Đại Mộng Chủ

Chương 653: Tử đàn phật châu



Dịch: Độc Lữ Hành

Nhóm dịch: Phàm Nhân Tông

Tiếng phạm âm to lớn xướng vang vọng quảng trường, một chân ngôn chữ "Phật" xán lạn kim quang xuất hiện trên quang trận, chậm rãi chuyển động.

Ba người Thẩm Lạc, Lục Hóa Minh, Cổ Hóa Linh bị một cỗ lực lượng vô hình bài xích, thối lui ra ngoài quang trận.

Tiếng phạm xướng càng ngày càng vang, giữa thiên địa là một mảnh nghiêm trang, chỉ thấy phật tự màu vàng kia nhanh chóng biến lớn, bắt đầu tăng tốc, dưới ánh nắng chiếu rọi phát ra sáng chói, không thể nhìn gần.

Dưới quang trận phật môn ảnh hưởng, Thiền nhi khoác trên người một tầng ánh vàng, sau đầu ẩn ẩn hiện ra một vòng sáng màu vàng, nhìn dáng vẻ trang nghiêm, khiến cho người nhịn không được lòng sinh kính phục.

"Hình dáng Thiền nhi này, hẳn là..." Thẩm Lạc thấy cảnh này, mắt lộ vẻ kinh ngạc, trong lòng bỗng nhiên hiện lên một ý niệm.

Trong hư không chung quanh chân ngôn Phật gia biến lớn mấy lần, cuồn cuộn hội tụ lại thân thể Giang Lưu.

Trên mặt Giang Lưu hiện ra vẻ thống khổ, tức giận gào thét, nhưng không có bất cứ tác dụng gì.

Thời gian từng giờ trôi qua, cảm xúc nóng nảy của nó chậm rãi thu liễm, làn da màu đỏ như máu theo đó biến mất, tựa hồ ma niệm thể nội đã được tịnh hóa.

Sau một lát, cả người Giang Lưu triệt để khôi phục nguyên trạng, lệ khí trên mặt cũng theo đó biến mất, trở nên bình thản.

"Thần thông Phật môn quả nhiên không tầm thường, vậy mà có thể khu trừ ma tính!" Thẩm Lạc thầm nghĩ.

Thấy Giang Lưu trở về hình dáng ban đầu, bọn Hải Thích thiền sư ngừng tụng kinh, trên mặt có chút mệt mỏi, tựa hồ tụng niệm Phục Ma Chân Kinh này tiêu hao rất lớn.

Tiếng phạn âm chung quanh vẫn không tán đi, hai mắt Thiền nhi nhắm nghiền, vẫn còn tụng kinh.

Không chỉ như vậy, vòng sáng màu vàng sau đầu nó càng phát ra sáng tỏ, dâng lên từng vòng từng vòng ánh vàng, như gợn nước dập dờn ra chung quanh, trong không khí chẳng biết lúc nào tràn ngập một cỗ đàn hương nồng đậm.

Mặc dù không có quang trận màu vàng tương trợ, chân ngôn Phật gia trên hư không cũng không thu nhỏ, ngược lại còn tăng lên mấy phần, tiếp tục dũng mãnh lao tới thân Giang Lưu, mà thân thể Giang Lưu nhanh chóng trở nên trong suốt.

"Đây... Đây là xảy ra chuyện gì?" Đám người Kim Sơn tự lộ vẻ khiếp sợ.

Ba người Thẩm Lạc cũng đầy mặt kinh ngạc, tình huống tựa hồ lại có biến hóa.

Giang Lưu cũng không phản kháng, dùng một loại ánh mắt bất đắc dĩ nhìn Thiền nhi, sau một lát trên người nó phát ra phù một tiếng nhẹ vang, cả người vậy mà hư không tiêu thất, biến thành một chuỗi tử đàn phật châu, tản mát ra ánh vàng nhàn nhạt.

