Nhật Ký Trọng Sinh Của Tra Nữ

Chương 7: Hơi say



Người mấy năm không gặp, đột nhiên lại ngủ cùng một chiếc giường, Du Yến cảm thấy sức chịu đựng của tâm lý mình không đủ mạnh, thế là sau một đêm mất ngủ, hôm nay liền quyết định quay về đoàn phim.

Trông thấy Cảnh Hân lầm bầm kéo một chiếc gương to, bên trong chứa toàn đặc sản của thành phố B, Du Yến cạn lời, trước kia sao không phát hiện, Dư quản gia lại là người cuồng tặng quà như thế.

《Kì ngộ》quay đến lúc này cũng đã gần đến cảnh cuối, nhưng vì đảm nhiệm vai nữ chính, cho nên cảnh quay của Du Yến vẫn rất nặng, sau khi quay về đoàn phim, đem đặc sản tặng cho mọi người xong, cô liền phải xắn tay áo tiếp tục công việc.

Truyện được dịch và edit bởi Sắc - Cấm Thành. Đăng tải duy nhất tại lustaveland.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là bản copy. Thường bản copy sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Sau đó vì đuổi theo tiến độ, cho nên cả ngày cô không ngủ được mấy giờ đồng hồ, thật sự là vô cùng vất vả, nếu đổi lại là trước đây, cô đã sớm không thèm quay rồi. Cảnh Hân cũng rất hiểu tính cô, sợ cô sẽ nổi nóng, cho nên cả ngày đều chân chó lúc hầu hạ cái này, lúc lại hậu hạ cái khác, chọc Du Yến đến dở khóc dở cười.

Đến khi bộ phim đóng máy, đã đến mùa hè oi bức, da cũng Du Yến bị phơi đến cháy nắng, chỉ cần có thời gian rảnh, cô liền nhờ Cảnh Hân giúp cô bôi thuốc, một tiếng oán trách cũng không có.

Đêm đóng máy nọ, mọi người rủ nhau ăn mừng, Du Yến lại tự bỏ tiền túi mời mọi người đến trung tâm thành phố điên cuồng một trận, còn hứa tất cả chi phí tối nay của nhân viên đoàn phim, cô đều sẽ thanh toán. Hơi thở đại gia phủ đầy mặt, mọi người sung sướng hô to: “Du nữ vương vạn tuế!”

Điền Kì Lễ và Du Yến cùng nhau ngồi uống rượu, nhìn mọi người gào thét điên cuồng, cười nói với Du Yến bên cạnh: “Xem ra tin đồn là thật rồi.”

Du Yến uống một ngụm bia, chớp mắt hỏi: “Tin đồn gì?”

“Nói cô là con gái của chủ tịch Du Thị - Du Chính Thiên.” Điền Kì Lễ thường ngày là một con người khá nghiêm túc, thế mà vừa thả lỏng chút cũng tám như thế.

“Còn có tin đồn là tôi bị bao nuôi, sao anh không tin.” Du Yến chọc anh.

Truyện được dịch và edit bởi Sắc - Cấm Thành. Đăng tải duy nhất tại lustaveland.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là bản copy. Thường bản copy sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

“Vậy cô nói đúng hay không?”

“Đúng thì thế nào.”

“Nếu đúng thì đương nhiên phải ôm chặt đùi cô rồi.” Hiếm khi Điền Kì Lễ tâm tình tốt, còn nói đùa với cô.

“Nam nữ thụ thụ bất thân, đùi con gái người ta anh đừng hòng ôm bừa!” Du Yến nói xong câu này, hai người đều vui vẻ, cụng ly, rất sảng khoái uống sạch bia trong cốc.

Uống qua ba tuần rồi, hai người liền nói chuyện xưng anh gọi em, Điền Kì Lễ nói về cái nhìn và khát khao của anh đối với điện ảnh, Du Yến cũng nói về một tính lĩnh ngộ của cô đối với kĩ năng đóng phim, nhất thời hai người nói mãi không dứt.

