Nhật Ký Trọng Sinh Của Tra Nữ

Chương 60: Quấn quýt



Cố tiên sinh mặc kệ sự truy hỏi của truyền thông, khoan dung điềm tĩnh bước vào trong rạp phim.

Bộ phim vẫn chưa bắt đầu, không khí trong rạp khá náo nhiệt, người dẫn chương trình đang hoạt náo, trên màn ảnh lớn đang chiếu trailer, từ chất lượng của đoạn trailer này có thể nhìn ra sự đầu tư to lớn trong bộ phim này.

Du Yến đang đứng cạnh cửa trò chuyện với Viên Viên, chờ Cố tiên sinh vào sau cô.

Truyện được dịch và edit bởi Sắc - Cấm Thành. Đăng tải duy nhất tại lustaveland.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là bản copy. Thường bản copy sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

“Chỉ xem trailer liền biết, chị sẽ nổi tiếng, diễn xuất rất cừ, đề tài này cũng rất hợp với chị.”

Kiếp trước cô là vì quá thích kịch bản, mới liều mạng nói với bố Du muốn diễn vai này, nhưng kinh nghiệm của cô còn ít, cuối cùng không lột tả được nhân vật, hủy cả một bộ phim hay.

Nhưng bây giờ nữ chính để Viên Viên đóng, không còn ai thích hợp hơn, Viên Viên có thể lột tả cảm xúc của nhân vật, không hề có chút gượng gạo.

Viên Viên che miệng cười không ngừng, sau khi cười đủ, mới nói: “Cảm ơn lời chúc mừng của em nhé, chị có thể diễn được bộ phim này, em cũng là góp sức không ít.”

Du Yến xua tay: “Em chỉ là thuận nước đẩy thuyền mà thôi, kịch bản này đưa cho chị, có thể giành lấy hay không là do bản lĩnh của chị mà.”

“Em đừng khiêm tốn nữa, phần ân tình này chị sẽ nhớ rõ, sau này nhất định phải hậu tạ.”

“Tại sao phải chờ đến sau này thế?” Du Yến đùa hỏi.

Truyện được dịch và edit bởi Sắc - Cấm Thành. Đăng tải duy nhất tại lustaveland.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là bản copy. Thường bản copy sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

“Thế bây giờ em cần nhờ chị chuyện gì không? Chị lúc nào cũng sẵn sàng cả.”

Du Yến vờ như nhíu mày suy nghĩ một lát, ảo não chống tay nói: “Hình như thật sự không có chỗ nào cần nhờ chị cả.”

Viên Viên trừng cô một cái, thật chưa từng gặp qua người nào thích trêu người khác như cô cả.

Lúc này, Cố tiên sinh cũng bước vào, Du Yến vội vàng vẫy tay với anh.

Cố tiên sinh không dừng lại, trực tiếp bước về chỗ cô.

Lúc Cố tiên sinh bước đến, Viên Viên lập tức mở to mắt, cho rằng mình hoa mắt nhìn lầm, nhưng người đàn ông khí thế cường đại trước mặt, sao nhìn thế nào đều giống với Cố Hành Viễn thường xuyên xuất hiện trong tạp chí kinh tế thế nhỉ? Đừng hỏi vì sao một ảnh hậu lại quan tâm đến tạp chính kinh tế tài chính, ảnh hậu cũng cần phát triển trên nhiều lĩnh vực mà.

Một suy nghĩ thoáng xuất hiện trong đầu Viên Viên, cô dường như nhận ra điều gì đó, kinh ngạc hỏi Du Yến, “Tin đồn trước đó là thật ư?” Người đến cả tạp chí kinh tế cũng đọc thì cô đương nhiên cô cũng sẽ xem tạp chí giải trí, bên trong có một bài viết liên quan đến Du Yến và Cố Hành Viễn, nói anh là fan trung thành của Du Yến, thường xuyên đến phim trường thăm cô, tình cảm hai người rất tốt, thậm chí còn đoán mò hai người đang trong quan hệ yêu đương.

Du Yến mỉm cười không đáp, kéo Cố tiên sinh đến, giới thiệu, “Đây là chị Viên Viên, là nghệ sĩ trong công ty của bố.” Quay đầu lại nói với Viên Viên: “Đây là Cố Hành Viễn, chắc là chị cũng nhận ra anh ấy, anh ấy là chồng em.”