Phật châu màu tím hơi động một chút, từ trong quang trụ màu vàng bắn ra, quấn trên cổ tay Thiền nhi.

Mà kim quang trên thân Thiền nhi bỗng nhiên đại phóng, huy hoàng không cách nào nhìn thẳng, tiếng phạm xướng trang nghiêm túc mục vang vọng hư không, càng có một cỗ lực lượng hùng hồn không gì sánh được từ đó tuôn ra, ép đám người phụ cận thối lui.

Một pháp tướng Phật Đà mặt mũi hiền lành to lớn ở trong kim quang chậm rãi hiển hiện, khiến người ta nhịn không được lòng sinh kính sợ, muốn quỳ mọp xuống đất.

"Đây là pháp tướng Kim Thiền! Ta hiểu rồi, Thiền nhi mới thật sự là Kim Thiền chuyển thế!" Hải Thích thiền sư nhìn thấy hư ảnh Phật Đà, thất thanh nói.

Tăng chúng phụ cận nghe vậy tất cả giật mình, khó tin nhìn Thiền nhi, có phần khó tin, nhưng tình cảnh trước mắt không thể không tin.

"Thiền nhi mới là Kim Thiền chuyển thế, vậy Giang Lưu là gì?" Lục Hóa Minh bên cạnh mở to hai mắt nhìn, thì thào nói.

"Giang Lưu kia cũng không phải là Nhân tộc, mà là tinh quái, là chuỗi phật châu này thông linh, hóa thành hình người." Cổ Hóa Linh cũng không kinh ngạc, tựa hồ đã sớm biết tình huống này.

"Cổ đạo hữu ngươi đã sớm nhìn ra chân thân Giang Lưu?" Thẩm Lạc trước đó ẩn ẩn có loại suy đoán này, cho nên trên mặt cũng coi như bình tĩnh, hỏi.

"Ta vốn là yêu, tự nhiên có thể phát giác được khí tức Giang Lưu cũng là tinh quái." Cổ Hóa Linh nhìn Thẩm Lạc một cái, từ tốn nói.

Thẩm Lạc nhìn Cổ Hóa Linh một chút, trong mắt tựa hồ hiện lên một tia quang mang kỳ lạ, nhưng không nói gì.

Pháp tướng màu vàng to lớn không duy trì quá lâu, chớp động mấy lần rồi hóa thành một mảnh kim quang rộng lớn, như cá voi hút nước hội tụ lại Thiền nhi, dung nhập vào trong thân thể của nó.

Mấy hơi thở sau kim quang đầy trời biến mất, Thiền nhi cũng mở to mắt.

"Thiền nhi, vì sao ngươi có thể hiện ra pháp tướng Kim Thiền, hẳn ngươi mới thật sự là Kim Thiền chuyển thế?" Hải Thích thiền sư còn chưa lên tiếng, Giả Thích trưởng lão đã vượt lên hỏi trước.

"Cái gì Kim Thiền chuyển thế, nơi này vừa mới xảy ra chuyện gì? Tiểu tăng nhớ kỹ đã tụng niệm Phục Ma Kinh. Đúng rồi, Giang Lưu đâu?" Thần sắc Thiền nhi mờ mịt, thì thào hỏi.

"Chủ nhân, ta ở chỗ này..." Một thanh âm yếu ớt vang lên, lại là từ trong chuỗi phật châu màu tím này truyền ra.

"Yêu vật! Phật châu thành tinh!" Chúng tăng chung quanh lần nữa ồn ào, gấp gáp tế ra pháp khí.

Thẩm Lạc hơi nhướng mày, đang muốn lên tiếng ngăn cản.

"Không cần vọng động!" Hải Thích thiền sư quát.

Hải Thích thiền sư tại Kim Sơn tự rất có uy vọng, những tăng nhân gấp gáp kia đều dừng tay lại.

Hải Thích thiền sư chậm rãi đi đến bên cạnh Thiền nhi, nhìn chuỗi phật châu.