Cuối cùng Điền Kì Lễ nói: “Nói thật, người bạn như em tôi chắc chắn phải kết giao rồi.”

“Được làm bạn với đạo diễn nổi tiếng tương lai, em cầu còn không được.” Câu nói này nghe ra như lấy lòng, chỉ có mỗi Du Yến biết, đây là lời nói thật.

Điền Kì Lễ cười ha hả, lại cầm hai chai bia, đưa cho Du Yến một chai, nói: “Vậy thì vì đạo diễn nổi tiếng và đại minh tinh mà cạn ly!”

Sau đó liên tục có người đi đến tìm bọn họ uống bia, hai người không thể nói chuyện phiếm với nhau nữa, chỉ đành chuyên tâm ứng phó với những người kia.

Mọi người vui vẻ uống bia, ca hát trong phòng bao, nào ai biết, lúc này đạo diễn và diễn viên chính vẫn còn cười nói ầm ĩ với bọn họ, mấy năm sau liền biến thành đạo diễn bàn tay vàng và thiên hậu nổi tiếng, họ đều là nhân vật rất hiếm mời được.

Ở chung với đoàn phim mấy tháng, đến lúc chia tay, trong lòng mọi người đều rất không nỡ, Du Yến nhân duyên tốt, bị chuốc không ít rượu, cuối cùng mơ mơ hồ hồ được Cảnh Hân đưa về khách sạn.

Tửu lượng của Du Yến không tốt lắm, mỗi lần uống rượu vào lại phát điên, vừa nhảy nhót vừa la hét, có thể giày vò người bên cạnh còn nửa cái mạng. Lúc lên xe vẫn còn mơ hồ ngủ được một lúc, nhưng lúc xe gần đến khách sạn cô lại tỉnh dậy, bắt đầu ầm ĩ trong xe, nói là muốn hát, còn muốn đứng dậy nhảy múa, kết quả là đầu đụng phải nóc xe mới ngồi về chỗ cũ, yên tĩnh không được vài phút, lại bắt đầu mắng người, lầm bầm không biết đang mắng ai, người bị mắng nhiều nhất, Cảnh Hân cố gắng nghe, hình như là gọi là Kỷ Hải thì phải, Cảnh Hân cố nhớ lại những người xung quanh Du Yến, phát hiện ra vốn dĩ không có người này, nên cũng không để ý nữa, Du Yến mắng xong lại bắt đầu khóc, vừa khóc vừa nói xin lỗi, Cảnh Hân cảm thấy bệnh đau đầu của mình sắp tái phát rồi.

Lúc xuống xe, Cảnh Hân cầm áo khoác ngoài trùm từ đầu xuống chân cho Du Yến, đến đường cũng không cần cô nhìn, liền lôi người vào trong khách sạn. Tuy Du Yến vẫn chỉ là một ngôi sao nhỏ, nhưng nghệ sĩ thất tình say rượu lên báo cũng rất nhiều, loại chuyện này vẫn nên cẩn thận thì tốt hơn.

Lúc tiến vào phòng, Du Yến kéo áo khoác ra, thoáng cái liền ngã xuống giường, không thèm nhúc nhích.

Cảnh Hân hít một hơi, cam chịu giúp cô cởi giày cởi tất, cuối cùng đến cả chiếc đầm trên người cô cũng cởi nốt, lại bước vào phòng tắm lấy khăn ấm ra giúp cô lau sơ người. Làm xong mọi chuyện liền ngã xuống sô pha, đến ngón tay cũng không muốn nhúc nhích.

Lúc cho rằng Du Yến sẽ ngoan ngoãn ngủ, cô lại ngồi bật dậy, dọa Cảnh Hân bên cạnh giật cả mình.

“Chị Yến, chị yêu dấu..., chị ngừng lại chút đi!” Cảnh Hân sắp khóc đến nơi.

