Ly Hôn Hiểu Biết Một Chút

Chương 166



LY HÔN HIỂU BIẾT MỘT CHÚT - CHƯƠNG 166

Tác giả: Thủy Sắc Thiên Thanh

Edit: Alex

_____________

Khương Vu đi rồi, đi đón con gái. Thẩm Mộ vẫy tay ý gọi Thẩm Xán đến bên cạnh mình, sau đó cô vỗ vai Thẩm Nguyên Thần:

- Bên này giao lại cho cậu.

Thẩm Nguyên Thần miễn cưỡng gật đầu. Vốn từng là người một nhà, giờ chỉ yên lặng nhìn Thẩm Mộ dẫn Thẩm Xán đi.

Biểu hiện của hai người lớn xem như bình tĩnh. Nhưng khi bóng dáng bé nhỏ của Thẩm Xán sắp khuất sau ngã rẽ, anh họ đột nhiên trở nên kích động.

Như món đồ chơi vốn thuộc về mình đột nhiên bị người khác mang đi. Thằng nhóc vọt về phía trước, vươn tay định kéo Thẩm Xán lại. Chỉ tiếc trẻ con suy cho cùng vẫn chỉ là trẻ con. Thẩm Mộ nghe tiếng, xoay người nhấn một cái đã chặn đầu cậu nhóc, khiến nó phải dừng lại cách Thẩm Xán hơn một cánh tay.

Đối diện với ánh mắt lạnh lùng của Thẩm Mộ, thằng bé run lẩy bẩy. Ngay sau đó, Thẩm Mộ chỉ mở miệng nói một chữ đã đuổi hẳn đứa nhỏ này đi:

- Cút.

***

Thẩm Mộ và Khương Vu cùng lái xe đến đây. Bây giờ Khương Vu đi đón bé con đã chạy xe đi rồi, mà bà ngoại cùng nhà cậu Thẩm Xán lại giao cho Thẩm Nguyên Thần xử lý, nhất thời người cần phải kiên nhẫn chờ tin là Thẩm Mộ cũng không biết nên dẫn Thẩm Xán đi đâu.

Thời tiết sáng sủa, lại là một ngày hè nắng nóng. Thẩm Xán cứ im lặng theo sau Thẩm Mộ như vậy, trán đã đầy mồ hôi. Bím tóc nửa xõa này của Khương Vu đẹp thì có đẹp thật, chẳng qua không mấy thích hợp với thời tiết nóng bức thế này. Thẩm Mộ lấy dây cột tóc từ túi xách, định gom tóc Thẩm Xán lại. Kết quả tay vừa duỗi ra, còn chưa kịp đụng vào sợi tóc nào đã bị cô nhóc tránh né.

Đứa nhỏ này...

Thẩm Mộ bất đắc dĩ cười cười. Cô còn chưa nói muốn làm gì mà cô nàng đã đoán được.

Thẩm Mộ khoanh tay, ánh mắt lướt từ trên xuống dưới thật kĩ: "Con không nóng sao?"

Thẩm Xán lắc đầu.

Thẩm Mộ tức cười. Không nóng mới là lạ đó. Cả đầu đầy mồ hôi kia kìa. Nhưng nếu cô nhóc muốn giữ lại kiểu tóc được Khương Vu chải cho thì Thẩm Mộ cũng không ép buộc. Cô nhìn chung quanh, sau đó tìm được một nhà hàng đơn giản. Hôm nay là cuối tuần, cô cùng Khương Vu trước giờ mê ngủ nên dùng bữa sáng rất trễ. Có điều nghe lời của mợ con bé vừa rồi thì hình như cả nhà cô ta còn chưa ăn trưa.

- Có đói bụng không? - Thẩm Mộ ngồi xuống, nhìn chăm chú vào mắt Thẩm Xán, tiện tay lấy từ túi xách ra chiếc khăn sạch, nhẹ nhàng giúp Thẩm Xán lau mồ hôi.

Cô nhóc không gật, cũng chẳng lắc đầu. Phản ứng này cũng không phải bị vấn đề của Thẩm Mộ hỏi khó mà là trong lòng đang tính toán xem mình nên trả lời thế nào mới tốt.