Viên Viên há hốc: “Chồng...Chồng em?”

“Vâng, chồng em, nhưng trước mắt vẫn chưa công khai, chị có thể đừng nói ra nhé.” Du Yến tinh nghịch nháy mắt với cô.

Viên Viên vẫn há hốc, “Em em em” nói nửa ngày cũng không biết phải nói gì, vội ngậm miệng lại, tò mò nhìn Cố tiên sinh.

Cố tiên sinh đưa tay lịch thiệp bắt tay với cô, “Cô Viên, chào cô, nghe danh đã lâu.”

Viên Viên như đang mộng du đưa tay bắt tay Cố tiên sinh, “Chào...Chào anh.”

Thật ra Viên Viên cảm thấy bản thân vẫn khá bình tĩnh, ít nhất sau khi cô biết quan hệ của bọn họ cũng không lập tức hét lên, như vậy đã rất lợi hại rồi.

Du Yến cười hỏi cô, “Chị Viên, em dẫn thêm người đến xem phim, không có vấn đề gì chứ.”

“Dẫn một đám người đến cũng không sao, chẳng qua em thế này có phải quá lộ liễu không, hôm nay có người trong giới truyền thông đến.” Viên Viên dẫn họ ngồi vào ghế khách mời, vì chưa bắt đầu, Viên Viên cũng chưa quay về đoàn phim, ngồi bên cạnh Du Yến tiếp tục trò chuyện với cô.

Du Yến lắc đầu, có chút trêu chọc nói: “Cứ để bọn họ từ từ đoán, bọn họ không dám viết bừa đâu.” Nếu viết bừa nhất định sẽ bị phong tỏa.

Viên Viên chậc chậc ngạc nhiên, “Chị vẫn luôn cảm thấy em là một người khá thần kì, bố là ông chủ công ty giải trí nhưng em lại không có bệnh công chúa kiêu căng, lại còn khiêm tốn dọa người, bây giờ càng ly kì hơn, trực tiếp có một ông xã siêu giàu có, hai người lúc nào kết hôn thế? Tại sao không có chút động tĩnh nào hết vậy.”

“Chúng em đã kết hôn hai năm rồi, lúc ấy vẫn còn nhỏ, không muốn để người ta biết.”

Viên Viên chậc lưỡi, “Kết hôn hai năm rồi? Thế thì kĩ thuật giữ bí mật của em quá cừ rồi, không để lọt giọt nước nào.”

“Vẫn có người biết được.”

Vì Cố tiên sinh đang ngồi bên cạnh, Viên Viên cảm thấy hóng hớt chuyện kết hôn của nhà người ta rất vô duyên, cho nên dù trong lòng có nhiều tò mò hơn thì cũng nhịn xuống, chuyển sang chủ đề khác.

“Tay em khỏe chưa, đã sắp xếp công việc rồi chứ? Phim trước kia nhận còn đóng không?”

Du Yến thở dài đáp: “Những bộ phim kia đều vì vấn đề thời gian mà hủy rồi, chẳng qua là em vừa nhận thêm một bộ, năm sau sẽ bắt đầu quay, là phim của đạo diễn Điền Kì Lễ.”

“Hai bộ phim năm nay của Điền Kì Lễ đều rất ăn khách, là một đạo diễn mới rất có thực lực, bây giờ rất nhiều người muốn đóng phim của anh ta.”

Du Yến gật đầu, “Em xem qua kịch bản của phim mới rồi, rất hay, vai diễn cũng rất có tính thử thách, muốn diễn tốt vẫn là có chút khó khăn, chẳng qua em thích có sự thách thức.”

Viên Viên nhìn cô, cười nói: “Chị xem qua diễn xuất của em, có năng lực thì không sợ gì cả.”

Du Yến cũng không khiêm tốn, cười nói: “Cảm ơn chị Viên đã khen ngợi.”

Trước lúc lễ công chiếu bắt đầu, Viên Viên không nói chuyện với họ nữa, đứng dậy quay về đoàn phim, sau đó lên sân khấu tham gia trả lời phỏng vấn, quá trình không có gì khác lạ cả.