Chỉ nhìn thấy Du Yến tìm xung quanh, không biết đang tìm gì.

“Chị hai, chị muốn tìm gì vậy?”

“Di động của chị đâu?” Du Yến không ngẩng đầu, tiếp tục tìm di động của mình.

Cảnh Hân vội lấy di động trong túi xách đưa cho cô, Du Yến cầm điện thoại, nhìn nửa ngày, mới phát hiện là di động Nokia, không vui lẩm bẩm: “Iphone 6 của chị đâu rồi? Giờ ai còn dùng loại di động này chứ!”

Cảnh Hân hoang mang, “Chị hai, Iphone 6 gì chứ, đó là gì vậy?”

Du Yến uống quá say, đầu óc rối loạn, cô quên mất chuyện bản thân đã trở về bảy năm về trước, Cảnh Hân muốn biết cô đang nói gì.

Du Yến tìm nửa ngày cũng không tìm ra Iphone 6 của mình, chỉ đành mặc kệ, mở ra danh bạ, ngón tay đặt trên màn hình nửa ngày phát hiện nó không nhúc nhích, lại tức giận, lầm bầm ném điện thoại cho Cảnh Hân nói: “Gọi điện.”

Cảnh Hân nhặt di động lên, nghi hoặc hỏi: “Gọi cho ai đây?”

Nghe câu hỏi này, Du Yến nhíu mày nghĩ ngợi nửa ngày, vô thức muốn gọi cho Kỷ Hải, nhưng lại phát hiện cậu ta là người mà cô chán ghét nhất, thế là sau khi do dự nửa ngày mới nói: “Gọi cho Cố Hành Viễn.”

Cảnh Hân nhìn thời gian hiển thị trên di động, 00 giờ 42 phút, chị hai, giờ này gọi điện thoại cho đại boss thật sự ổn không? Đột nhiên thật hi vọng người uống say là mình, ít nhất tửu lượng của cô cũng tốt hơn chút đỉnh!

Cảnh Hân thấy chết không sờn, nhấn nút gọi điện, lập tức vội ném điện thoại cho Du Yến, hệt như trên di động có vi khuẩn đoạt mạng vậy.

Du Yến cười ngốc cầm điện thoại đặt bên tai, nheo mắt lại, dáng vẻ vô cùng thỏa mãn.

“A lô...”

“...Du Yến?” Giọng của Cố Hành Viễn ở đầu dây bên kia có chút khàn, vừa nghe liền biết là đang ngủ bị đánh thức rồi.

“Cố Hành Viễn.” Du Yến cũng không để ý đến phản ứng của đối phương, tự mình độc thoại, “Cố Hành Viễn, cảm ơn anh đã đến thăm bố tôi, những người khác không ai đến, chỉ có mỗi anh đến thôi, anh thật tốt, trước đây vì sao tôi lại không phát hiện ra anh tốt như thế chứ?! Cố Hành Viễn, thật sự rất cảm ơn anh, chúng ta không ly hôn được không, tôi cảm thấy bên cạnh anh như thế cũng rất tuyệt.”

Cố Hành Viễn nửa đêm bị đánh thức, vốn dĩ cũng không quá tỉnh táo, lúc này nghe thấy Du Yến nói nhảm, càng thêm ngỡ ngàng, cô nói cảm ơn anh đến thăm bố cô, chẳng lẽ là chỉ chuyện lần trước anh cùng cô về Du gia sao? Còn nói không muốn ly hôn, chẳng lẽ từ lúc bắt đầu, trong lòng cô đã muốn ly hôn với anh ư? Bây giờ cảm thấy ở bên anh rất tuyệt, không muốn rời xa nữa? Chuyện này rốt cuộc là thế nào.

Có chút không vui đáp: “Du Yến, em không phải uống rượu rồi chứ?”

