Nhật Ký Trọng Sinh Của Tra Nữ

Chương 59: Quấn quýt



Lúc Đỗ Phi Phi gặp Du Yến, không nhịn được bộc phát cao giọng hét lớn mười giây, sau đó cô lại cố gắng kiềm chế không nhìn cô, năm phút sau, Đỗ Phi Phi lại xoay đầu nhìn cô, thế là lại bộc phát hét lớn mười giây...

Du Yến không nhịn được, trực tiếp đưa tay bịt miệng cô, “Khoa trương như thế sao? Lý trí của chị, sự bình tĩnh ngày thường của chị đều đi đâu hết rồi?”

Đỗ Phi Phi trừng mắt, đẩy tay cô ra: “Sự bình tĩnh của chị còn có ư? Trong điện thoại em nói với chị, Cố tiên sinh đồng ý để em tiếp nhận công việc đơn giản rồi, chị nghĩ là sẽ để làm làm mẫu chụp hình, công việc tương đối thoải mái, kết quả là gì? Em tự phơi mình thành đen như vậy, em còn có ý ra ngoài đi làm ư!!!!”

Truyện được dịch và edit bởi Sắc - Cấm Thành. Đăng tải duy nhất tại lustaveland.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là bản copy. Thường bản copy sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Đỗ Phi Phi vừa nhìn thấy Du Yến, liền trực tiếp nhảy dựng lên.

Làn da trắng trẻo biến thành màu lúa mì, làn da của Du Yến đã đen đi vài tông rồi! Đây còn là cô gái ngọt ngào xinh đẹp sao? Đỗ Phi Phi rất muốn chết luôn cho rồi.

“Em đi chơi cũng không thoa kem chống nắng sao?”

“Đương nhiên là có thoa rồi, nếu không chắc chắn sẽ càng đen hơn.” Du Yến lấy gương trang điểm ra soi soi, cảm thấy vẫn ổn, cũng không đen đi nhiều, hơn nữa Cố tiên sinh cũng khen cô thế này trông khỏe mạnh rất nhiều.

“Haiz, chỉ đành chờ tuần sau rồi giải quyết thôi.” Đỗ Phi Phi mệt lòng đưa ra kết luận.

Chẳng qua da của Du Yến vốn trắng trẻo, cho dù bị phơi đen đi thì qua vài ngày liền trắng trở lại, cho nên vấn đề cũng không phải rất lớn.

Ngược lại là Cảnh Hân, gia hỏa này sau khi đi Úc, có Dư quản gia phụ trách đưa cô đi chơi, thế là hệt như con ngựa hoang, đi chơi khắp nơi, chắc cũng là quá vô tư, không để ý, không tự giác thoa kem chống nắng, kết quả là không chỉ bị phơi đen, trên vai còn có hai vết thương bị cháy nắng.

Truyện được dịch và edit bởi Sắc - Cấm Thành. Đăng tải duy nhất tại lustaveland.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là bản copy. Thường bản copy sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Đỗ Phi Phi nhìn thấy Cảnh Hân, suýt nữa không nhận ra, “Chị còn cho rằng em đến từ Châu Phi đấy.” Cô khoa trương nói, lại bảo: “May mà em không phải là ngôi sao, nếu không thì người đại diện sẽ giết chết em.”

Cảnh Hân hừ hừ hai tiếng nói: “Dư quản gia nói như thế mới đẹp!”

Đỗ Phi Phi khinh thường nói: “Gu thẩm mỹ của bọn đàn ông rất kì lạ.”

Du Yến cảm thấy người đại diện của mình là một cô gái tâm phật khẩu xà, dù bình thường không nghiêm túc làm việc nhưng hễ lúc gặp chuyện, còn vô cùng chăm chỉ giúp cô thu dọn tàn cuộc.

Đỗ Phi Phi chê bai Cảnh Hân bị phơi nắng thành yêu quái nhưng quay đầu lại giúp cô nàng tìm sữa dưỡng thể tốt nhất.

Cho nên nói cô tuy khá độc miệng nhưng tâm địa lại là một người rất dịu dàng.

Du Yến và Cảnh Hân nhìn ra điểm này của cô ấy, cho nên trước giờ không để ý đến những lời nói xéo xắt của cô, mỗi lần bị cô mắng, lại chỉ là cười hì hì vờ ngốc.