Thẩm Mộ chọc trán cô bé: "Chỉ có hai lựa chọn đói hoặc không. Chúng ta đơn giản một chút, thật thà với nhau."

Cuối cùng Thẩm Xán hơi đỏ mặt, ngượng ngùng gật đầu.

Nó đúng là đã đói bụng, còn rất đói là đằng khác.

Thẩm Mộ dẫn Thẩm Xán vào nhà hàng. Nhà hàng không lớn, lại sạch sẽ, ngăn nắp.

Thẩm Mộ để cô nhóc tự chọn món. Mới đầu khi nghe thấy yêu cầu ấy, Thẩm Xán thoáng sửng sốt. Cuối cùng, thấy Thẩm Mộ thật sự không có ý định giúp mình, nó mới không thể không mở thực đơn, chọn ra món mình thích.

Thẩm Xán lựa xong bèn chỉ cho Thẩm Mộ xem. Thẩm Mộ lại không giúp cô nhóc gọi phục vụ mà lại chỉ chỉ về phía quầy tiếp tân.

Thẩm Xán nháy mắt đã hiểu ý, vội tuột xuống ghế, cầm thực đơn đi qua.

- Thật đúng là không chịu mở miệng nha. - Từ đầu tới cuối, Thẩm Mộ cũng chỉ chống cằm ngồi nhìn, nhìn Thẩm Xán ra dấu với phục vụ chọn đồ ăn sau đó nhanh chóng quay lại ngồi im trên ghế.

Suốt quá trình chờ món, hai người cứ mắt to trừng mắt nhỏ nhìn nhau như vậy.

Chỉ lát sau, hai tô mì Thẩm Xán gọi đã được bê lên. Thẩm Mộ thấy đứa nhỏ này còn gọi cho cả mình thì trong lòng không khỏi cảm thấy an ủi. Nhưng ánh mắt cảm thương của người phục vụ lại khiến da đầu cô run lên. Chỉ thấy cô nàng trẻ tuổi ấy đầu tiên là xoa xoa đầu Thẩm Xán, sau đó lấy từ bên cạnh ra một chiếc đĩa nhỏ như ảo thuật, đặt lên bàn.

- Cái này là tặng cho bé. - Cô nàng nói.

Đó là một đĩa điểm tâm, những chiếc bánh vuông thơm phức mùi gạo nếp được xếp ngay ngắn.

Thẩm Mộ thính tai, cô nghe được người phục vụ trước khi đi còn khẽ thở dài, nói một câu: "Còn nhỏ mà đã không nói chuyện được rồi, thật đáng thương." Xem ra cô nàng đã thật sự cho rằng nhóc Thẩm Xán này bị câm.

Trẻ con đều thích đồ ngọt. Cuối cùng, đĩa điểm tâm bị Thẩm Xán ăn sạch sẽ, mà tô mì lớn cũng không còn thừa bao nhiêu, xem ra cô nhóc thật sự rất đói bụng.

Thấy Thẩm Xán ăn gần xong, Thẩm Mộ vui vẻ buông thìa, đột nhiên cất lời: "Lần trước chúng ta đã gặp nhau ở trường học đúng không? Con hẳn cũng biết cô với dì Khương của con giờ đã có một bé gái."

Thẩm Xán không hé răng nhưng vẫn nhẹ nhàng gật đầu.

Thẩm Mộ có thể nhìn ra Thẩm Xán vốn định ăn nốt mấy đũa mì còn lại, nhưng vừa nghe mình hỏi, cô nhóc lập tức ngưng động tác, chỉ im lặng cúi đầu.

Thẩm Mộ đan tay đặt trên bàn, nghiêm túc nói tiếp: "Thẩm Xán, con muốn trở lại nhà cậu không? Cô hỏi qua cha con rồi, cậu ta uyển chuyển từ chối đề nghị đón con về sống cùng nhưng đã đáp ứng sẽ đưa tiền nuôi dưỡng mỗi tháng. Cô và dì Khương của con cũng sẽ chuẩn bị cho con một số tiền."