“Sao anh biết vậy? Anh cũng ngửi được mùi rượu hả?”

Cố Hành Viễn nửa ngồi dậy, lưng dựa vào gối, xoa xoa huyệt thái dương nói: “Uống rượu thì sớm ngủ đi.”

Du Yến ôm di động lăn trên giường, cười nói: “Tôi không ngủ, tôi muốn cùng anh trò chuyện, hôm nay tôi rất vui.”

Cố Hành Viễn cảm thấy nửa đêm nửa hôm nói chuyện điện thoại với một ma men, quả thật là não bị hỏng rồi, tuy lòng nghĩ như thế nhưng anh lại mở miệng hỏi: “Vì sao lại vui?”

“Hôm nay bọn tôi đóng máy rồi, rất nhanh có thể về thành phố B, có thể gặp bố, cũng có thể gặp anh rồi, tôi còn muốn ăn há cảo thủy tinh do đầu bếp nhà chúng ta làm nữa, bên ngoài làm không ngon bằng đâu.” Du Yến hệt như trẻ nhỏ, kể những chuyện nhỏ nhặt khiến cô cảm thấy vui.

Đầu dây bên kia, Cố Hành Viễn nghe giọng nói trầm thấp, ngữ khí dịu dàng của cô khi nói câu “nhà chúng ta”, tâm tình đột nhiên cũng trở nên mềm mại, đặc biệt là trong đêm vắng lặng, giọng nói ngọt ngào ấy khiến anh không nhịn được khẽ cười.

“Lúc nào em về?” Chịu sự ảnh hưởng của cô, giọng anh cũng nhẹ đi vài phần.

Du Yến cảm thấy giọng của Cố Hành Viễn đột nhiên trở nên càng dễ nghe hơn, chất giọng trầm thấp khàn khàn, tính sát thương rất cao, tai nghe đến muốn mang thai luôn, “Tôi muốn mai về.”

“Được, vậy thì tôi sẽ dặn người là há cảo thủy tinh.”

“Cố Hành Viễn, anh thật tốt.” Du Yến lại cười hì hì ra tiếng.

Câu này có chút giống với tỏ tình, nghe xong vẫn cảm thấy hơi ngượng ngùng, Cố Hành Viễn ho khan vài tiếng, mới nói: ‘Thế em ngủ sớm chút đi, trợ lý của em có ở bên cạnh không? Đưa điện thoại cho cô ấy.”

Du Yến rất nghe lời đưa điện thoại cho Cảnh Hân, Cảnh Hân khó hiểu nên nhận điện thoại, nhìn thấy vẫn đang gọi điện, vội vàng cầm lên, thì thầm hai tiếng “Alo...”

Cố Hành Viễn trực tiếp dặn dò: “Cô pha một tách trà cho cô ấy uống, giúp cô ấy tắm cái rồi hẳn ngủ.”

“Vâng chủ tịch Cố, tôi biết rồi.” Dù cho đối phương không nhìn thấy nhưng Cảnh Hân ở bên này vẫn cúi đầu khom lưng, hết cách rồi, khí thế của boss Cố quá mạnh rồi, dù là cách đường dây điện thoại, vẫn vô cùng có sức sát thương, cô chỉ đành không kiềm được mà trở thành chân chó nịnh nọt.

Cố Hành Viễn nói xong thì gác máy, Cảnh Hân cũng không dám chậm trễ, vội dỗ dành Du Yến vào trong phòng tắm tắm rửa, sau đó lại xoay người đi pha trà, động tác nhanh nhẹn pha một tách hồng trà.

Làm xong mấy chuyện này, Cảnh Hân ngồi xuống nghĩ lại những chuyện vừa phát sinh, cảm thấy vô cùng vi diệu, trước giờ cô luôn nghe Du Yến oán trách hôn nhân của mình, cũng thường nghe cô nói xấu Cố Hành Viễn, thái độ đối xử với anh cũng rất không tốt, nhưng bây giờ sao lại đột nhiên trở nên tốt thế này rồi? Còn nửa đêm gọi điện nấu cháo điện thoại, quả thật là đang trong giai đoạn vợ chồng ân ái.

