Trùng Sinh Chi Thương Lam

Chương 155



Editor: Thiên Y

– Tiểu Lam.

Hơi thở ấm áp phảng phất bên tai cô, trong lòng Thương Lam kinh ngạc, không nhịn được sờ lên lòng bàn tay của anh. Lòng bàn tay chai sạn khiến cô có thể cảm nhận được nhiệt độ quen thuộc.

"Anh. . . ." Bờ môi bị cắn đến mức trắng bệch, ngay cả một chút máu trên mặt cũng bị rút hết. Hôm nay cô không dám xoay người, cũng không dám đụng chạm.

"Là anh."

Là ảo giác sao?

Thương Lam hoảng sợ lắc đầu, cảm nhận về anh quá mức chân thật, cô không dám xác định. Nếu như chỉ là ảo ảnh, như vậy cho dù là từng giây từng phút cô cũng không muốn mất đi.

"Tiểu Lam." Anh cọ lên trên cổ cô, râu ria mới mọc ra cọ lên cần cổ trắng mềm mấy vệt đỏ.

Làn da của cô thuộc loại nhạy cảm, trắng nõn mềm mại, rất dễ để lại dấu vết. Bình thường chỉ hơi dùng sức cũng có thể lưu lại dấu vết.

Cả người Triển Mộ che trên người cô, hơn nữa vòng tay càng ngày càng siết chặt.

Rốt cuộc anh cũng mang toàn bộ cơ thể của mình dồn lên cô.

Cảm nhận hơi thở nặng nề phía sau lưng, một cái tay thăm dò từ vạt áo của cô giống như rắn trườn, thô lỗ nắm lấy một bên nhũ hoa.

Động tác của anh quá nhanh, một người đàn ông đã hơn hai tháng không thể sinh hoạt vợ chồng, cuối cùng hôm nay cũng được gặp người mình mong nhớ trong lòng, dục vọng đè nén bao lâu tựa như hồng thủy vỡ đê vậy. Thậm chí còn không kịp chờ cởi đồ của cô, anh vươn tay xé váy dài, đặt người cô trên mặt bếp rồi mạnh mẽ tiến vào.

Anh quá nhớ cảm giác toàn bộ chôn trong cơ thể cô, chặt chẽ mà ẩm ướt. Mặc dù âm đạo không sâu, nhưng vách thịt bên trong có nhiều nếp nhăn, cảm giác rất co giãn đàn hồi, giống như những cánh cửa nhỏ nối tiếp nhau, mỗi lần đi qua lại như chồng lên từng lớp từng lớp, khiến cậu nhỏ của anh cuốn vào nơi sâu nhất.

Thương Lam kinh hoảng phát hiện dù chỉ có mấy giây nhưng cô đã bị người đàn ông này đặt lên kệ bếp.

Một thứ cứng rắn đang ma sát giữa hai chân cô. Đến khi tìm được miệng nhỏ, anh còn không chờ kịp làm các bước dạo đầu mà đã ngang ngạnh chậm rãi chen vào.

Thương Lam khóc thút thít, rốt cuộc cũng nhận ra nỗi đau chân thật như vậy sao có thể là ảo giác được.

"A . . . ." Anh mút lên cố cô, gầm nhẹ, chỉ cảm thấy miệng nhỏ phía dưới đang kịch liệt co rút lại: "Em muốn kẹp chết anh sao?"

Đầu ngón tay ghim sâu vào da của cô, anh cúi đầu nhìn hai cánh hoa mềm mại bây giờ đang bị anh chà đạp thế nào.

Thương Lam chôn mình vào vòng tay anh , trên cổ áo anh đã ướt một mảng lớn.

"Khóc cái gì? Tôi làm em bị thương rồi à?" Anh dừng lại động tác, cúi đầu hôn xuống khuôn mặt nhỏ nhắn của cô.

