Người Bạn Trai Tuyệt Vời Của Tôi

Chương 3



Lần đầu tiên tôi cảm thấy giữa Tống Hà và bạn cùng phòng có gì đó không đúng là vào hai tháng trước.

Gần tốt nghiệp, anh ấy nhận được vài đơn cũng không tồi nên mỗi ngày đều rất bận. Có lúc tôi gửi anh mấy câu tin nhắn vào buổi tối thì đến ngày hôm sau anh ấy mới trả lời. Gọi điện thoại cho anh thì trò chuyện chưa đến ba câu đã bị ngắt mất.

Bạn cùng phòng nhìn tôi cứ uể oải, an ủi: “Anh ấy bận quá thôi mà, đừng nghĩ nhiều.”

Hôm lễ tình nhân, bạn cùng phòng tặng tôi hai tấm vé xem phim. Tôi cũng muốn hoà hoãn lại quan hệ dường như đang trở nên xa cách với Tống Hà nên đã hẹn anh ấy đi xem phim. Xem được một nửa, Tống Hà cứ mất tập trung, thỉnh thoảng lại nhìn vào điện thoại.

“Tư Tư, anh đi ra ngoài gọi cuộc điện thoại, rất nhanh sẽ quay lại.”

Tôi còn chưa kịp trả lời anh đã vội vàng cầm áo khoác rời đi rồi. Mãi cho đến khi bộ phim kết thúc Tống Hà cũng chưa quay lại.

Lúc ra về, trong dòng người đông đúc tôi nhìn thấy Tống Hà đang đứng dựa vào tường chờ tôi.

Anh cúi thấp đầu, không biết đang nghĩ ngợi điều gì. Nhưng tôi lại để ý thấy hai cúc áo sơ mi trên cùng của anh đã gài chặt lại. Nhìn thấy tôi, Tống Hà chỉ thờ ơ nhìn qua rồi nói một câu: “Bàn công việc nên anh quên cả thời gian.”

Tôi hỏi: “Việc gì mà cần phải bàn đến hết cả một bộ phim vậy anh?”. Truyện Mỹ Thực

Lúc đó anh ấy trả lời như thế nào nhỉ?

Anh ấy thậm chí còn lười giải thích, chỉ nói: “Em cứ nghĩ nhiều như vậy thì anh cũng hết cách.”

Quay về ký túc xá, tôi cứ nhìn điện thoại, tâm trạng cũng không yên. Một lúc sau thì lướt thấy bài viết bạn cùng phòng vừa mới đăng.

Trong hình là hai ly trà sữa đang uống một nửa cùng với hai vé xem phim. Cô ấy chỉ để một trái tim trên phần trạng thái.

Ký túc xá rất yên tĩnh, chỉ có tiếng hít thở nhè nhẹ của tôi và bạn cùng phòng. Tôi cảm thấy có chút khó thở, hỏi cô ấy: “Cậu xem phim ở rạp kế bên mình hả?”

“Ừm, mình không thích xem mấy phim tình yêu.”

“Xem cùng với người cậu thích đó hả?”

Bạn cùng phòng im lặng rất lâu, đột nhiên bật cười một tiếng: “Đúng á.”

Buổi tối đi tản bộ ở sân trường tôi cứ im lặng đi ở phía trước. Tống Hà cảm giác được tôi dường như có tâm sự, anh đi qua kéo lấy tay tôi hỏi: “Em sao vậy?”

Tôi chỉ trả lời một câu: “Đường Tịnh cũng xem phim ở rạp đó.”

Không gian yên lặng một chốc, nhưng chỉ trong một chốc thôi. Tống Hà nắm lấy tay tôi, cảm giác ấm áp như đang trấn an làm cho ngón tay lạnh lẽo của tôi dần dần trở lại ấm áp. Anh ấy nói: “Tư Tư, chỉ là trùng hợp thôi em.”

Tôi trầm mặc rất lâu, nhìn xem anh ấy có chút gì lo sợ hay áy náy hay không, nhưng cuối cùng vẫn không bỏ tay ra.

Ở bên nhau nhiều năm như vậy, tôi và Tống Hà đã sớm ấn định người kia thành người bạn đời duy nhất cho đến mai sau. Tôi không nên nghi ngờ anh ấy chỉ dựa vào những chi tiết nhỏ nhặt như vậy, điều này sẽ phụ tấm lòng anh ấy dành cho tôi mất.

Hơn nữa, bạn cùng phòng đã có người mình thích từ rất lâu rồi, tôi cũng xem qua ảnh chụp rồi, thậm chí vì người đó mà suốt bốn năm đại học cô ấy chẳng chịu quen ai khác.

Giữa cô ấy và Tống Hà có lẽ sẽ không có gì đâu.

Chắc là vậy…nhỉ?