Bọn họ có gian tình bắt đầu từ lúc nào vào, cô thật sự rất muốn biết aaa...

Hôm sau, Du Yến liền quên sạch chuyện đêm qua, Cảnh Hân bị hành động hôm qua của cô dọa ra ám ảnh tâm lý, nhìn không quen dáng vẻ vui vẻ thoải mái của cô, cho nên quyết định đem chuyện ám ảnh tâm lý kể cho cô nghe.

Du Yến đang rất hưởng thụ bữa sáng ngon lành, sáng sớm Cảnh Hân liền đi mua bánh crepe và sữa đậu nành cho cô, vừa ăn được vài ngụm lại nghe lời Cảnh Hân nói.

“Lúc 00 giờ 42 phút, chị gọi một cuộc cho chủ tịch Cố”

Du Yến đang uống sữa đậu nành, vừa nghe câu nói này của cô, liền phun sữa ra, chia sẻ với Cảnh Hân.

“Cái gì?! Chị nửa đêm nửa hôm gọi cho Cố Hành Viễn?”

“Chị không tin? Em có chứng cứ.” Cảnh Hân nói xong liền đi cầm di động của Du Yến đến, lục tìm nhật kí cuộc gọi cho cô xem.

Du Yến nhìn thấy thời gian và tên người liên lạc, thoáng cái như trong cơn gió xoáy, há hốc, không thể tin được trừng mắt nhìn Cảnh Hân “Em...Em em em...Tại sao em không ngăn chị lại!”

Sự bối rối của Cảnh Hân trước đó đã biến mất, giờ đây vô cùng bình tĩnh, cầm khăn giấy lau sạch đậu nành trên mặt, lại uống hai ngụm sữa đậu nành của mình, lúc này mới thong thả đáp: “Dựa vào tửu lượng của chị, nếu em có thể ngăn được thì em có thể lên trời rồi.”

Đối với tửu lượng của mình, Du Yến ít nhiều cũng có chút thấu hiểu. Bởi vì Cảnh Hân từng đưa cô xem cảnh mình say rượu, cho nên tửu lượng gì đó, cô đã sớm từ bỏ việc muốn sửa chữa rồi, chỉ là vạn lần không ngờ đến lần này lại đụng đến cả Cố Hành Viễn.

Cuối cùng, cô cố hỏi thêm một câu: “Thế chị có nói gì không nên nói không.”

“Nên nói hay không em không biết, dù sao em cũng nghe không hiểu chị nói gì.” Cảnh Hân uống sữa đậu nành, bắt đầu ăn bánh.

“Ví dụ?” Tiếp tục cố hỏi.

Cảnh Hân nuốt bánh xuống, hắng giọng đáp “Đầu tiên, chị cảm ơn anh ấy đi thăm bố chị, nói không ai đến thăm cả, chỉ có anh ấy đến thăm, sau đó chị nói không muốn ly hôn với anh ấy, bởi vì anh ấy rất tốt, cuối cùng chị nói với anh ấy chị muốn ăn há cảo thủy tinh.” Nghĩ đến nội dung hôm qua cô nói, đại khái cũng là như vậy “Không sai, chính là như thế.”

Du Yến lập tức nằm gục trên bàn, không thèm nhúc nhích giả chết.

Một lúc sau không thấy cô nhúc nhích, Cảnh Hân liền cầm đũa chọc chọc cô.

“A~~~~, kể từ ngày hôm nay chị sẽ phải cai rượu.” Du Yến thề thốt.

Cảnh Hân liền cầm đũa gãi tai, lời này cô nàng nghe nhiều lần rồi, nghe qua là được, hoàn toàn không đáng tin.