Nhưng nào ngờ, trên sân khấu, Viên Viên lại nói mời chị em tốt của cô lên giúp cô chơi trò chơi, người dẫn chương trình cũng theo đó mà nói muốn gặp bạn của người đẹp Viên Viên, xem thử có phải cũng là một đại mỹ nhân hay không, thế là Du Yến mơ mơ hồ hồ được mời lên sân khấu.

Mọi người phát hiện ra bạn thân của Viên Viên lại là ngôi sao đang nổi gần đây – Du Yến, bất giác không ngừng hò hét, cảm thấy bản thân thật sự là quá hời rồi.

Du Yến tham gia chương trình thực tế, có thể nói là nổi khắp nửa khoảng trời, tuy hai tập sau vì bị thương nên không tham gia nhưng phần lớn mọi người đều nhận ra cô, cho nên lúc cô lên sân khấu lập tức khiến cả hội trường ầm ĩ.

Du Yến bị gọi lên sân khấu cũng không khẩn trương, rất phối hợp cùng Viên Viên hoàn thành các trò chơi, sau đó người dẫn chương trình còn nhân cơ hội này hỏi về trạng thái tình cảm của cô.

Du Yến cười nói: “Trạng thái của tôi vẫn luôn rất ổn.”

Người dẫn chương trình không chết tâm lại hỏi: “Đang yêu rồi ư?”

Du Yến cười tươi hơn, “Anh đoán xem?”

Vì là lễ công chiếu《Vào hè》, nên người dẫn chương trình vẫn rất có chừng mực, không tiện giữ lại khách mời nói không ngừng, cuối cùng chỉ đành uất ức tiễn cô xuống dưới.

Du Yến quay về chỗ ngồi, vừa ngồi xuống liền nghe Cố tiên sinh nói: “Em hiếm khi nhiệt tình với người trong giới thế này.”

Du Yến gật đầu nói: “Chị Viên Viên là ngoại lệ, chị ấy là chị cả trong công ty, không thật lòng đối đãi, nếu chị ấy chạy đi rồi, em phải khóc với ai đây.”

Cố tiên sinh cười mỉm, gật đầu hỏi: “Em chắc chắn làm như thế hữu hiệu sao?”

“Đương nhiên, chẳng qua, ngoại trừ chân thành, vẫn là cần một chút thủ đoạn.”

Cố tiên sinh nói: “Em không cần phải tốn sức như thế.”

Sau này cứ giao cho tập đoàn giải quyết, vốn dĩ không cần cô lao tâm lao lực, Cố tiên sinh không muốn cô chịu khổ, nhưng cô gái nhỏ rõ ràng không nghe, cô thích tự mình làm lấy.

Du Yến cười nói: “Động não cũng tốt mà, cả ngày không động não sẽ biến thành kẻ ngốc.”

Sau đó phim chính thức công chiếu, cả rạp phim liền yên tĩnh lại.

Cảnh quay của bộ phim rất chân thật, đặc sắc, khiến mọi người xem đến rất nhập tâm, đây là một bộ phim được đầu tư kĩ càng, tình tiết câu chuyện hấp dẫn người xem, diễn xuất của diễn viên cũng khỏi chê, đều là những người rất có thực lực, vừa công chiếu lập tức nhận được rất nhiều lời khen.

Du Yến và Cố tiên sinh cũng xem đến rất chăm chú.

Bộ phim chiếu gần hai tiếng đồng hồ, vì quá hấp dẫn cho nên khiến mọi người cảm thấy thời gian trôi qua rất nhanh, vừa hồi thần lại, trên màn ảnh đã hiện chữ end.

Hội trường vang lên tiếng vỗ tay không ngừng, Du Yến cũng vỗ đến đỏ cả tay. Bộ phim này từ đầu chí cuối vẫn là nút thắt trong lòng cô, sau khi xem xong phim, cô mới phát hiện ra sự vô tri và bốc đồng của mình, chỉ là vì mình thích mà hủy hoại một bộ phim hay như thế, sau này cô vẫn nghĩ, nếu là Viên Viên diễn, chắc chắn kết quả sẽ không như thế.

