Ly Hôn Hiểu Biết Một Chút

Chương 167



LY HÔN HIỂU BIẾT MỘT CHÚT - CHƯƠNG 167

Tác giả: Thủy Sắc Thiên Thanh

Edit: Alex

_____________

Thẩm Mộ nhận được câu trả lời từ phía Khương Vu bèn đi thẳng vào vấn đề nói với Thẩm Xán: "Xán Xán, con bây giờ có một lựa chọn nữa. Cô đã bàn bạc với Thẩm Nguyên Thần rồi, chúng ta có thể tiếp tục thực hiện ước định lúc trước, mang con đi thông qua phương thức gởi nuôi. Con vẫn là con, chẳng qua sau này người chăm sóc con sẽ biến thành bọn cô."

Ánh mắt Thẩm Xán nhìn Thẩm Mộ thoáng mờ mịt, nhưng Thẩm Mộ còn chưa nói xong.

- Cơ mà có một chuyện chúng ta phải nói rõ trước. Dì Khương của con là vợ cô, bọn cô nhận nuôi một bé gái tên Thẩm Huyên. Họ là người quan trọng nhất của cô, cho nên con phải làm sao để được họ thích. Chỉ có như vậy con mới có thể ở lại nhà lâu dài. Nếu không...

Hai bàn tay nhỏ của Thẩm Xán không ngừng vò góc áo, trông có vẻ căng thẳng.

Thẩm Mộ nói rất khẳng định. Cô nhấn mạnh từng chữ: "Nếu không, cô cũng chỉ có thể đưa con về."

Người lớn chửi mắng, anh họ xô đẩy, bắt nạt, bà ngoại thở ngắn than dài, mẹ bỏ rơi cùng ba nhìn đến chỉ toàn là chán ghét...

Trong đầu Thẩm Xán điểm lại một lượt toàn bộ cuộc sống của mình trong mấy tháng qua, cuối cùng ngẩng đầu nhìn Thẩm Mộ.

Tốt với dì Khương và cô bé ngày đó gặp, khiến họ thích mình, chỉ cần như vậy là nó có thể sinh sống lâu dài trong cái nhà trước kia đã từng đến ở một đêm.

Thẩm Xán còn nhớ rất rõ, nhớ trong nhà đó có một phòng ngủ dành riêng cho nó, bên trong ngập tràn màu hồng phấn công chúa, trang trí xinh đẹp vô cùng. Trước kia nó từng khinh thường tất cả những thứ đó, chỉ muốn quay lại nhà mình, nhưng bây giờ...

Cái nhà thuộc về nó đã sớm không còn.

Thẩm Mộ thấy khi cô nhóc đối diện một lần nữa nâng mắt nhìn vào mình thì sự mờ mịt ban nãy đã hoàn toàn biến mất.

Trong suốt, sạch sẽ, chấp nhất mà kiên định.

Đây không giống ánh mắt một đứa trẻ chín tuổi nên có, nhưng cố tình nó lại xuất hiện trên người Thẩm Xán.

Thẩm Mộ không khỏi cong khóe môi. Cô biết Thẩm Xán đã suy nghĩ cẩn thận, hơn nữa còn ra một quyết định có lợi cho bản thân.

Nụ cười ấy chỉ thoáng qua trong nháy mắt, Thẩm Mộ đã trở lại với vẻ hờ hững mà nói: "Những gì cô vừa nói, con nhớ rõ hết chưa?"

Thẩm Xán gật gật đầu.

Thẩm Mộ hiển nhiên vẫn chưa vừa lòng. Cô nhìn Thẩm Xán, ánh mắt thật sâu, thật nặng, khiến Thẩm Xán bị đè ép đến gần như nghẹn thở.

- Cô có đến bệnh viện nơi con làm kiểm tra, xem qua hồ sơ bệnh án, cũng gặp bác sĩ điều trị của con rồi. Xán Xán, bệnh của con đã khỏi. Lần bị thương ngoài ý muốn đó không có ảnh hưởng đến khả năng ngôn ngữ của con. Con không cách nào mở miệng không phải vì không thể nói chuyện, mà là con không muốn nói chuyện. Nhưng hôm nay, con cần phải chính miệng cho cô một đáp án. Nói cô biết rằng con muốn, rằng con đã hiểu, rồi cô sẽ dẫn con về nhà.