". . . . . ." Thương Lam như bị điện giật. Cô cũng đã mấy tháng nay không ân ái, rõ ràng tiểu huyệt không thể chứa được hết côn thịt của anh. Nhưng dù trong lòng cô sợ hãi cũng không dám giãy dụa như trước.

"Triển. . . . Triển ca ca. . . . . ." Cô khẽ rên rỉ và hai vai không ngừng run rẩy. Mặc dù anh ra vào khiến cô đau đớn nhưng đây là lần đầu tiên cô không muốn đẩy anh ra, bởi vì chỉ có như vậy mới khiến cô có thể cảm nhận được sự tồn tại chân thực của anh.

Dưới ánh mặt trời thân thể trắng nõn, non mịm của người phụ nữ nổi bật trên kệ bếp. Mỗi một lần cô run rẩy, phía dưới lại càng siết chặt, từng giọt mồ hôi nóng bỏng của người đàn ông chảy dọc bên trán rơi xuống. Nuốt nước bọt, anh không nhịn được liền véo eo của cô, nhiệt thiết đang dán vào vách tường thịt liền mạnh mẽ rút ra đâm vào.

"Ưmh . . . . A . . . ." Ánh mắt Thương Lam dần mơ hồ. Nghe tiếng thở dốc của người đàn ông, đôi chân mềm nhũn không thể giữ được thân thể nữa, cuối cùng sau một lần tiến vào của anh, cô trượt khỏi kệ bếp, ngã quỵ ở trên đất.

Triển Mộ thấy cô không đứng lên được, liền cúi người xe nốt phần còn lại rồi xoay người về phía sau cô, kéo rộng hai chân cô tiến vào một lần nữa.

Sau đó Thương Lam thở hổn hển, nằm trên mặt đất. Quay đầu lại, cô nhìn thấy gương mặt anh tuấn quen thuộc. Phân thân của người đàn ông vẫn còn trong cơ thể cô, nó còn đang vận sức chờ phát động.

Không, điều này sao có thể là ảo giác?

"Anh . . . ." Cảm nhận được vách thịt bên trong vừa đau đớn, vừa tê dại, nước mắt Thương Lam rơi càng nhiều: "Anh vẫn còn sống sao?"

Khóe miệng nở nụ cười, anh cầm lấy tay cô đặt vào trong áo sơ mi của mình: "Em cảm nhận thử xem."

Thương Lam nghẹn ngào đặt lòng bàn tay vào trái tim anh theo sự hướng dẫn của anh. Trong cái chạm như thiêu đốt, cô cảm nhận được nhịp tim đều đặn và vững vàng của anh.

"Thịch! Thịch! Thịch!" từng tiếng tim đập liên hồi trong lòng bàn tay cô.

Nước mắt lại trào ra, cho đến khi tầm mặt bị mờ dần.

Che mắt lại, cô khóc lớn như một đứa trẻ ở phía dưới anh: "Tại sao, tại sao anh lại làm em sợ, tại sao . . . ."

Triển Mộ yên lặng nhìn người phụ nữ phía dưới. Từ vóc dáng gầy gò của cô, có thể thấy được trong khoảng thời gian này,cô trải qua cũng không thoải mái. Nhưng cô càng tiều tụy, anh lại càng mừng rỡ, bởi vì điều này chứng minh . . . .

"Tiểu Lam! Em phải thừa nhận, em cũng không thể bỏ được anh." Chỉ khi người ta bị đẩy đến góc tường mới có thể thành thật đối mặt với tình cảm của mình.

Sau khi khóc, Thương Lam nghiêng mặt sang bên liền bắt gặp ánh mắt tò mò của con gái. Bé nằm trên ghế salon cười toét miệng, đôi mắt đen nhánh đang nhìn về phía . . . .

"Ừ. . . . . ." Khẽ cắn môi, cô chịu đựng động tác rút ra của người đàn ông. Khi anh rời khỏi, một sợi chỉ bạc bị kéo ra giữa tiểu huyệt, sau đó là một dòng chất lỏng màu trắng đục trào ra, rơi xuống mặt đất, còn làm bẩn cả tấm thảm mới mua.