Bây giờ cô đã được như sở nguyện, được xem bộ phim《Vào hè》do Viên Viên đóng, không chỉ nút thắt trong lòng được gỡ đi mà có thể chứng kiến được thêm một cảnh huy hoàng của ảnh hậu, trong lòng Du Yến cảm thấy vạn phần kích động.

Sau này khi đối diện với Viên Viên, cô không cần phải áy náy nữa rồi, bọn họ hẳn cũng trở thành bạn thân trong giới giải trí, Du Yến vô cùng mong đợi.

Hai người thưởng thức xong bộ phim, Cố tiên sinh lái xe đưa cô đi ngắm cảnh đêm.

Ngày đông trời rất lạnh, thật ra về nhà mới là lựa chọn sáng suốt nhất, người có chút lý trí đều sẽ chọn như thế nhưng người đang chìm đắm trong tình yêu nồng nhiệt, lý trí từ đầu chí cuối vẫn trong trạng thái mất kết nối.

Cho nên dù bị lạnh đến run cầm cập cũng muốn đi ra ngoài dạo một vòng.

Địa điểm ngắm cảnh đêm không phải là trên sân thượng của một toà cao ốc trong trung tâm thành phố, mà là ở ngọn núi sau nhà Cố gia ở ngoại ô, trước kia hai người từng ở ban công đối diện sau núi ân ái, vô cùng kích tình, cho nên ấn tượng của Du Yến về ngọn núi này vô cùng sâu sắc.

Lúc xây biệt thự, Cố lão tiên sinh muốn thỉnh thoảng sẽ dẫn Cố lão phu nhân đi leo núi, liền cho người xây một con đường bằng, không chỉ để cho người đi mà xe cũng có thể chạy lên.

Sau khi đường núi được xây xong, số lần Cố lão tiên sinh và Cố lão phu nhân đi không được bao nhiêu lần, lại trở thành nơi tập trung nhiều nhà tập thể dục ở khu vực lân cận, cho nên cũng xem như là đã làm được một việc thiện.

Chẳng qua lúc này thời tiết lạnh, rất ít người lên núi tập thể dục.

Du Yến nhìn chiếc xe băng qua Cố gia, lại không ngừng lại, mà tiếp tục chạy lên trước, bất giác hỏi, “Không vào nhà chào bố mẹ một tiếng ư?”

“Chờ ngắm xong cảnh đêm, lại về đây nghỉ ngơi.” Cố tiên sinh giải thích.

Cố tiên sinh làm việc vẫn luôn suy nghĩ kĩ càng, ngắm xong cảnh đêm, có thể về nhà tắm nước ấm, cảm giác thật sự rất tuyệt.

Ngọn núi này không cao, thế đất cũng khá bằng phẳng, xe băng qua đường lên núi hai vòng, đã lên đến đỉnh, trên đỉnh có một đình ngói bằng, còn có ghế để nghỉ ngơi.

Du Yến ngắm nhìn khung cảnh ngoài ô cửa, nhỏ giọng nói: “Bên ngoài hình như rất lạnh.”

Ngoại trừ nơi xung quanh đèn xe, những nơi khác trên đỉnh núi đều không nhìn rõ, xung quanh u tối, gió núi lay động cây cối, phát ra âm thanh xào xạc.

Chiếc xe không tắt động cơ, Cố tiên sinh chỉ tắt đèn xe, đỉnh núi lập tức một mảng tối đen, chỉ nghe anh bảo: “Chờ lát nữa, đảm bảo em sẽ thích.”

Du Yến bán tín bán nghi, mặc áo khoác thật dày, mở cửa bước xuống xe, vừa đứng bên ngoài, một luồng gió lạnh thổi đến khiến cô không nhịn được mà run cầm cập.

Cố tiên sinh cũng mặc áo khoác bước xuống xe, trên tay còn cầm theo tấm chăn lông, ra hiệu cô tiến lên phía trước một chút.

Hai người đi đến băng ghế, Du Yến bị cảnh đêm trước mắt làm cho ngây người.