Thẩm Xán lắng nghe rất cẩn thận. Tuy nhỏ tuổi nhưng nó hiểu hết những gì Thẩm Mộ nói, đặc biệt khi nghe đến ba từ chối đón nó về sống chung, sắc mặt Thẩm Xán càng tái nhợt thêm mấy phần. Nhưng lần này nó không khóc mà nhanh chóng điều chỉnh tâm trạng, thậm chí còn cười với Thẩm Mộ sau khi cô nói xong.

Thẩm Xán biết đó đã là kết quả tốt nhất. Tuy phần rất lớn số tiền ba cùng các dì cho sẽ không đến được nó nhưng Thẩm Xán nghĩ nếu còn có người chú ý đến mình, cậu và mợ ít nhất cũng sẽ tìm cho nó ngôi trường nội trú tốt hơn một chút.

Chính khi Thẩm Xán chuẩn bị gật đầu đồng ý, chấp nhận sự sắp xếp thì Thẩm Mộ lại đột nhiên mở miệng đưa ra một đề nghị mới.

- Có điều...

Có điều sao? Thẩm Xán ngẩng đầu, ánh mắt mang theo vẻ nghi hoặc cùng tò mò.

Màn hình điện thoại Thẩm Mộ vừa lóe sáng. Cô trả lời tin nhắn xong lại tiếp tục cuộc nói chuyện: "Có điều, dì Khương của con đã nói với bé Ngoan rồi. Ba người bọn dì nhất trí, đều hoan nghênh gia đình có thêm một thành viên mới."

Thẩm Xán sửng sốt. Lời này nghe thì không có gì khó hiểu, chỉ là ý nghĩa ẩn sâu đằng sau lại khiến Thẩm Xán không thể tin được.

Có thêm một thành viên mới. Là ai? Sẽ là nó sao?

Sau khi nó đã làm nhiều chuyện quá đáng chỉ để từ chối bước vào gia đình họ mà bọn họ vẫn nguyện ý đón nhận nó sao? Họ đã có một bé gái dễ thương. Thẩm Xán cũng có gặp qua em ấy. Em xinh xắn lại đáng yêu, lông mi rất dài, còn cong cong, trông như búp bê Barbie tinh xảo được trưng trong tủ kính. Dì Khương còn chải cho em kiểu tóc xinh đẹp. Em như cô công chúa cao ngạo, vì sao lại nguyện ý chia sẻ với nó tình yêu độc nhất vô nhị như vậy?

Thẩm Xán không hiểu. Thật ra Khương Vu vừa nhận được câu trả lời của bé Ngoan mà gửi tin nhắn cho Thẩm Mộ cũng không quá hiểu.

Dựa theo yêu cầu của Thẩm Mộ, Khương Vu sớm đến chung cư của cô Trương Tích đón bé con. Trương Tích độc thân vui vẻ, bảo cô tự sinh con cô cảm thấy quá mức phiền toái, nhưng bảo cô chơi... à không, trông con của bạn, cô lại thấy đó quả là chuyện thú vị vô cùng.

Trương Tích luyến tiếc bé Ngoan, còn muốn giữ cô nhóc ở lại thêm một buổi. Nhưng khi thấy vẻ mặt Khương Vu có vẻ nghiêm trọng, Trương Tích lập tức ngầm hiểu, bèn mang giày giúp bé con rồi tiễn một lớn một nhỏ ra cửa.

Rời khỏi chung cư của cô Trương, Khương Vu cũng không lập tức dẫn bé Ngoan về nhà. Cô nắm tay bé con, hai người cùng nhau đi dạo trong sân trường đại học A.

Bé Ngoan trông có vẻ rất vui, nắm tay Khương Vu tung tăng nhảy nhót.

- Hôm nay Ngoan chơi có vui không? - Khương Vu bước đến ghế dài, ôm bé con ngồi xuống rồi cất giọng hỏi.

- Dạ có! - Bé Ngoan cười đến ngọt ngào, khiến tâm trạng Khương Vu cũng theo đó mà sáng sủa không ít.

- Là thế này, bé Ngoan. Thì... mẹ ấy... ờ... - Khương Vu do dự cả buổi, thật sự không biết phải mở lời thế nào.

Bé Ngoan giương mắt chờ mong một lúc lâu mà Khương Vu vẫn chưa thể nói được một câu hoàn chỉnh.