Cô vội vàng vơ lấy chiếc váy rách bên cạnh để che đi, tức giận nói: "Sao anh có thể làm những chuyện như vậy ở trước mặt một đứa bé chứ?"

Triển Mộ thích nhìn cô bộc lộ cảm xúc của mình. Mặc dù người phụ nữ trước mặt đang trừng mắt nhìn anh, nhưng một chút lực uy hiếp cũng không có. Ngược lại bản thân cô còn giống một con tôm vừa hấp chín, cả người ửng hồng bày trước mặt chờ anh ăn ngấu ăn nghiến.

"Có chuyện gì vậy?" Anh cười tiến lại gần cô, rút mấy phần vải đang che đậy trên người cô, hỏi: "Làm lại lần nữa, hả?"

"Không . . . . Ưmh . . . ."

Ánh đèn mờ ảo trong nhà tạo nên một bầu không khí ấm áp. Ngửi tấy mùi hương quen thuộc của người nào đó, Thương Lam mơ mơ màng màng lật người.

"Ngày mai tôi sẽ quay lại một chuyến, hiểu rồi. . . ."

Dường như Triển Mộ đang nói chuyện điện thoại với người nào đó. Mặc dù đã nói nhỏ, nhưng Thương Lam đã quen ngủ không sâu nên vẫn tỉnh lại.

Im lặng mở mắt, cô nhìn anh với vẻ ngập ngừng.

"Anh làm phiền đến em à?" Sau khi anh tắt máy liền cúi đầu nhìn một lúc rồi bất chợt hôn lên má cô.

Thương Lam nhắm mặt lại, không từ chối sự gần gũi của anh nhưng vẫn im lặng không nói một câu như cũ.

Bọn họ là vợ chồng đã nhiều năm, có rất nhiều chuyện dù không cần nói ra, chỉ cần nhìn vào ánh mắt của cô là anh có thể hiểu được.

"Ngày mai dọn dẹp một chút hành lý. Có thể mấy ngày nữa chúng ta phải đưa tiểu Vũ sang định cư ở bên Anh."

Trong lòng Thương Lam ngạc nhiên, hỏi lại: "Nước Anh?"

Bàn tay Triển Mộ luồn vào bên trong quần áo của cô, lòng bàn tay dọc theo eo vuốt ve thẳng xuống phía dưới, nói: "Em chỉ cần thu xếp một số đồ cần thiết là được rồi, những thứ khác thì sang bên đó rồi mua cũng không muộn."

Cả người Thương Lam cảm thấy chua xót, cũng không biết anh lấy sức lực ở đâu ra, thấy không tránh được bàn tay anh, buồn bực nói: "Tại sao đột nhiên lại muốn. . . . ."

Chưa kịp nói hết câu, Triển Mộ đã đè cả người lên, anh nắm lấy hai bờ mông trắng tuyết nhào nặn trong lòng bàn tay, khàn giọng nói: "Sao vậy? Không phải em thích nước Anh ư?"

Thương Lam im lặng một lúc rồi yên lặng lắc đầu, mà trong khoảnh khắc này anh đã để phân thân của mình chui vào giữa hai chân cô, một đường đưa vào . . . .

"Ưmh . . . ." Cảm nhận được anh đang tiến vào, cô cắn môi thở gấp, nói: "Nhẹ một chút . . . ."

Nhưng anh lại coi lời của cô như gió thổi bên tai. Rốt cuộc thì con người cô quá mềm yếu nên không có lực uy hiếp. Hôm nay cả người Thương Lam đỏ ửng vì mắc cỡ, thân thể mảnh mai run lên mỗi lần anh luật động, giống như một con thú nhỏ non nớt không có khả nặng tự bảo vệ mình, thật yêu ớt đáng thương. Để sống sót trước mặt con sư tử hung hãn kia, cô không còn cách nào khác ngoài việc phục tùng.