Thẩm Mộ nói xong thì hơi dựa người ra sau. Hôm nay cô mặc một chiếc váy liền vàng nhạt. Màu sắc trang nhã thế này là kiểu của Khương Vu. Chỉ tiếc cái màu có thể khiến tâm trạng người ta thoải mái ấy mặc lên người Thẩm Mộ lại không một chút hiệu quả. Cô hơi lười biếng tựa vào lưng ghế, chỉ vậy thôi cũng đã khiến người ta cảm nhận được khí thế sắc bén.

Dưới ánh nhìn chăm chú của Thẩm Mộ, Thẩm Xán tựa một con thú non. Nó mấy lần muốn mở miệng cất tiếng, nhưng cuối cùng đều không thành công.

Thẩm Xán trông có vẻ đáng thương. Nó mất tiếng sau khi nghe được mình không phải con ruột của ba mà té xỉu. Mới đầu nó cũng từng sợ hãi, nhưng chẳng bao lâu đã bình tĩnh đón nhận sự thật ấy. Khi đó, Thẩm Xán nghĩ rằng không thể nói chuyện cũng tốt, như vậy nó liền có lí do để không phải đối thoại với những người kia.

Sự im lặng ấy kéo dài suốt mấy tháng. Nó nghe anh họ gọi mình là đồ câm nhiều, thậm chí cũng đã quen với sự thật rằng mình không thể nói chuyện. Nhưng bây giờ, Thẩm Mộ lại báo cho nó biết, nó có thể nói, hơn nữa cần phải nói.

Thẩm Xán muốn đi theo Thẩm Mộ. Nó không muốn quay lại nhà cậu làm một đứa dư thừa, chướng mắt. Nó dốc hết sức, siết chặt nắm tay, gồng đến đầu đầy mồ hôi. Nhưng Thẩm Mộ lại không cảm thông cho nó dù chỉ là một chút. Cô chỉ yên lặng nhìn chằm chằm vào Thẩm Xán, nói một câu:

- Con có thể. Con phải chính miệng nói với cô con muốn mới được.

Con muốn.

Con thật sự muốn.

Con muốn theo cô về.

- Con...

Thẩm Xán cuối cùng cũng bật ra được một âm tiết, một chữ "con".

Nghe được tiếng nói biến mất đã lâu của bản thân, hốc mắt cô nhóc ửng đỏ, mà Thẩm Mộ cũng thở phào nhẹ nhõm một hơi. Cô nhớ đến lời bác sĩ điều trị của Thẩm Xán từng nói.

"Tôi cảm thấy đứa bé không nói được quá nửa là do nguyên nhân tâm lý. Tình huống kiểu này nên giải quyết càng sớm càng tốt. Nếu kéo dài quá lâu, hình thành tiềm thức, nói không chừng con bé sẽ thật sự không thể mở miệng được nữa."

"Như vậy tôi cần làm gì? Phải làm gì mới có thể giúp được nó?"

"Cá nhân tôi đề nghị kích thích ý muốn nội tâm của con bé. Khi nó gấp gáp muốn biểu đạt suy nghĩ cùng tâm tình của bản thân, nói không chừng sẽ phá tan được chướng ngại trong lòng."

- Con... con muốn. - Thẩm Xán rưng rưng nhìn về phía Thẩm Mộ. Giọng nó mang vẻ trong trẻo đặc biệt của trẻ con, có điều hẳn vì đã lâu không nói nên không quá vang mà còn hơi nghẹn.

Hai tay Thẩm Mộ siết chặt lấy nhau. Cô cố gắng khiến bản thân giữ bình tĩnh, nhàn nhạt nói với Thẩm Xán: "Như vậy những điều cô vừa nói, con hiểu hết chưa?"

Thẩm Xán gật đầu.

- Không, con phải mở miệng nói.

Thẩm Xán rơi nước mắt, nghẹn ngào: "Con hiểu rồi. Con sẽ tốt với em, sẽ làm dì Khương thích. Con đã không có nhà. Con muốn ở lại nơi đó."