- Mẹ. - Cô bé cất lời.

- Ừ?

Cô nhóc nghiêm túc nói với Khương Vu: "Mẹ, có phải mẹ muốn nói gì với con không?"

- Phải. Thì... - Khương Vu lại kẹt.

Bé Ngoan lại vỗ vỗ vai Khương Vu như bà cụ non: "Không sao đâu, mẹ. Mẹ Thẩm có nói với con rồi. Có đôi khi mẹ sẽ dối lòng, rõ ràng thích muốn chết nhưng lại nói không ra. Nhiều lúc bị ép quá còn kêu đừng nữa. Đặc biệt là trên giường... A."

Khương Vu vung tay bưng kín miệng bé Ngoan, để cô nhóc không thể nói ra câu sau. Giờ phút này cô chỉ cảm thấy trong lòng như có một vạn câu chửi xẹt qua.

Đồ chết tiệt Thẩm Mộ này. Rốt cuộc bình thường chị đã nói những gì với bé con vậy?!

Thế nhưng mấy câu bậy bạ của bé Ngoan cũng đã khiến Khương Vu thả lỏng hơn nhiều. Cô quyết lòng, dứt khoát nói hết đầu đuôi mọi chuyện ra cho bé con nghe.

- Bé Ngoan, con còn nhớ chuyện hôm mẹ Thẩm dẫn con đến trường học không? Có gặp một chị ấy? - Khương Vu hỏi.

Thẩm Huyên gật đầu. Em nhớ rõ, nhớ sắc mặt của chị kia tái nhợt, trông như sinh bệnh, nhớ chị đó đã nhìn chằm chằm vào tóc em rất lâu, có vẻ cực kì thích.

- Chị đó tên là Thẩm Xán. Vốn chị có một gia đình hoàn chỉnh, nhưng mà...

Chuyện của Thẩm Xán, Khương Vu không hề giấu giếm. Có lẽ cô bé vẫn chưa hiểu được cái gì là xét nghiệm DNA, cái gì là quyền nuôi con, nhưng em hiểu vứt bỏ là thế nào. Kể xong chuyện Thẩm Xán, Khương Vu nhìn Thẩm Huyên.

- Cho nên, bé Ngoan, hai mẹ muốn giúp chị ấy. Đương nhiên, con là con gái của các mẹ, các mẹ muốn nghe ý kiến của con. Con có thể nói cho mẹ suy nghĩ thật trong lòng, dù là chấp nhận hay không. Nếu không thì hai mẹ sẽ nghĩ cách khác để giúp chị. - Khương Vu không muốn gây áp lực quá lớn cho bé con, cô thẳng thắn nói với Thẩm Huyên.

Khương Vu nghĩ mình đột nhiên nói ra chuyện này, Thẩm Huyên nói không chừng sẽ không kịp phản ứng. Cô đã chuẩn bị sẵn tinh thần chờ đợi bé con nói hết suy nghĩ của bản thân rồi. Nào ngờ Thẩm Huyên chỉ cười cười, sau đó đột nhiên nhào vào lòng, ôm chặt lấy cổ cô.

- Mẹ, con nghĩ xong rồi. Chúng ta đón chị vào nhà đi, đừng để người ta bắt nạt chị nữa.

Thẩm Huyên cũng không ngơ ngác hay kháng cự như Khương Vu dự kiến mà ngược lại, chính Khương Vu nghe xong phải nhìn lại bé Ngoan rất lâu. Cô muốn quan sát vẻ mặt cô nhóc, quan sát thật lâu cũng không phát hiện chút miễn cưỡng nào.

Thẩm Huyên, cô bé là thật lòng muốn tiếp nhận, hơn nữa còn hoan nghênh chị mới.

_____________

Tác giả: Ăn chút cẩu lương của luật sư Khương và Thẩm tổng. Mọi người bình tĩnh một chút. Thẩm Huyên cùng Thẩm Xán vẫn còn con nít. Hai đứa là hai chị em, không phải cp nha.

_____________

Đợt trước hỏi ý kiến số 3 vote nhiều nên số 3 ha. Xin chân thành cảm ơn quý dị.