Nhật Ký Trọng Sinh Của Tra Nữ

Chương 8: Quan tâm



Cảnh Hân đặt vé máy bay về thành phố B vào lúc một giờ trưa, nhân lúc cô nàng đang dọn dẹp hành lý, Du Yến quyết định sẽ đi qua chỗ Điền Kì Lễ chơi một chút để giết thời gian. Lúc ăn sáng, lời Cảnh Hân nói đã tạo vạn điểm tổn thương cho cô, cho nên bây giờ cô phải kiếm việc gì đó để làm, ổn định lại cảm xúc, sẵn tiện khôi phục nguyên khí.

Phim đã đóng máy, nhưng đoàn phim cũng không lập tức rời đi, đạo diễn vẫn có rất nhiều việc phải làm, lúc Du Yến tìm Điền Kì Lễ, anh đang bổ sung thêm cảnh quay, sau khi chào hỏi mọi người xong, cô liền đến bên cạnh anh xem thử, có thể học được chút gì đó, cũng có thể giết thời gian, thật là nhất cử lưỡng tiện.

Mười một giờ hơn, Cảnh Hân đến tìm cô, nói ăn chút đồ xong phải đến sân bay.

Truyện được dịch và edit bởi Sắc - Cấm Thành. Đăng tải duy nhất tại lustaveland.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là bản copy. Thường bản copy sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

“Gì cơ, hiếm khi có một chuyến đến đây, chỉ cảm thấy chúng ta nên đi chơi một chút cho khuây khỏa!” Du Yến chớp mắt, cười thương lượng với Cảnh Hân.

Cảnh Hân bĩu môi: “Chị không có thời gian rảnh đâu, ngày mai đã xếp xong lịch trình rồi.”

“Cho dù không đi chơi, chúng ta cũng có thể đi mua sắm, mua chút đặc sản gì đó.” Du Yến tiếp tục đề nghị.

“Đặc sản em đã mua xong rồi, mấy gương to kia đều sẽ đem về.” Cảnh Hân tiếp tục vô tình đả kích cô.

Du Yến trưng ra gương mặt như khóc tang, hu hu ra vẻ đáng thương: “Chị cảm thấy vẫn muốn mời đạo diễn Điền ăn một bữa cơm.”

Cảnh Hân khoát tay, kéo cô đến nhà ăn của khách sạn, tàn khốc nói: “Chị tránh nó như thế cũng vô dụng thôi, vươn đầu ra cũng là dao, mà rụt đầu vào cũng là dao, vẫn là nên về sớm siêu sinh sớm, chủ tịch Cố là một người rộng lượng, có lẽ sẽ không làm gì chị đâu.”

“Anh ấy vốn dĩ không cần làm gì, đơn giản là bầu không khí ngượng ngùng kia cũng có thể đem chị giết trong tích tắc rồi!” Du Yến cười khổ nói.

Truyện được dịch và edit bởi Sắc - Cấm Thành. Đăng tải duy nhất tại lustaveland.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là bản copy. Thường bản copy sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Cảnh Hân kì quái nhìn cô một cái, hỏi: “Trước đây chị vốn dĩ sẽ không để ý anh ấy như thế, bây giờ sao đột nhiên lại sợ anh ấy vậy?”

Bởi vì để ý, cho nên mới sợ.

Du Yến không cách nào để giải thích những chuyện kì lạ mà mình từng trải qua, cho nên đành cười ha hả cho qua chuyện: “Chỉ là chị đột nhiên giác ngộ ra.”

“Ngộ ra? Lợi hại vậy sao, thế sao chị vẫn chưa lên trời nhỉ?” Cảnh Hân hiển nhiên không tin những lời này của cô.

Sau khi trải qua một phen chống cự vô ích, Du Yến vẫn là đúng giờ lên máy bay quay về thành phố B. Đáng nhắc đến chính là, trên đường đến sân bay, cô nhận được một cuộc điện thoại từ Dư quản gia, đối phương lễ phép hỏi cô mấy giờ bay, đã sắp xếp xong tài xế đến đón cô, còn nói vì cô thèm ăn há cảo thủy tinh, thèm đến độ nửa đêm gọi điện cho Cố tiên sinh, cho nên anh hôm nay sáng sớm liền bảo phòng bếp chuẩn bị sẵn nguyên liệu tươi mới, đợi cô về sẽ lập tức có thể ăn được món há cảo thủy tinh ngày nhớ đêm mong kia.

