muỗi đáng ghét cứ bay bên tai cô, làm cô rất khó chịu!

Sở Oa Oa nhíu mày, bàn tay quơ quơ bên tai để đuổi muỗi.

"Ngoan, nói cho anh biết." Anh tiếp tục hỏi cô.

Đáng ghét! Ầm ĩ chết đi được, có để cho cô ngủ hay không a!

Bất đắc dĩ, cô đành phải mơ mơ màng màng trả lời: "Sở... Sở Oa Oa. . . . . ."

Như thế này cô có thể ngủ được rồi ư?

Không thấy tiếng nói nữa, cô tiếp tục ngủ thật say.

Nghe vậy, Ân Dập Diễm ôm Sở Oa Oa lên tầng sáu —— phòng ngủ của anh.

"A. . . . . . Ngủ thoải mái thật."

Sáng sớm, Sở Oa Oa nằm ở trên giường, thân thể vùi ở giữa giường lớn, mềm mại khiến cô không muốn rời .

Nhưng mà. . . . . .

Sao cô lại ngủ trong này? Cô nhớ tối hôm qua còn ở vũ hội…..

Thân thể cuộn trong chăn, giống như con sâu. Cô lăn qua lăn lại, , vùi thật sâu vào trong chăn, giống như con sâu, nhưng không ngờ đã lăn đến mép giường.

"Phịch!" một âm thanh lớn vang lên !

Ân Dập Diễm đang đánh răng thì nghe được tiếng động, lập tức từ trong phòng tắm rộng lớn bước ra, khuôn mặt rất lo lắng.

"Oa Oa?"

Anh rất tự nhiên mà gọi tên cô.

Hix, đau quá!

Sở Oa Oa nâng tay lên, xoa cái mông đáng thương, đau đến chảy nước mắt.

Đầu đang rất đau còn chưa biết đang xảy ra chuyện gì? Tại sao cô lại ngủ trong này? Khuôn mặt lo lắng, suy nghĩ người đàn ông này là ai?

Tiếp tục suy nghĩ, từng sự việc cứ hiện ra trong đầu cô, làm cô rối bời.

Đôi mắt chớp chớp, không nói lời nào.

Cô không nói, lại làm cho Ân Dập Diễm rất lo lắng!

"Làm sao mà ngã ?!" kiểm tra kĩ càng, không thấy cô bị thương, anh mới thở phào nhẹ nhõm.

Đôi mắt anh có sự tức giận làm cho người ta sợ hãi, như có sương lạnh phủ trên mắt anh, làm cô run rẩy.