Đại Mộng Chủ

Chương 654: Kim Thiền Tử chuyển thế



Dịch: Độc Lữ Hành

Nhóm dịch: Phàm Nhân Tông

"Thiền nhi tiểu sư phó, ngươi đã sớm biết Giang Lưu là phật châu hoá hình?" Lục Hóa Minh nhìn chuỗi phật châu màu tím này, mở miệng hỏi.

"Giang Lưu đã nói với ta." Thiền nhi gật đầu nói.

"Vậy sao ngươi không báo cho trụ trì biết, lại còn giảng pháp giúp hắn?" Lục Hóa Minh mở to hai mắt, mặt mũi tràn đầy không hiểu.

"Tiểu tăng cảm thấy chúng sinh bình đẳng, làm gì phân thật giả, chỉ cần mưu phúc vì bách tính, giảng pháp giúp hắn cũng không sao, nếu có thể nhờ vào đó độ hóa Giang Lưu thì càng tốt." Thiền nhi nghiêm trang nói.

Lục Hóa Minh nghe lời này, có chút dở khóc dở cười, Thiền nhi tiểu sư phó này sao lại vậy.

"Trụ trì, nếu Giang Lưu đã biết sai, xin hãy tha thứ cho hắn, để hắn lấy bộ dạng phật châu đi theo bên cạnh tiểu tăng dốc lòng tu hành, nói không chừng có thể dần dần tịnh hóa ma huyết lệ khí trên người hắn." Thiền nhi nói với Hải Thích thiền sư.

"Nếu Thiền nhi ngươi nói thế, vậy được rồi. Phật châu ngươi về sau cứ đi theo Thiền nhi hảo hảo tu hành, không được phép lại sinh sự, càng phải hảo hảo bảo hộ Thiền nhi" Hải Thích thiền sư nói.

"Hứ, cái này còn cần ngươi dông dài, ta đã bảo vệ hắn mấy đời rồi!" Phật châu hừ một tiếng nói.

Tăng chúng nhìn thấy Hải Thích thiền sư nói như vậy, mặc dù có một hai người trong lòng còn bất mãn, nhưng cũng không nói gì nữa.

"Chuyện hôm nay, đa tạ hai vị thí chủ tương trợ, lão tăng thay tất cả mọi người Kim Sơn tự gửi lời cảm ơn hai vị." Hải Thích thiền sư xử lý xong chuyện Giang Lưu, quay người thi lễ với Thẩm Lạc cùng Lục Hóa Minh một cái.

"Trụ trì đại sư khách khí, trừ ma vệ đạo vốn là bổn phận tu sĩ chính đạo chúng ta. Bất quá ta cùng Thẩm đạo hữu tới đây là vì mời Kim Thiền chuyển thế tiến về Trường An chủ trì thủy lục đại hội, xin trụ trì đại sư đáp ứng." Lục Hóa Minh chắp tay nói.

Giang Lưu phát sinh kịch biến như thế, y vốn đã tuyệt vọng, nào ngờ phong hồi lộ chuyển, Kim Thiền chuyển thế biến thành Thiền nhi, y mừng rỡ, lập tức đưa ra đề nghị này.

"Thủy lục đại hội chính là thịnh điển lợi quốc lợi dân, Kim Sơn tự ta tự nhiên hết sức ủng hộ. Thiền nhi, ngươi có bằng lòng đi hay không?" Hải Thích thiền sư trầm ngâm một lát, nói với Thiền nhi.

"Bách tính Trường An bất hạnh gặp nạn, đệ tử đang muốn tiến đến phổ độ chúng sinh, tuyên dương ngã phật từ bi." Thiền nhi gật đầu nói.

"Đa tạ Thiền nhi tiểu sư phó." Lục Hóa Minh đại hỉ, vội vàng cám ơn.

"Muộn một ngày, bách tính trong thành sẽ chịu khổ một ngày. Hai vị thí chủ, chúng ta nhanh lên đường đi." Thiền nhi không kịp chờ đợi nói.