Sau khi gác máy, Du Yến đập đầu mình vào cửa xe, vừa xấu hổ vừa phẫn nộ nói: “Muốn chết quá đi!”

Cảnh Hân ngồi bên cạnh che miệng cười trộm.

Hai tiếng sau, máy bay đúng giờ hạ cánh xuống thành phố B, nói ra cũng trùng hợp, lúc bọn họ vừa xuống sân bay, đột nhiên trước mặt có vài ngôi sao cũng ra sân bay, hơn nữa danh tiếng của mấy ngôi sao này cũng không tệ, fan đến đón vô cùng đông, thế là fan hâm mộ đứng chật kín lối ra, nhất thời bọn họ không ra ngoài được.

“Lạ ghê, bọn họ sao không đi lối VIP.” Cảnh Hân nhíu mày, kéo vali cùng Du Yến bước nhanh đến lối ra.

“Chắc là muốn tạo hiệu ứng tuyên truyền chăng, em nhận ra họ không?” Du Yến tò mò đưa mắt nhìn xung quanh, hoàn toàn quên mất mình dù sao cũng là một ngôi sao.

“Đó là nhóm Tinh Tinh Boy của giải trí Tinh Tinh, còn rất trẻ, năm ngoái vừa được ra mắt, rất được hoan nghênh, nghe nói năm nay nhóm họ vừa có một thành viên gia nhập nữa.” Cảnh Hân nhìn khẩu hiệu trên băng rôn mà fan cầm, quay đầu nói cho Du Yến nghe những tin mà mình biết được, nhóm này vừa ra mắt liền nhận được sự yêu thích nhiệt liệt từ công chúng, fan hâm một cũng đều là những nữ sinh mười mấy tuổi, vô cùng cuồng nhiệt.

Du Yến nghĩ ngợi, cố nhớ về nhóm nhạc nam trẻ tuổi rất hot này, trong ấn tượng cũng từng mấy lần hợp tác với nhóm này, nên hỏi: “Có phải là nhóm ba người không.”

“Lúc bọn họ ra mắt thật sự chỉ có ba người, nhưng năm nay vừa có một người gia nhập, cho nên bây giờ là bốn người.”

“Bốn người?” Du Yến cảm thấy kì lạ, cô nhớ rõ đây là một nhóm nam trẻ rất hot, cô còn từng quay quảng cáo chung với họ, nhưng cô nhớ nhóm này chỉ có ba người, vì sao vừa trọng sinh, họ liền thành bốn người rồi? Chẳng lẽ vì cô sống lại, cho nên những chuyện sau này sẽ không giống với chuyện trước kia cô từng trải qua nữa?

Cách nghĩ này khiến cô tự dọa mình đến giật mình, chẳng lẽ năng lực tiên tri không dùng được sao? Sau này nguy rồi!

Vẫn chưa đợi cô liên kết xong, quản gia liền chen vào đoàn người đến đón bọn họ, nhìn thấy quản gia mang theo bốn người lực lưỡng, uy phong lẫm liệt đến đón cô, Du Yến cảm thấy cạn lời, cảnh tượng này có phải hơi khoa trương hay không? Nhưng nghĩ đến Dư quản gia kia là người ngoài mặt thì nghiêm túc nhưng nội tâm lại là một sa mạc nhiệt tình, làm ra loại chuyện này cũng không có gì không hợp lý.

Du Yến nhìn đám người lực lưỡng nhanh nhẹn nhận hành lý, quay đầu nói với Dư quản gia: “Tùy tiện tìm một tài xế đến đón là được rồi, không cần phiền phức như thế.”

Dư quản gia vẫn mặt không biểu tình, nghe cô nói thế, liền đáp “Lần đầu tiên đến đón cô chủ, mọi người đều rất coi trọng việc này.”

Nghe ông nói thế, Du Yến ngược lại cảm thấy có chút hổ thẹn, cười nói “Thật có lòng rồi, cảm ơn nhé.”

Đừng thấy ngoài mặt Dư quản gia vẫn vô cùng điềm đạm nhưng vừa rồi ông đã bị đám người đến đón thần tượng dọa sợ rồi, cho rằng đều là fan đến đón cô chủ bọn họ, tức thời cảm thấy mình chỉ mang theo bốn người đến là quá ít rồi, muốn gọi thêm vài người qua đây mới được, cũng may là sau khi hiểu rõ mọi chuyện, biết những fan nữ kia không phải đến đón Du Yến mới thở phào nhẹ nhõm. Chẳng qua Dư quản gia vẫn quyết định, lần sau đến sân bay đón cô chủ, nhất định phải mang theo thêm vài người, tuy cô chủ của bọn họ bây giờ vẫn chưa nổi, nhưng nói không chừng sau này sẽ nổi thì sao.