Tiếp xúc lâu rồi, cảm thấy ấm áp hệt như người một nhà vậy, Du Yến chợt nghĩ đến, so với những người như cô hai bác cả, Cảnh Hân và Đỗ Phi Phi càng giống người thân của cô hơn.

...

Ngày Viên Viên công chiếu《Vào hè》trùng vào ngày lễ giáng sinh, thân là bạn thân của Viên Viên, Du Yến liền nhận được thiệp mời, nên cô nhất định phải đến ủng hộ.

Điều này gây khó khăn với Du Yến, vì lễ giáng sinh hôm nay, cô chuẩn bị ở nhà tổ chức một party nhỏ, cả nhà vui vẻ cùng nhau trải qua đêm giáng sinh, hơn nữa nói ra cũng trùng hợp, sinh nhật của Cố tiên sinh trước giờ đều tính theo âm lịch, cho nên năm nay sinh nhật của anh trùng vào lễ giáng sinh, Du Yến cảm thấy buổi party này không thể tổ chức quá sơ sài.

Thế nên lúc này nhận được thiệp mời liền cảm thấy khó xử.

Cố tiên sinh sau khi biết được sự rầu rĩ của cô, liền cười nói: “Em có thể tổ chức party trong đêm bình an, còn tối ngày giáng sinh chúng ta hai người cùng qua, không cần người khác đến náo nhiệt.”

(*Đêm bình an: 24/12, ngày giáng sinh 25/12)

Du Yến cảm thấy chủ ý này cũng không tệ, thế là thông báo cho mọi người một lần nữa.

Dư quản gia tuyệt đối là chuyên gia tổ chức vũ hội, lúc ông ở Anh du học, tổ chức vũ hội hoàn mỹ cho gia đình chủ nhân là môn bắt buộc trong chương trình học.

Cho nên Du Yến chỉ cần nói với Dư quản gia một câu: Đêm bình an chúng ta tổ chức party nhỏ nhé. Sau đó cô không cần làm gì nữa.

Trang trí nhà, cây thông noel, hoa tươi, các món ăn,...ông thậm chí còn viết xong thiệp mời, nét chữ hoàn mỹ khiến cho Du Yến nhìn đến ngây người.

“Thật ra, mời mọi người đến nhà ăn một bữa cơm trò chuyện mà thôi, cần cần làm long trọng như vậy.” Du Yến giở thiệp mời xem, có bố Du, bố mẹ Cố, Đỗ Phi Phi, Cảnh Hân, Triệu Thiêm, còn có Dư Phi. “Chờ đã, Dư Phi này là ai? Em không quen, mời anh làm gì?” Du Yến nhìn tấm thiệp, đưa cho Cố tiên sinh xem.

Cố tiên sinh nhận lấy xem xong, không thèm ngẩng đầu nói: “Em hỏi quản gia đi.”

Du Yến quay đầu, vẻ mặt mong biết được chân tướng, Dư quản gia im lặng nửa ngày, mới nghiến răng nghiến lợi nói: “Là tôi.”

Du Yến mông lung, kì lạ nói: “Dư quản gia hóa ra ông cũng có tên à! Hơn nữa còn khá oách nữa.”

Dư quản gia buồn bực quay đầu sang hướng khác, không thèm để ý cô.

“Nhưng ông tại sao lại tự viết thiệp mời cho mình? Ông là quản gia đương nhiên cũng có mặt.”

“...”

“Vì quản gia muốn thành khách mời, có thể nhảy với Cảnh Hân.” Cuối cùng Cố tiên sinh cũng thay Dư quản gia giải vây.

Du Yến bừng tỉnh đại ngộ, sau đó lại nói: “Cho nên em nói ông ấy là một tâm cơ boy mà, làm từng chuyện từng chuyện một, hôm nào đó sẽ dụ Cảnh Hân vào tròng.”

Dư quản gia rất lâu mới tiếp lời, “Cảm ơn cô chủ khen ngợi.”

“...”

Đây đâu phải là khen ngợi, đây rõ ràng là mỉa mai!

Ngày 24, Du Yến vẫn đi ra ngoài với Cố tiên sinh một chuyến, chuẩn bị quà cho người trong nhà.