"Chỉ là Kim Sơn tự hôm nay gặp nạn, chúng ta cần chút thời gian tu sửa sơ qua. Mà Thiền nhi trước đó bị Giang Lưu gây thương tích, lão tăng cần thi pháp chữa thương cho hắn, xin hai vị thí chủ chờ đợi nửa ngày, thế nào?" Hải Thích thiền sư nói.

"Tự nhiên không ngại." Lục Hóa Minh gật đầu.

Khoảng cách thủy lục đại hội còn mấy ngày, kém nửa ngày cũng không sao.

Hải Thích thiền sư thấy vậy, muốn mang Thiền nhi xuống.

"Thiền nhi tiểu sư phó, còn xin chờ một lát, tại hạ có một chuyện muốn hỏi thăm." Thẩm Lạc vẫn đứng ở bên cạnh không nói gì, đột nhiên mở miệng.

"Thí chủ có chuyện gì?" Thiền nhi dừng bước.

"Thiền nhi tiểu sư phó nếu là Kim Thiền chuyển thế, vậy liên quan tới Kim Thiền Tử vì sao chuyển thế, tiểu sư phó còn có ấn tượng gì không?" Thẩm Lạc hỏi.

Những người khác nghe vậy, lúc này mới nhớ lại việc này, đồng loạt nhìn về phía Thiền nhi.

"Cái này... Tiểu tăng mặc dù biến thành Kim Thiền chuyển thế, nhưng chuyện cũ Kim Thiền Tử trước kia, tiểu tăng thật sự không có chút ký ức nào. Phật châu, ngươi có biết không?" Thiền nhi gãi đầu một cái, nhìn về phía phật châu trong tay.

"Chuyện cũ trước kia của ngươi cũng chính là niệm niệm kinh, thu thu đồ, không ngừng bị các loại yêu quái bắt đi. Còn Kim Thiền Tử vì sao chuyển thế, ta cũng không biết, ta chỉ biết là sau giấc ngủ tỉnh lại, hắn đột nhiên đã luân hồi chuyển thế." Phật châu hừ hừ nói.

"Vậy trên thân ngươi tại sao lại nhiễm ma huyết?" Thẩm Lạc nhìn về phía phật châu, truy vấn.

Hắn đưa ra vấn đề này, kỳ thật cũng không phải hỏi thăm Thiền nhi, Thiền nhi chỉ là kíp nổ, đối tượng hắn chân chính muốn hỏi thăm là chuỗi phật châu này.

"Không phải đã nói rồi sao, ta cái gì cũng không biết, tỉnh lại sau giấc ngủ thì Kim Thiền Tử đã chuyển thế, mà trong thân thể của ta cũng lây dính ma huyết, chuyện này tiền căn hậu quả thế nào, ta nửa điểm đầu mối cũng không biết." Các loại dự định trước đó của Phật châu đều bị Thẩm Lạc phá hư, rất là căm ghét Thẩm Lạc, lãnh đạm nói.

"Vậy Yêu Phong kia tìm tới các hạ khi nào?" Thẩm Lạc không để ý đến vẻ lãnh đạm của phật châu tinh quái, truy vấn.

"Cũng mấy năm trước, khi đó trong cơ thể ta ma huyết xao động phi thường lợi hại, Yêu Phong kia tìm tới ta, nói có biện pháp giúp ta áp chế ma huyết, càng có thể ban cho ta lực lượng cường đại, ta nhất thời bị ma quỷ ám ảnh đáp ứng hắn. Bất quá ta cũng không dùng nguồn lực lượng này làm chuyện xấu, lần này phái các ngươi đi Hắc Phượng thung lũng, cũng là Yêu Phong cưỡng ép để ta an bài." Phật châu tinh quái thấp giọng nói.

"Vậy ma huyết thể nội ngươi còn không?" Thẩm Lạc không tiếp tục so đo chuyện Hắc Phượng thung lũng, hỏi thăm chuyện ma huyết.