Trong mắt Thẩm Xán có nước mắt, cũng có khát vọng đơn thuần nhất. Ánh mắt ấy khiến Thẩm Mộ cảm thấy thoáng đau lòng. Cuối cùng cô đổi dáng ngồi cứng đờ mà đứng dậy vươn tay với Thẩm Xán.

- Được, Xán Xán, bây giờ chúng ta có thể về nhà.

Nhìn bàn tay mềm mại, thon dài, trắng nõn kia, Thẩm Xán cuối cùng cũng vươn ra, nắm chặt lấy đối phương.

Trên đường về, Thẩm Xán đã tính toán hết những điều tuổi này nó có thể nghĩ đến.

Thẩm Xán đã sớm gặp qua Khương Vu, còn làm chuyện rất quá đáng với dì. Vì khiến người ta ghét bỏ, nó thậm chí còn cố ý làm hỏng món quà dì Khương tặng. Thẩm Xán cảm thấy nếu đổi lại là nó, nó nhất định sẽ không ưa đứa nhỏ này. Nhưng vừa sáng hôm nay, dì Khương lại ôm nó, giúp nó ra mặt, cười với nó, còn tết tóc cho nó.

Thẩm Xán sờ sờ chiếc kẹp hình bướm trên đầu. Đây là dì Khương đưa. Nói không chừng vốn là đồ dì mua cho con gái...

Nghĩ đến đó, Thẩm Xán không thể không nhớ lại cô bé xinh đẹp gặp ở trường hôm trước. Thẩm Xán nghĩ, đối với một người từ ngoài đến như nó, có lẽ ban đầu em sẽ rất phản cảm. Nhưng không sao, nó có thể từ từ tìm hiểu tính cách và sở thích của em. Nó biết làm sao để người ta ghét, đương nhiên cũng biết phải thế nào để được yêu thích. Nó có thể từ từ...

Nào ngờ Thẩm Xán nghĩ ra một đống những cách thức, chuyện phải làm suốt đường đi, về đến nhà lại không thấy ai. Vì thế, chờ, chờ mãi, chờ đến trời chập tối, dì Khương và em gái vẫn chưa về.

Thẩm Mộ cũng rất ngạc nhiên, gọi điện xong mới biết Khương Vu dẫn bé con đi lên phố.

Lúc này một lớn một nhỏ đầy bụng tâm tư ngồi trong nhà cũng bắt đầu lo lắng.

Thẩm Mộ vội hỏi tình huống, Thẩm Xán cũng dựng lỗ tai ngồi bên cạnh nghe ngóng.

- Có phải bé Ngoan không vui hay không? - Thẩm Mộ hỏi.

- Không có nha. - Khương Vu vừa cười ha ha vừa đưa điện thoại ra trước mặt con gái. - Ngoan, chào mẹ một tiếng đi con.

- Mẹ!

- Ơi. - Mẹ già Thẩm Mộ vội ứng tiếng.

Giọng Khương Vu lại vang lên: "Bọn em sẽ về nhanh thôi."

Tút tút tút.

Điện thoại đã tắt.

Lúc nghe tiếng Thẩm Huyên, Thẩm Mộ còn chưa thấy gì. Nhưng điện thoại vừa ngắt, cô đã lập tức tưởng tượng ra cảnh con gái miễn cưỡng cười vui, Khương Vu phải dẫn đi ra phố điều chỉnh tâm trạng.

Thẩm Xán càng nghĩ càng lo lắng. Có phải em gái không muốn gặp nó nên mới không chịu về hay không?

Một lớn một nhỏ ăn ý mà nhìn nhau.

- Đói chưa? - Thấy trời đã chập tối, Thẩm Mộ bèn cất tiếng hỏi.

Thẩm Xán gật gật đầu.

- Nói chuyện. - Thẩm Mộ không bỏ qua bất kì cơ hội nào khiến Thẩm Xán mở miệng.

Thẩm Xán cũng rất phối hợp: "Dạ đói."

Thẩm Mộ kéo cô nhóc đi ra khỏi phòng khách: "Vậy chúng ta tìm gì ăn đi."