Thật ra trước đó đã liên tục chuẩn bị quà, nhưng Du Yến vẫn cảm thấy quà đặt dưới chân giáng sinh hơi ít, nên kéo Cố tiên sinh đi ra ngoài, hai người quấn khăn len, lại đội thêm mũ len, che khá kín, nhưng đi trên đường vẫn là có người không nhịn được mà nhìn họ thêm vài cái, ai biểu bọn họ nổi bật giữa đám đông như thế làm gì.

Không khí ngày lễ cảm nhiễm tất cả mọi người, đường phố đông nghẹt người, cũng không ít đôi tình nhân tay đan tay.

Du Yến nắm tay Cố tiên sinh, nắm thật chặt, thân phận bọn họ không giống như người thường, thoải mái nắm tay nhau đi dạo trên đường đối với họ mà nói là một loại mong ước viễn vong.

Cho nên những giây phút thỉnh thoảng được đi dạo phố như thế này, Du Yến cảm thấy vô cùng trân trọng, cô ở bên đường mua hai cốc trà sữa, cùng Cố tiên sinh mỗi người một ly vừa đi vừa uống, Cố tiên sinh uống một ngụm bị vị thơm ngọt của trà sữa làm cho ngỡ ngàng, anh không hiểu vì sao đồ uống ngọt ê răng như thế này tại sao lại có nhiều người ưa chuộng như thế, không sợ bị sâu răng hay sao?

Du Yến không hề thẹn thùng nói: “Đây là cảm giác yêu đương a, nếu như nhân lúc này mà hôn nhau, hương vị sẽ rất ngọt ngào.”

Cố tiên sinh sợ ngày mai cô lên trang đầu của tạp chí giải trí, thế là nghe nghe theo ý của cô, chuyện thân mật như hôn môi, vẫn là nên ở nơi kín đáo riêng tư thì tốt hơn.

Thật ra hai người đi dạo phố cũng không có mục đích, nhìn thấy đồ vật thú vị thì sẽ mua, cuối cùng cũng túi lớn túi nhỏ cầm trên tay, đến khi Du Yến không đi nổi nữa, mới lên xe về nhà.

Đêm bình an này, mọi người được mời đến dự party đều đến dự, Cảnh Hân mặc lễ phục đỏ tươi lộng lẫy khiến Du Yến cảm thấy rất kinh ngạc, đây chính là tác phẩm của nhà thiết kế nổi tiếng.

“Xịn xò quá nha, sao đột nhiên em lại hào phóng như thế, mặc lễ phục sang trọng thế này, chị nhìn không quen lắm nha.” Du Yến trêu cô nàng.

Cảnh Hân cúi đầu, xấu hổ nói: “Là chú Dư tặng.”

Du Yến quay đầu nhìn Dư quản gia mặc lễ phục trông vô cùng đẹp trai, cười mắng: “Cũng ra dáng lắm.” Quay đầu nói với Cảnh Hân: “Em cũng phải thông minh một chút, không thể có người theo đuổi lập tức đồng ý, biết không?”

Du Yến nghe xong lời cô nói, đỏ mặt gật đầu.

Cố tiên sinh bước đến đưa cô đi, cười nói: “Em quan tâm quá nhiều đến Dư quản gia rồi, anh ra ý chống đối.”

Du Yến kiễng chân, hôn lên mặt anh, đáp: “Anh càng ngày càng hài hước đó.”

Bố Du đang trò chuyện với bố mẹ Cố, mẹ Cố kể về những điều đã gặp khi đi du lịch, bố Du nghe đến cả mặt mong ngóng, đáng tiếc là sức khỏe của ông kiềm lại bước chân ông.

Du Yến nói: “Đi xa không được, nhưng chúng ta có thì đi chơi gần mà, chờ lúc thời tiết tốt lên, con đưa bố đi chơi.”

Mẹ Cố bên cạnh khen: “Có con gái thật tốt, chu đáo.”

Thế là Du Yến liền nịnh nọt nói: “Mẹ ơi, con là con dâu của mẹ, cũng là con gái của mẹ.”

Lời này khiến mẹ Cố rất hài lòng, cười gọi cô là bảo bối.

Nhìn thấy dáng vẻ ngoan ngoãn, đáng yêu của vợ trước mặt trưởng bối, Cố tiên sinh ở bên cạnh cười khẽ, đây là bảo bối của anh, là báu vật quý giá nhất trong đời anh.