"Em tức giận sao?" Triển Mộ kéo cô vào trong ngực sau khi làm xong chuyện. Hình như rất muốn hưởng thụ khoảnh khắc ấm áp này, anh cúi đầu dò xét cô cẩn thận.

Thương Lam mệt mỏi đến mức muốn ngủ ngay lập tức, nhưng tay anh lại đặt ở nơi gây xấu hổ khiến cô cảm thấy kích thích. Thấy gạt tay anh mấy lần nhưng không có kết quả, cô không nhịn được nói: "Tại sao mỗi lần anh đưa ra quyết định, anh không bao giờ nghĩ đến cảm giác của em?"

Triển Mộ dừng lại động tác trong tay, trong mắt lóe lên một tia tối tăm: "Tiểu Lam! Về chuyện này em phải cho anh thêm thời gian. Dù sao anh cũng đã quen với cách sống chung này . . . ."

Thương Lam ôm lấy trái tim đang đập thình thịch của mình. Thật ra thì mới vừa rồi cô chỉ vô thức buột miệng nói ra, không hề nghĩ tới muốn anh thay đổi cái gì . . . .

"Anh sẽ thay đổi sao?" Cô vùi sâu khuôn mặt nhỏ nhắn vào vòng tay anh, khẽ hỏi.

Anh thật sự sẽ thay đổi vì cô sao?. Truyện Light Novel

Từ nay về sau sẽ tôn trọng ý kiến của cô, không còn coi như như một món chiến lợi phẩm nữa ư?

"Có thể." Triển Mộ nheo mắt lại, có thể cảm nhận được cô thở phào nhẹ nhõm. Phụ nữ cần phải dỗ dành, anh có thể cố gắng lắng nghe ý kiến của cô, về phần có thực hiện hay không thì không phải do cô quyết định.

"Anh sẽ thay đổi."

Nếu như vậy có thể khiến cô an tâm, từ nay về sau sẽ cam tâm tình nguyện ở lại bên cạnh anh thì dù nói dối bao nhiêu lần hay gặp bất kì chuyện nguy hiểm như thế nào thì anh cũng sẽ nói và làm hết.

Lần này Triển Mộ trở về lặng lẽ. Lúc nhận được thông báo của thư ký, Thương Trung Tín đã rất ngạc nhiên.

"Con bận đến vậy sao? Ngay cả thời gian gọi điện thoại cũng không có ư?" Thương Trung Tín không vui nhìn người thanh niên trước mặt, giữa ấn đường hiện lên ba tòa núi nhỏ.

Triển Mộ đóng cửa, không trả lời mà hỏi lại: "Bác Thương! Không biết bác còn nhớ những lời đã nói với cháu trước khi rời đi không?"

Anh ngồi xuống trước mặt Thương Trung Tín, ngửi thấy mùi thơm của trà trong phòng, lấy trong túi ra một tấm chi phiếu rồi đưa tới.

Thương Trung Tín liếc nhìn số tiền trên tâm chi phiếu thì lập tức hiểu ý.

"Cháu nghĩ số tiền này đủ để lấp đầy tổn thất trước đây của Thương thị."

". . . . . ." Thương Trung Tín lấy ra một điếu thuốc từ trong túi, sau khi đốt thì hít một hơi thật mạnh.

"Về sau con định thế nào?"

"Mấy ngày nữa cháu sẽ dẫn tiểu Lam đến London định cư, sống một cuộc sống yên bình."

"Vậy sao?" Ông dí nửa điếu thuốc còn lại vào gạt tàn thuốc: "Người trẻ tuổi ra ngoài trải nghiệm cũng tốt. Khi nào con đi, bác Thương tiễn các con."

Triển Mộ ngạc nhiên trước thái độ của Thương Trung Tín, nhưng vẻ mặt vẫn không thay đổi, nói: "Thứ năm tuần này bay."

*****

Triển Mộ mới vừa đi đến gần phòng làm việc liền bị một tập văn kiện bay thẳng đến, suýt đập vào mặt.