Thẩm Xán vốn tưởng "tìm" của Thẩm Mộ là một động tác rất đơn giản, không ngờ "tìm" này là thật sự phải tìm.

- Dưới nệm không có sao? - Thẩm Mộ cố sức nâng tấm nệm lớn của sô pha trong nhà lên để Thẩm Xán có thể mở hộc chứa đồ bên dưới.

Thẩm Xán tiếc nuối lắc đầu: "Không có."

Chờ cô nhóc chui ra chỗ an toàn, Thẩm Mộ mới từ từ thả tấm nệm về chỗ cũ.

- Không đúng nha. Chẳng lẽ lại đổi chỗ? - Cô nghi hoặc hỏi.

Vì thế, hai người lại tìm rất nhiều nơi. Tấm ngăn trên tầng cao nhất của kệ sách, ngăn kéo đầu tiên trong tủ quần áo, nóc tủ chén trong phòng bếp, vân vân... Cuối cùng, họ mới tìm được một túi đồ ăn vặt lớn trong phòng ngủ Thẩm Huyên, dưới vách ngăn chiếc giường trẻ con kia.

Khoai lát, kẹo, đồ ngọt, bánh quy, quả hạch, chocolate,...

Dù sao chỉ cần là đồ ăn vặt có thể nghĩ đến thì đều có ở đây.

Thẩm Mộ cũng lăn lộn ra đầy người mồ hôi. Cô chống eo đứng bên mép giường mà cảm thán: "Này chẳng phải xa tận chân trời, gần ngay trước mắt mà người ta hay nói đây sao? Nơi nguy hiểm nhất chính là nơi an toàn nhất. Nha đầu Ngoan này muốn moi được đồ ăn vặt từ tay mẹ Khương tinh thông sách lược, thủ đoạn của nó thì sợ là còn phải chờ mấy năm. Chậc chậc."

Thẩm Xán yên lặng đổ một giọt nước mắt cảm thương cho em gái chưa gặp mặt.

Thẩm Mộ cẩn thận lấy một hộp bánh quy từ túi đồ ăn vặt, nhìn nhìn xong cảm thấy hình như không dễ phát hiện nên lại thuận tay lấy thêm hai túi chocolate nhỏ. Thẩm Xán thấy đối phương nhẹ tay nhẹ chân làm xong hết thảy lại xếp xếp đồ bên trong thành bộ dáng cũ, khiến người ta không nhìn ra có gì khác biệt, như chưa có ai từng đụng vào, lúc này mới đặt chiếc giường lại trông như lúc đầu.

Thẩm Mộ cầm bánh quy: "Ăn mau, ăn mau. Mấy thứ này dì Khương của con quy định số lượng mỗi ngày. Nếu biết chúng ta tìm được, còn ăn vụng là sẽ rất đáng sợ."

Thẩm Xán nhận lấy chocolate Thẩm Mộ đưa, khó hiểu hỏi: "Vậy sao dì Khương còn mua mấy thứ này làm gì?"

Thẩm Mộ nhìn cô nhóc, cảm thấy đối phương thật sự quá ngây thơ: "Nghĩ sao mà dì mua được? Là cô với bé Ngoan lén mua, kết quả không giấu kĩ, bị phát hiện."

Nói đoạn, Thẩm Mộ còn uất ức thè lưỡi.

Thẩm Xán suýt chút nữa đã bị hành động đó dọa đến, bất cẩn cắn một miệng quá nhiều chocolate, bị nghẹn.

Thẩm Mộ vội vỗ lưng giúp cô nhóc. Chờ Thẩm Xán bình phục, cô mới chớp mắt: "Đây xem như bí mật nhỏ của ba người chúng ta nha. Chờ đến tối con nói với bé Ngoan đã tìm được đồ rồi, giấu ngay chỗ này, nhất định con bé sẽ rất vui vẻ."

Thẩm Xán sững sờ mất mấy giây.

Thì ra cô Thẩm Mộ cũng hy vọng nó có thể được mọi người đón nhận. Thẩm Xán lén lau khóe mắt, sau đó gật đầu thật mạnh.

- Vâng, đây là bí mật của ba người chúng ta.

_____________