Xung quanh là những sườn núi thấp, dưới sự bao phủ của màn đêm, hệt như một bức tranh thủy mặc được vẽ bằng mực tàu, hòa cùng màu sắc của đêm đen, mà thành phố rực rỡ ánh đèn ở xa xa, tựa như ảo ảnh phồn hoa thoát ẩn thoát hiện, lơ lửng trong đêm tối, như mộng như ảo.

Cố tiên sinh nói đúng, cô thật sự yêu chết cảnh tượng trước mắt.

“Đẹp quá.” Du Yến cảm thán.

Cố tiên sinh lẳng lặng ngắm nhìn thành phố xa xa, “Chỉ có buổi tối mới có thể nhìn thấy cảnh này.”

“Thành phố hệt như lơ lửng trên không vậy, thần kì quá.”

Du Yến hệt như những người khác, thường xuyên phàn nàn thành phố toàn sương mù, cát bụi, đông nghẹt người lại chưa từng nghĩ đến nó cũng rực rỡ như vậy, hệt như một tòa thành xinh đẹp trên nền trời.

Cố tiên sinh kéo cô ngồi xuống ghế gỗ, trùm chăn lông lên hai người.

Du Yến cười dựa lên vai Cố tiên sinh, “Thoải mái quá, thật là ấm quá.”

Hai người lẳng lặng ngồi yên một lúc song chăn lông tuy ấm, nhưng gió núi quá mạnh, hai người bị gió lạnh thổi một lúc, liền không chịu nổi, chạy về qua để hưởng thụ sự ấm áp.

Không khí lúc này rất tốt, Du Yến không nhịn được bò lên người Cố tiên sinh hôn anh, nói: “Cố tiên sinh, hôm nay là sinh nhật của anh, em không chuẩn bị quà tặng quý trọng, cho nên quyết định tự tặng mình cho anh, anh cảm thấy thế nào?”

Cố tiên sinh ôm cô, đáp: “Món quà này anh rất hài lòng.”

Môi lưỡi hai người quấn quýt lấy nhau, một lát sau liền nóng bừng cả người, Du Yến ngồi lên “túp liều nhỏ” của anh, vặn eo nói: “Em thấy băng sau khá ổn, hay là chúng ta ngồi thử đi?”

Cố tiên sinh cười đẩy cô ra, hai người lưu loát xuống xe ngồi vào ghế sau, Cố tiên sinh vừa ngồi xuống, Du Yến lập tức bổ nhào qua, thân hình nhỏ nhắn dễ dàng đè lên người anh.

Còn nhân cơ hội diễn tuồng trước mặt anh: “Bên ngoài ngoại ô vắng vẻ này, anh cứ việc la hét, hét đến khàn cổ cũng không ai đến cứu anh đâu.”

Cố tiên sinh không nhịn được ôm lấy cô, học giọng điệu của cô nói: “Anh sẽ không la hét, lát nữa người la hét là em.”

“Ôi, anh bậy quá rồi!” Du Yến vừa chê bai vừa cởi quần áo của anh, sau đó lại nói: “Nhưng em rất thích.”

Gió núi lạnh lẽo vi vu thổi qua, thổi đến chiếc xe không ngừng rung lắc!

Gió núi cũng rất buồn bực: Không liên quan đến tôi!

Lúc hai người về đến Cố gia, đã là ban đêm, người làm ra mở cửa cho họ, phát hiện hai người trong đêm tối lạnh lẽo này vẫn có thể mặt hồng tai đỏ, cả người đầy mồ hôi.

“Lão gia và lão phu nhân đã ngủ rồi, có cần đánh thức họ không?” Lão quản gia cũng ra ngoài đón tiếp họ.

Du Yến vội vàng xua tay, nói không cần.

Tắm rửa xong, ăn khuya xong, Du Yến thoải mái lên giường nằm, không nhịn được ôm lấy Cố tiên sinh nói: “Đêm nay thật là một buổi tối tuyệt đẹp.”

Ý của Du Yến chỉ đơn thuần là nói về việc ngắm cảnh đêm.

“Đúng vậy.” Cố tiên sinh cũng thỏa mãn hồi vị, lòng thầm nghĩ đến chuyện ở trong xe, cô gái nhỏ nhiệt tình như lửa, tham ăn ăn đến hai lần, cảm giác này thật sự là quá tuyệt.