"Tất nhiên là còn, bất quá trải qua Thiền nhi vừa mới dùng Phục Ma Kinh áp chế, đã hòa hoãn hơn nhiều." Phật châu nói.

Thẩm Lạc thấy vậy, không nói gì nữa, lui xuống.

Hải Thích thiền sư thấy vậy, liền mang Thiền nhi xuống dưới, đồng thời an bài chỗ nghỉ cho ba người Thẩm Lạc.

Thẩm Lạc khoanh chân ngồi trong một gian thiền phòng, thầm vận công pháp khôi phục pháp lực, đồng thời lật tay lấy hạt châu lớn màu tím kia ra ngoài.

Trên hạt châu lớn màu tím chớp động một tầng kim quang, chính là do tu vi Chân Tiên triệu hoán trong mộng cảnh phong ấn, xuyên thấu qua kim quang có thể nhìn thấy trong thân châu ráng mây màu tím quay cuồng, cũng không theo hạt châu vỡ tan mà phiêu tán, hiển nhiên linh tính không mất.

"Chịu tổn thương nghiêm trọng như vậy cũng không việc gì, xem ra hạt châu màu tím này là một kiện ma bảo không thể coi thường." Trong lòng hắn thầm nghĩ.

Trầm ngâm một chút, hắn nâng châu này trong tay, bấm niệm pháp quyết vận hành Cửu Cửu Thông Bảo Quyết, đạo đạo lam quang nhanh chóng chui vào trong đó.

Nếu sau này phải đối kháng Ma tộc, không thể không hiểu chút nào về ma khí, mặc dù có chút mạo hiểm, Thẩm Lạc vẫn thử tế luyện một chút thứ này.

Bất quá hắn cũng đã chuẩn bị vạn toàn, triệu hoán ra hư ảnh Thiên Sách trong gối ngọc, hạt châu này vừa có vấn đề, lập tức thu nó vào trong không gian Thiên Sách.

Nhưng mà vượt quá Thẩm Lạc dự kiến, trong hạt châu lớn màu tím lập tức cộng hưởng cùng Cửu Cửu Thông Bảo Quyết, hạt châu lập tức biến lớn mấy lần, hóa thành một viên cự châu lớn gần trượng, phía trên càng toả ra hào quang màu tím hoa mỹ, nhìn bề ngoài cực giai.

Chỉ là vết nứt to lớn kia vắt ngang trên đó, có chút chướng mắt.

Trên mặt Thẩm Lạc hiện vẻ vui mừng, lập tức vận khởi thần thức cảm ứng tình huống bên trong bảo vật này, chỉ là ráng mây màu tím trong châu vậy mà sâu không lường được, giống như nơi đó ẩn chứa một không gian khổng lồ, thần thức của hắn dò xét không tới đáy.

Mà cấm chế trong thân châu cũng rất cổ quái, hoàn toàn khác biệt pháp khí pháp bảo bình thường, Cửu Cửu Thông Bảo Quyết mặc dù có thể luyện hoá nó, lại không thể từ trên cấm chế suy đoán ra vật này có loại thần thông gì.

Căn cứ tình huống đại chiến trước đó, hạt châu lớn màu tím này tựa hồ có hiệu quả ổn định không gian.

"Được rồi, về sau lại từ từ nghiên cứu đi, hạt châu này có thể chịu được côn pháp Viên Vương thi triển ở Chân Tiên, nhất định cực kỳ kiên cố, có thể sử dụng làm tấm thuẫn." Thẩm Lạc phất tay thu hồi hạt châu lớn màu tím, sau đó lại chầm chậm tế luyện, chuyên tâm khôi phục pháp lực.

Nửa ngày đảo mắt đã qua, hắn bỗng nhiên mở mắt ra, lam quang trên thân dập dờn một trận, pháp lực đã khôi phục, đứng dậy đi ra ngoài, rất mau tới đại môn Kim Sơn tự.