Ngụy Vô Lan đeo kính râm, hai chân vắt chéo ngồi trên ghế da.

"Tài liệu mà anh cần đã làm xong." Giọng nói anh ta không tốt, cảm thấy bên trong đầy mùi thuốc súng.

Nhặt tập văn kiện rơi trên mặt đất lên, Triển Mộ cười nói: "Thế nào, Trình Anh không cho cậu đụng vào?"

"Mắc mớ gì tới anh." Như con mèo bị dẫm vào đuôi, Ngụy Vô Lan nhe răng trợn mắt gầm lên với anh. Trong lúc vô ý liền đụng đến vết thương nơi khóe mắt, anh ta hít một hơi lạnh, nắm chặt kính râm gào to nói: "Cũng không biết là người nào làm hại."

Mặc dù căn phòng làm việc này không rộng nhưng vị trí địa lý rất tốt, yên tĩnh thoải mái, quan trọng nhất là nơi này còn chưa có sáng đến cần ở trong nhà đeo đeo mắt kính.

Khẽ nhếch môi, anh không nói gì mà chỉ nhìn anh ta. Nếu Ngụy Vô Lan không lầm, nhìn khuôn mặt thối của tên Triển Mộ này 99% là đang cười nhạo mình.

Mẹ kiếp! Nhìn vẻ mặt hớn hở của anh, dùng bắp đùi để nghĩ cũng biết tối hôm qua đã hành hạ Thương Lam không ít. Quay lại nhìn mình, người ta đi tìm vợ anh cũng đi tìm vợ, nhưng tại sao anh ta lại tìm về một sự tử hà đông cơ chứ?

Lời muốn nói cũng chưa kịp để anh ta nói xong, trên mặt đã bị ăn hai quả đấm. . . .

"Thương Trung Tín đồng ý để cho anh đi sao?" Một lúc sau, đột nhiên Ngụy Vô Lan mở miệng hói.

Triển Mộ nheo mặt lại như có điều suy nghĩ.

"Thuận lợi như vậy ư?" Ngụy Vô Lan chất vấn hỏi: "Lão hồ ly kia lại có ý định gì đây?"

"Tôi không biết." Triển Mộ nói xong, rút tập tài liệu ra rồi lật từng tờ xem. Bây giờ mọi thứ đều không thể xác định được phương hướng, đối với quyết định của Thương Trung Tín, anh đã không còn giống như ngày trước nữa.

Sắp tới ngày chia tay, nhân lúc Triển Mộ đi ra ngoài lúc buổi sáng, Thương Lam muốn hẹn Trình Anh ra ngoài tụ tập. Ai mà ngờ được còn chưa ra ngoài, Triển Mộ đã gọi điện thoại đến: "Đã tỉnh rồi hả ?"

"Vâng . . . ."

"Anh sẽ quay lại sớm." Từ trong giọng nói của anh có thể cảm nhận thấy tâm tình của anh không tệ: "Ngoan ngoãn chờ anh."

"Ừm . . . ." Thương Lam nắm chặt ống nghe, nhu thuận đáp lời.

"Vết thương còn đau không? Muốn đi khám bác sĩ không?"

Mặt cô đỏ lên, vội vàng lắc đầu: "Không. . . . Đã hết đau . . . ."

"Xin lỗi! Lần sau anh sẽ cẩn thận một chút. Thuốc bôi ở nhà dùng hết rồi, một lát anh qua tiệm thuốc mua nữa, ngoài ra em còn muốn ăn gì không?"

". . . . . ." Thương Lam cảm thấy mặt đỏ đến mức có thể nhỏ ra máu, anh có thể không cần lặp đi lặp lại đề tài này nữa được không.

"Tiểu Vũ đang khóc, em cúp trước đây."

Chưa nghe thấy sự đồng ý của anh, Thương Lam đã cúp điện thoại. Trở về phòng liền thấy Triển Vũ còn đang ngủ say, đầu óc cô bỗng trở nên trống rỗng.