"Ngươi là Giang Lưu? Đây là có chuyện gì? Phật môn mặc dù không sát sinh, nhưng đối mặt yêu ma sẽ không lưu tình, ngươi nếu muốn bình an vô sự, mau nói ra hết thảy!" Lão trầm giọng quát.

"Hừ! Ngươi bất quá dựa vào ngoại nhân tương trợ cùng trận pháp mới may mắn thắng ta! Đắc ý cái gì." Phật châu hừ lạnh nói.

"Giang Lưu, không được vô lễ với trụ trì!" Thiền nhi nhìn về phía phật châu trên tay, thanh âm hơi trầm xuống nói.

Phật châu màu tím tựa hồ rất kiêng kị Thiền nhi, lập tức ngừng nói.

"Kỳ thật... Nói cho ngươi cũng không sao. Ta đã ra bộ dáng này, các ngươi còn đoán không ra là chuyện gì xảy ra, thật sự là ngu xuẩn. Ta là phật châu Kim Thiền Tử khi còn sống tùy thân đeo, Thiền nhi hắn mới thật sự là Kim Thiền Tử chuyển thế. Năm đó chủ nhân bỏ mình, trên người của ta chẳng biết tại sao lây dính ma huyết, mở ra linh trí, mới chuyển thế hóa thành tinh quái." Phật châu màu tím lập tức nói.

"Ma huyết!" Thẩm Lạc nghe lời này, thần sắc biến đổi.

"Ta bị ma huyết ảnh hưởng, muốn thay thế Thiền nhi trở thành Kim Thiền Tử, được mọi người kính ngưỡng. Việc này, đây cũng là nhân chi thường tình! Ta bức Thiền nhi thay ta giảng pháp, chỉ có hắn mới hiểu được những đạo lý Phật gia kia, ta căn bản không giảng được. Thứ hai là phạn âm lọt vào tai ta, mới có thể khiến ma huyết trong cơ thể ta tạm thời lắng lại." Phật châu tiếp tục nói.

Nghe những lời này, đám người mới chợt hiểu, khó trách Giang Lưu luôn luôn để Thiền nhi đi theo bên cạnh, còn giảng pháp thay nó.

"Ngươi yêu nghiệt này, hữu duyên hóa thành nhân hình, không chịu tu hành, ngược lại giả mạo Kim Thiền chuyển thế, làm bẩn mấy trăm năm danh dự Kim Sơn tự ta. Hôm nay còn làm Đường Thích bị thương nặng, gây tổn thương hai vị trưởng lão, tội lỗi đáng chém!" Một trung niên hòa thượng nghiêm nghị quát.

Gã chính là đồ đệ Đường Thích trưởng lão, cực kỳ nể phục Giang Lưu, nhưng bây giờ phát hiện người mình sùng bái lại là một tinh quái, lập tức nổi giận.

"Sự tình ta đã làm, các ngươi muốn giết cứ giết, ta không sợ." Phật châu căn bản không sợ, chẳng hề để ý nói.

"Ngươi..." Tăng nhân trung niên giận tím mặt, muốn tiến lên trừng trị phật châu.

"Tuệ Thông sư huynh, Giang Lưu chỉ là trong lòng có chút chấp niệm thế tục, thêm nữa bị ma huyết ảnh hưởng, mới mất đi khống chế đả thương người, xin ngươi đại nhân đại lượng bỏ qua cho hắn lần này đi." Thiền nhi giấu phật châu ra sau lưng, một tay hành lễ nói.

Tăng nhân trung niên hơi nhướng mày, Thiền nhi bây giờ là Kim Thiền chuyển thế, gã nào dám vô lễ.

"Tuệ Thông, Phật gia từ bi, huống chi bây giờ có khách tại đây, không được càn rỡ!" Hải Thích thiền sư trách cứ.

Tuệ Thông hòa thượng vội vàng đáp ứng một tiếng, lui xuống.

Thiền nhi thấy vậy, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, đưa phật châu ra trước người.