Trước bữa tối, Bùi Thiếu Hoa cả nhà ba người không mời mà đến, khiến không khí party càng thêm náo nhiệt.

“Nghe nói có party giáng sinh, anh liền đến đây, tuy là không mời mà đến. Nhưng anh cũng có đem quà đến.” Bùi Thiếu Hoa lắc lắc chai rượu vang trên tay, “Seri năm 82 đấy.”

Nể tình rượu vang, mọi người đều nhiệt tình chào đón bọn họ tham gia.

Phòng bếp mang đến hai con ngỗng quay to, hương thơm ngào ngạt khiến mọi người không kiềm được mà nuốt nước bọt.

Cảnh Hân nghiên cứu nửa ngày, không nhịn được hỏi: “Đây không phải là vịt quay ư?”

Mọi người nhịn cười, Du Yến ha hả cười nói: “Đây là gà quay giáng sinh nha.”

Dư quản gia ở bên cạnh cô nói: “Đây là ngỗng quay, tôi quay theo kiểu quay bên Anh, chờ lát nữa sẽ cho em ăn nhiều một chút.”

“Là đích thân chú làm hả?” Cảnh Hân sùng bái nhìn ông, đôi mắt khẽ phát sáng.

Dư quản gia đắc ý gật đầu thừa nhận.

“Chú thật sự là quá cừ, cái gì cũng biết làm.”

Dư quản gia mặt dày nói: “Tôi giỏi nhất là làm làm bạn trai, em có muốn thử không?”

Cảnh Hân hừ một tiếng nói: “Chị Yến bảo cháu đề phòng chú, quả nhiên không sai.”

Dư quản gia lập tức khóc ròng.

Thường ngày chuyện gì cũng hồ đồ, sao chuyện này lại đột nhiên thông minh như thế?

Sau bữa tối thịnh soạn, Dư quản gia quả nhiên mở điệu Waltz, phòng khách lớn liền biến thành sàn nhảy.

Du Yến và bố Du nhảy mở màn, Cố tiên sinh đứng nhìn đến xuất thần, bố Cố đi đến bên con trai, cười trêu chọc, “Sao vậy? Bị bỏ rơi à, không có bạn nhảy thật là đáng thương.”

Cố tiên sinh nhìn bố mình một cái, nói: “Khoảng thời gian sau đó của cô ấy đều là của con.”

Mặc kệ có bao nhiêu bản nhạc hoặc là khoảng thời gian mấy chục năm sau, cô đều thuộc về anh, không ai có thể tranh giành được, cho nên anh mới khoan dung bình tĩnh, vì anh biết, chỉ cần yên tĩnh chờ đợi, tinh linh xinh đẹp được lòng người này sẽ tự động rơi vào vòng tay của anh.

Bố Cố phát hiện con mình vẫn trưng ra dáng vẻ nghiêm túc, cảm thấy vô cùng nhàm chán, thế là cầm tay mẹ Cố bước ra sàn nhảy.

Đỗ Phi Phi vừa nhìn mọi người đang khiêu vũ trên sàn nhảy, vừa nhấp môi thưởng thức rượu vang thơm ngon, nào ngờ cô cũng được mời nhảy.

“Vị tiểu thư xinh đẹp này, một mình uống rượu buồn, chi bằng cùng tôi nhảy một điệu đi.” Triệu Thiêm khom lưng chìa tay ra, dáng vẻ lịch thiệp ngời ngời.

Đỗ Phi Phi ngây người, đưa tay ra, lập tức bị anh kéo vào vòng xoáy của âm nhạc.

“Tại sao lại mời tôi nhảy?” Đỗ Phi Phi ngây người hỏi.

Triệu Thiêm cùng cô xoay vòng, tiêu sái lại ưu mỹ, thuận tiện nói: “Hết cách rồi, ở đây chỉ còn mỗi em thôi, không có lựa chọn.”

“...” Đỗ Phi Phi đen mặt, dám đem cô thành bia đỡ! Thế là cô nghiến răng nghiến lợi đáp: “Anh có thể lựa chọn không khiêu vũ!”

Triệu Thiêm nhún vai, “Thế thì chán lắm.”