Cô ngây ngô ở trong phòng một lúc. Vì không thẻ ra ngoài và không có việc gì làm nên cô đi vào phòng bếp, lấy những nguyên liệu đơn gian ở trong tủ lạnh ra làm vài món đơn giản cho Triển Mộ.

Đến khi cả phòng tràn ngập mùi thơm của thức ăn, người đàn ông kia vẫn còn chưa trở lại.

Cửa chính vẫn đóng chặt như cũ, ánh mắt cô vô tình lướt nhìn chiếc điện thoại bên cạnh cửa, cuối cùng vẫn nhịn xuống ý định muốn gọi lại cho anh.

Ngồi trên ghế sa lon xem lung tung vài kênh trên TV, cô không biết phải làm gì liền bắt đầu dọn dẹp nhà cửa.

Nhớ tới những chuyện mà bản thân đã nói với Triển Mộ đêm qua, trong lòng Thương Lam Tâm không khỏi cảm thấy lạ lẫm.

Nếu như có thể lựa chọn, cô thật sự không muốn đến sống ở một đất nước xa lạ. Nhưng cô rất hiểu anh. Một khi người đàn ông này đưa ra quyết định thì sẽ không ai có thể khiến anh thay đổi. Hơn nữa nếu như cô đã gả cho anh, vậy thì anh đi đâu, cô sẽ phải theo đến đó.

Thương Lam cầm quần áo đã giặt sạch, sắp xếp gọn gàng vào túi nén, đợi sau khi hút hết không khí bên trong mới để vào trong vali.

Còn mấy ngày nữa mới lên đường cho nên cô cũng không gấp gáp, thong thả ung dung dọn dẹp, chỉ nhặt một chút kỷ vật có giá trị để vào trong, cũng thuận tiện dọn dẹp những thứ không cần đến.

Đến khi cô mở ngăn kéo, từ chỗ sâu nhất kéo ra một bộ quần áo thì sắc mặt liền trầm xuống, ngay sau đó cũng không thèm nhìn mà ném thẳng vào túi rác.

"Đừng ném." Bàn tay đột nhiên bị người nắm chặt, Thương Lam run sợ, kinh ngạc nhìn lại.

"Anh về rồi à?" Cô ôm lấy trái tim đập thình thịch, nhất thời hô hấp chưa thể trở lại bình thường.

"Cái này cũng mang đến Anh đi." Anh nhìn cô, nở nụ cười ấm áp.

Đều do lúc nãy bản thân suy nghĩ đến thất thần nên cô mới không nhận ra anh đã vào nhà.

"Em không thích." Cô lặng lẽ quay mặt đi.

Vẻ mặt xấu hổ của người phụ nữ trước mặt nào có giống một bà mẹ vừa mới sinh con. Nhìn gương mặt nhỏ nhắn đỏ hồng của cô, anh liền trêu chọc nói: "Em thích kiểu nào? Thỏ hay mèo? Để anh cho người tìm mua mang đến đây."

Không biết xấu hổ.

Thương Lam đẩy anh một cái, không thèm để ý đến tiếng cười của người đàn ông ở sau lưng, tức giận đi ra ngoài.

Triển Vũ ăn no liền ngủ, Thương Lam quay lại nhà bếp hâm nóng thức ăn trên bàn cơm cho Triển Mộ, rồi sau đó hai người cùng ngồi xuống ăn cơm.

"Ăn nhiều một chút." Anh thỉnh thoảng gắp thức ăn cho cô, cả người sát lại gần, nói: "Ăn no thì lát nữa mới có sức."

". . . . . ." Viền tai dần dần đỏ ửng, chỉ thiếu việc vùi mặt vào trong chén cơm.

Thương Lam không hiểu nhíu mày, nhìn người đàn ông trước mắt lấy việc trêu chọc cô làm niềm vui thì trong lòng cảm thấy khó xử, người này thực sự là anh Triển mà cô quen biết sao.