Dư quản gia lái xe riêng của Du Yến đến, Du Yến lần nữa cạn lời, con Rolls Royce trắng này từ đâu chui ra vậy? Cô nhớ rõ trong gara nhà mình quả nhiên có kiểu xe này, nhưng đó là màu đen, cô đi dự tiệc với Cố Hành Viễn cũng từng ngồi qua vài lần, tuyệt đối không hề nhớ nhầm.

Nhìn thấy sự nghi ngờ trong mắt Du Yến, Dư quản gia giải thích: “Chiếc xe này vốn là chuẩn bị cho cô chủ, nhưng trước đây vẫn chưa được dùng đến, cho nên để ở bên Cố gia, hôm nay cậu chủ dặn tôi lái đến để sau này cô chủ sử dụng.”

Du Yến vô cùng bất ngờ, nhưng lại cảm thấy có chút khó thể chấp nhận được, mím môi không nói gì, nhìn tài xế đã mở cửa xe cho cô, liền phóng khoáng ngồi vào trong, trong lòng thầm nghĩ đãi ngộ của con dâu Cố gia thật là quá tuyệt. Chẳng qua là thường ngày ra ngoài bằng xe này có phải quá phô trương rồi không, may mà xe này cũng không quá dài.

Cảnh Hân lại không điềm đạm như cô, sau khi lên xe, nhất cử nhất động của cô nàng đều vô cùng cẩn thận, hệt như đang ngồi dò bom trên đất vậy.

Du Yến cảm thấy buồn cười, hỏi: “Em đang diễn cảnh gì vậy?”

Cảnh Hân cười hì hì đáp: “Em sợ không cẩn thận đụng hỏng chỗ nào, không đền nổi a!”

“Cái này cũng không phải làm bằng giấy, nào có chuyện vừa đụng cái liền hỏng chứ, yên tâm đi, làm hỏng cũng không cần em đền tiền.”

“Thật không, em biết chị Yến đối với em tốt nhất mà!”

“Chị chưa nói xong nè, không cần dùng tiền đền, trực tiếp bán thân để trả nợ là được.” Du Yến một tay chống cằm, cười xấu xa nhìn cô nàng.

Cảnh Hân xoay người bục trên cửa xe, nói: “Cho em xuống, em muốn xuống xe, em không muốn bán thân, hu hu hu...”

Đoàn người đưa Cảnh Hân về trước, sau đó mới về nhà.

Biệt thự mà Du Yến và Cố Hành Viễn ở, nằm trong khu biệt thự cao cấp cách trung tâm thành phố không xa lắm, đây là một khu đất phong thủy yên tĩnh, tách biệt với thế giới ồn ào ngoài kia, hoàn cảnh sống cực tốt, cơ sở hạ tầng xung quanh đều rất hoàn mĩ. Đây là nơi tấc đất tấc vàng, có tiền cũng chưa chắc đã mua được của thành phố B.

Khu biệt thư này là do tập đoàn của Cố Hành Viễn xây dựng và phát triển, cho nên dù là người từ nhỏ sống trong cảnh giàu sang như Du Yến cũng không khỏi thầm chậc lưỡi, cảm thấy trong giới thượng lưu, khoảng cách giàu nghèo cũng chênh lệch rất lớn.

Thời tiết bây giờ đang rất nóng, ánh nắng độc hại như lửa, chỉ đứng ngoài nhà một phút, cũng có thể khiến cho người ta cảm thấy lúc nào cũng sẽ bị mặt trời thiêu đến tan chảy, Du Yến vừa tiến vào trong nhà, chuyện đầu tiên cần làm chính là bước vào phòng tắm, sau khi ở bên ngoài khổ cực vất vả mấy tháng, nằm trong bồn tắm massage rộng rãi thoải mái nhà mình, toàn thân thả lỏng, lại uống thêm vài ngụm nước trái cây thanh ngọt, cô cảm thấy không gì tốt đẹp hơn nữa, thế là thoải mái đến độ khiến cô muốn thiếp đi trong bồn tắm.