Đỗ Phi Phi cảm thấy không nên nói thêm nửa câu nào với anh ta nữa, sau đó điệu Waltz bị họ biến thành điệu đấu bò.

Trước khi khiêu vũ, Dư quản gia cảm thấy tất cả đều rất hoàn mỹ.

Party hoàn mỹ, mọi người đều rất vui vẻ.

Thức ăn hoàn mỹ, mọi người đều ăn uống no say.

Lễ phục tặng cho Cảnh Hân rất hoàn mỹ, cô ấy mặc vào trông vừa tinh nghịch, hoạt bát lại ngọt ngào, xinh đẹp.

Mời Cảnh Hân nhảy, cô nàng rất sảng khoái đồng ý, dáng vẻ không chờ nổi của cô khiến ông cảm thấy vô cùng có cảm giác thành tựu, hoàn mỹ!

Nhưng mà…

Sau đó, bên tai ông lại vang lên đủ loại cao thấp tiếng xin lỗi.

“Xin lỗi xin lỗi, lại giẫm phải chân chú rồi.”

“Xin lỗi xin lỗi, chú có đau không.”

“Không nghĩ đến khiêu vũ sẽ khó coi như vậy, nếu không chú để cháu quay về thôi.”



Vịt đã luộc chín rồi sao còn có thể bay đi chứ? Người đã đến tay rồi sao có thể thả đi.

Dư quản gia hít sâu một hơn, trên mặt nở ra nụ cười mỉm nói với cô: “Không sao, em nhảy rất ổn, nhảy thêm một lúc sẽ được thôi.”

Thế là chuyện bị giẫm chân, Dư quản gia tỏ ý, hành trình theo đuổi bà xã là hành trình vô cùng khó khăn, chút đau đớn này có tính là gì chứ!

Sau khi nhảy xong một bản, bố Du đích thân đặt tay Du Yến giao cho Cố tiên sinh, Cố tiên sinh nắm lấy bàn tay nhỏ nanh, hệt như đang cầm một tác phẩm nghệ thuật.

“Chồng yêu, để anh chờ lâu rồi.” Du Yến nhìn vào mắt anh, thấp giọng nói.

Trong mắt Cố tiên sinh mang theo ý cười, thâm tình nói: “Vì là em nên chờ đợi cũng cảm thấy rất hạnh phúc.”

Du Yến đột nhiên cảm thấy xúc động muốn rơi lệ, được người đàn ông tốt như thế yêu, ông trời đối với cô thật tốt quá.

Thiên ngôn vạn ngữ cũng không thể biểu đạt hết tâm trạng cảm động phức tạp này của cô, cuối cùng chỉ nói ra sáu chữ, “Em yêu anh.” Và “Cảm ơn anh.”

Cảm ơn anh vì trải qua cả đường sóng gió này vẫn luôn bên cạnh cô.

Cảm ơn vì lúc cô quay đầu, anh vẫn khoan dung tiếp nhận cô.

Cảm ơn vì lúc cô gặp khó khăn, anh dùng lòng yêu thương vô hạn để điều trị cho cô.

Cảm ơn anh vẫn luôn ở đây.

“Đồ ngốc.” Anh sủng nịch hôn lên trán cô, đưa vào vào sàn nhảy, hòa theo giai điệu của âm nhạc, uyển chuyển khiêu vũ.

Trong phòng khách rộng lớn, ở sàn nhảy nho nhỏ, bọn họ vui vẻ nhảy với nhau, trên gương mặt mang theo nụ cười.

Những người khác nhau sẽ có cách cảm nhận cuộc sống khác nhau, trải qua những chuyện không giống nhau, thưởng thức những vui buồn hợp ly khác nhau.

Nhưng bọn họ giống nhau là đều có người mình yêu, cùng có đoạn tình cảm chân thành, bất kể là người yêu hay với người nhà, dù thời gian đổi thay thì tình yêu ấy vẫn y như ban đầu, không hề thay đổi.

...

Ngày lễ giáng sinh hôm nay, bông tuyết trắng xóa lả tả rơi.

Du Yến sáng sớm vừa rời giường liền đi đến trước cửa sổ, cảm thấy tuyết trong ngày giáng sinh so với những lúc khác còn đẹp hơn một chút, cao quý thánh khiết lại mang theo sự lãng mạn, xinh đẹp.

Vì vội đi ngắm tuyết, cho nên cô chỉ vội vàng mặc một chiếc áo khoác mỏng, thậm chí còn đi chân đất, nhưng trong phòng rất ấm nên không cảm thấy lạnh.

Du Yến cảm thấy có thể chịu được nhưng có người lại không cách nào nhịn nổi, chỉ thấy Cố tiên sinh trở người xuống giường, khoác áo khoác tiến vào trong phòng quần áo, rất nhanh liền lấy ra một đôi tất lông ra.

Đi đến bên người cô, cúi người ra hiệu cô đưa chân lên, lúc này mới đích thân giúp cô mang tất.

Du Yến ngây người lại sẵn tiện đưa chân lên.

Cố tiên sinh sờ bàn chân lạnh ngắt của cô, không vui nhíu mày, động tác lưu loát giúp cô mang vớ, lại trực tiếp đưa chân còn lại của cô lên, sau khi mang tất xong, anh lại đứng dậy quay về giường lấy đôi dép mang trong nhà, đợi cô mang xong mới đứng thẳng người lên.

Người được phục vụ thoải mái, nhìn anh thật lâu không có cách nào hồi thần lại.

Lời nói cảm động còn chưa nói ra, liền nghe anh nói với giọng điệu giáo huấn: “Mỗi nơi trên người em, từng sợi tóc sợi lông đều là của anh, cho nên em nhất định phải đối đãi tốt với nó.”

Du Yến cười kháng nghị: “Bá đạo!”

Cố tiên sinh gật đầu, “Đúng vậy.”

Du Yến chui vào lòng Cố tiên sinh, cảm nhận thân thể ấm áp của anh, “Ông xã, chúc anh sinh nhật vui vẻ.”

Cố tiên sinh ôm cô, thỏa mãn cười, đây là lần đầu tiên anh được nghe cô chúc mừng sinh nhật, giọng nói ngọt ngào, nũng nịu, trở thành phong cách độc nhất vô nhị của riêng cô, lời chúc mừng sinh nhật nói ra từ miệng cô cũng khiến anh đặc biệt động lòng người.

Vì nghe quá cảm động, nên anh không nhịn được muốn cô nói lại một lần nữa, lại nói thêm một lần nữa.

Sau khi Du Yến lặp đi lặp lại vài lần, cô liền không chịu nói nữa, mặc kệ Cố tiên sinh có dỗ dành thế nào, cô đều cười tránh né.

Cuối cùng Cố tiên sinh nghe cô nói: “Em sẽ dùng thời gian cả đời này vì anh mà nói câu chúc mừng sinh nhật này, cho nên không cần vội, từ từ nghe, một năm, hai năm, ba năm...cho đến cả đời.”

Cố tiên sinh nghe xong, không mở miệng, chỉ là ôm cô chặt hơn, hôn lên tóc cô, sau đó cười hỏi: “Bỏ qua chuyện này đi, sinh nhật của anh chỉ cần một câu chúc là giải quyết xong ư?”

Du Yến lắc đầu, đáp: “Đương nhiên không phải, chúng ta hôm nay có cả ngày hưởng thụ thế giới hai người, hôm nay tùy anh quyết định muốn làm bất kì chuyện gì, sau đó chúng ta đi ăn một bữa tối lãng mạn, kế tiếp em sẽ mời anh đi xem phim.”

Cố tiên sinh nghe xong lịch trình cô xếp, vui vẻ nói: “Sắp xếp này của em khiến anh khá hài lòng, chỉ là bộ phim em nói là công chiếu《Vào hè》ư?”

Du Yến gật đầu, nếu không vì cái này, thì party vốn cũng không cần làm trước, cho nên cô quyết định sẽ mang theo Cố tiên sinh đi cùng, biến buổi công chiếu thành địa điểm hẹn hò của họ, cũng xem như là lợi dụng triệt để công dụng của buổi công chiếu.

“Em không lo bị truyền thông chụp được hình sao?” Cố tiên sinh khó hiểu hỏi cô.

Du Yến nói: “Trước đó anh cũng tham dự qua buổi công chiếu phim của em còn gì, cũng không thấy báo chí nói loạn.”

Bởi vì sau đó anh đã phong tỏa nên mọi người mới không dám viết loạn, anh không tin cô gái nhỏ sẽ không biết được huyền cơ trong đó.