Sau đó cô thật sự đã ngủ quên mất, nếu không phải người đứng bên ngoài phòng tắm gõ cửa đến nửa ngày, làm cô thức dậy, có lẽ cô có thể ngủ quên đến sáng hôm sau. Đến khi cô bò ra khỏi bồn tắm, lau khô nước trên người, mới phát hiện làn da bị ngâm đến vừa trắng bệch vừa nhăn nheo, vết thương phơi nắng cũng bị ngâm đến mơ hồ đau đớn.

Dù cho như thế, cô cũng không đi xử lý vết thương, mặc xong bộ quần áo thoải mái trong nhà liền đi xuống lầu, không còn cách nào khác, chuyện vết thương là chuyện nhỏ, đói chết mới là chuyện lớn, cô vẫn phải tìm thức ăn nhét đầy bụng trước đã.

Đi đến phòng ăn, Dư quản gia đã bày biện xong điểm tâm lên bàn rồi. Vài lồng há cảo thủy tinh trắng trẻo, núc ních, bóng loáng tươi ngon, vẫn đang bốc khói nghi ngút, khiến người ta thèm đến nhỏ dãi.

Du Yến có chút không đợi được nữa, vừa ngồi xuống bàn ăn, liền gấp một cái bỏ vào miệng, lập tức bị bỏng đến hà hơi. Dư quản gia lập tức đưa một ly nước lạnh đến, cô vội uống hai ngụm mới bình thường lại.

Lúc ăn điểm tâm, cô nhận được điện thoại của người đại diện Trần Hòa Gia, bảo cô ngày mai đến công ty một chuyến, Du Yến chầm chậm hưởng thụ điểm tâm của cô, không tập trung nghe máy. Đến khi cô ngắt máy, sau khi ăn xong há cảo thủy tinh, Dư quản gia lại đi đến bàn ăn hỏi cô tối nay muốn ăn gì.

Du Yến vừa ợ vừa nghe ông nói về chuyện bữa ăn tối, đột nhiên có chút muốn nôn.

Chẳng qua vừa nghe ông nói hôm nay Cố tiên sinh sẽ về nhà ăn cơm, cô lúc này mới có tâm tư bàn bạc với quản gia chuyện tối nay ăn gì, còn tiện hỏi Cố tiên sinh thường ngày thích ăn món nào.

Trước kia, thái độ của Du Yến đối với căn nhà này vô cùng lãnh đạm, lúc này Dư quản gia thật sự trông thấy cuối cùng cô cũng có chút để ý Cố tiên sinh nhà ông rồi, trong lòng cảm thấy rất vui, thế là thao thao bất tuyệt đem những món Cố tiên sinh yêu thích nói ra, tỉ mĩ liệt kê ra toàn bộ cho cô nghe, Du Yến nghe đến đầu cũng muốn phình thành hai, thật muốn để quản gia đem những điều này viết thành một bản báo cáo đưa cho cô là được.

Dư quản gia nói xong, cô cũng xem như đã hiểu đại khái, Cố Hành Viễn thích những món ăn thanh đạm, hơn nữa cũng không kén ăn.

“Thế tối nay bảo nhà bếp làm bít tết đi.” Cuối cùng Du Yến gõ bàn đưa ra quyết định.

Dư quản gia liền đi đến căn dặn phòng bếp, cuối cùng vẫn cho cô yên tĩnh một mình. Du Yến ăn hơi no, muốn đi dạo, nhưng ngoài vườn quá nóng, nên liền đi quanh nhà để tiêu thực.

Sau khi đi một phòng, phát hiện sau lưng vừa nóng vừa ngứa, lúc này mới nhớ ra vết thương bị phơi nắng vẫn chưa bôi thuốc, chậm rãi quay về phòng. Mở hộp thuốc tìm thuốc bôi cho mình.

Trước kia đều là Cảnh Hân giúp cô bôi thuốc, cô chỉ có việc cởi quần áo nằm sấp trên giường là được, còn chuyện khác cứ để Cảnh Hân lo, nhưng đến phiên mình tự bôi thuốc, mới phát hiện động tác này vô cùng khó. Nhưng quần áo cô cũng cởi hết rồi, thật sự rất khó lại nhờ người đến bôi giúp, thế là tùy tiện bôi một chút thuốc mỡ lên tay, vươn tay tùy tiện bôi vài cái lên chỗ bị thương, còn những chỗ không bôi được thì đành mặc kệ thôi.

Lúc này đúng lúc Cố Hành Viễn mở cửa bước vào trong phòng, vừa bước vào liền trông thấy cảnh đẹp mê người đang nằm trên giường kia.