Cố tiên sinh nhất thời không hiểu ý đồ của cô.

Du Yến cười đáp: “Anh không phải muốn dần dần công khai quan hệ của chúng ta sao? Thế thì truyền thông nói thế nào đều không cần để ý bọn họ, chúng ta không thừa nhận cũng không phủ nhận, để họ đoán mò cũng tốt.”

Tuy không phải là đáp án anh muốn nghe nhất, nhưng Cố tiên sinh đã cảm thấy mãn nguyện, ít nhất cô cũng không khẩn trương tuyên bố quan hệ trong sạch của họ.”

Thật ra có công khai quan hệ hai người với truyền thông hay không, anh cảm thấy cũng không sao cả, điều khiến anh để ý là thái độ của Du Yến đối với cuộc hôn nhân này, cô không dám thừa nhận, là vì cô tự ti, không tự tin vào hôn nhân, cô cảm thấy công khai sẽ ảnh hưởng đến sự nghiệp của mình, cũng sẽ ảnh hưởng đến hôn nhân này, nhưng mọi sự lo lắng của cô dưới ánh nhìn của Cố tiên sinh, chỉ là lo lắng quá nhiều.

Chỉ cần trong lòng bọn họ kiên định không thay đổi với đối phương, thế thì lâu đài hôn nhân của họ sẽ tồn tại thật vững chắc, kiên cố, tuyệt đối sẽ không vì bất kì ngoại lực tác động vào, điểm này, Du Yến rõ ràng vẫn không hiểu.

Du Yến nói được làm được hôm nay, hai người từ đầu chí cuối vẫn quấn quýt bên nhau, không ra ngoài chơi, cũng không có kinh hỉ đặc biệt trong ngày sinh nhật, cô chỉ là đích thân vào bếp nấu cho anh một bát mì trường thọ.

Tạm không bàn về mùi vị thế nào, chỉ nói đến việc cô có thể nấu chín được một sợi mì thật dài đã là vô cùng không dễ dàng rồi.

Cố tiên sinh lập tức ăn sạch bát mì, đến cả chắn cũng không chừa lại.

Buổi chiều hai người ngồi trên sô pha, ai nấy tự đọc sách, sau một lúc lại không nhịn được ngẩng đầu nhìn đối phương, đưa mắt nhìn nhau, cảm nhận tình cảm nồng đậm không tan trong đáy mắt, thế là không nhịn được trao cho nhau nụ hôn ngọt ngào, hôn xong lại tiếp tục đọc sách, cuối cùng lại đưa mắt nhìn nhau, tiếp tục hôn nhau...

Giữa hai người yêu nhau, vẫn sẽ làm một số hành động ấu trĩ buồn cười, nhưng lại ngọt ngào vô hạn, cho dù là nhân vật phong vân lăn lộn trên thương trường, nữ thần nổi tiếng trong giới giải trí đi chăng nữa thì khi chìm vào biển tình cũng không thể tránh được trở thành kẻ ngốc.

Không có chuyện ngươi lừa ta gạt trên thương trường, không có ngươi tranh ta đấu trong giới giải trí, chỉ có niềm vui đơn đơn giản giản.

Buổi tối hai người ăn mặc long trọng đến dự lễ công chiếu《Vào hè》, đương nhiên, bọn họ không trắng trợn tay trong tay bước vào, mà là một người đến trước, một kẻ đến sau.

Nhưng việc Cố tiên sinh tham gia hoạt động giải trí, vốn đã là một đề tài thu hút sự chú ý của mọi người, cho nên lúc anh xuất hiện, giới truyền thông lập tức vây quanh, có phóng viên hỏi anh: Tại sao lại đến buổi công chiếu này.

Anh cũng không ngại người ta hỏi câu hỏi thiểu năng, mà vẫn tâm trạng tốt trả lời: “Cùng bạn đến đây.”

“...”

Cố tiên sinh anh đều xem chúng tôi bị mù ư, anh rõ ràng đến đây một mình, gì mà cùng bạn đến đây chứ, bạn của anh đâu? Biết tàng hình sao!!!!

Thế là mọi người liên tục đoán mò người đến cùng Cố tiên sinh, nhưng không vào cùng lúc là ai.