Dù sao từ trước đến nay, đối với mối quan hệ của hai người, biểu hiện của Triển Mộ luôn mang dáng vẻ như đang xử lý công việc, sẽ không nói nhiều, cũng không làm điều gì vì cô.

"Tiểu Lam, điều cần thiết giữa vợ chồng là sự thành thật." Im lặng một hồi, đột nhiên anh nói: "Nếu như quyết định của anh khiến cho em không vui, anh hi vọng em có thể thẳng thắn nói cho anh biết."

"Không phải là em không vui . . . ." Động tác trong tay dừng lại, cô lắc đầu.

"Vậy sao?" Triển Mộ gắp thức ăn trong đĩa nhỏ, sau đó đưa tới trước mặt cô.

"Vậy thì tốt. Anh đã tìm được trường học cho em. Đến London em có thể tiếp tục đi học, sau khi tốt nghiệp thì đến công ty giúp anh."

"Em có thể tiếp tục đi học sao?" Tin tức này chắc chắn là niềm vui to lớn với cô.

"Đứa nhỏ ngốc này! Chỉ cần em muốn thì có thể làm bất cứ chuyện gì mà mình thích." Triển Mộ gạt lọn tóc bên má cô, trong mắt tràn đầy dịu dàng.

"Cám ơn."

"Tiểu Lam! Chúng ta là vợ chồng." Nụ cười trên mặt chợt cứng đờ, anh bất đắc dĩ nói: "Em không cần phải nói những lời như thế."

"Thật xin lỗi." Dứt lời, Thương Lam mới ý thức được mình lại nói sai một lần nữa, liền vội vàng giải thích: "Em . . . . Em không có ý này. . . ."

". . . . . ." Sắc mặt anh lạnh lùng, nhìn cô không nói lời nào, nhìn thấy sự sỡ hãi trong lòng cô. Cúi đầu im lặng thật lâu, lúc này cô mới chậm rãi nói: "Thật xin lỗi, em cũng cần thời gian . . . ."

Cô biết mình cố chấp, cũng muốn thay đổi nó. Nhưng dù sao cô cũng không phải là thần thánh, không thể chỉ dựa vào mấy câu nói là có thể quên đi tất cả.

Ngày lên đường không có nhiều người tiễn. Sau khi tạm biệt Trình Anh, Thương Lam theo Triển Mộ lên máy bay đi đến nước Anh.

Nhìn phong cảnh ngoài cửa sổ, trong lòng Thương Lam không khỏi lo lắng. Đó là một loại sợ hãi cho tương lai. Thấy cô căng thẳng, anh ôm lấy vai cô tựa như trấn an.

Thật ra cuộc sống ở London trôi qua rất nhanh. Vì để có được giấy phép định cư ở đây, tạm thời Triển Mộ làm việc cho một công ty IT. Mỗi ngày, Thương Lam đến trường với tư cách là một du học sinh. Mải mê giữa việc học và chăm sóc tiểu Vũ,  mặc dù cuộc sống của Thương Lam rất bận rộn nhưng cũng tươi đẹp hơn.

Theo thời gian, nỗi lo lắng trong lòng cô cũng tăng lên. Cô không biết gần đây Triển Mộ đang bận rộn việc gì, tối nào cũng về rất muộn, hơn nữa cả người đày mùi rượu liền lên giường ngủ. Cô biết anh vì công việc, cũng biết anh là người cuồng công việ, nhưng anh đã hơn ba mươi rồi, cũng không còn trẻ tuổi nữa. Nếu cứ tiếp tục chịu đựng như vậy, cô không biết anh còn có thể chống cự bao lâu nữa.

"Tắm xong rồi ngủ tiếp."

"Ừm." Anh trả lời qua loa lấy lệ nhưng không động đậy gì.

Thương Lam bất lực đi vào trong phòng tắm, lấy một chậu nước ấm ra ngoài, cởi quần áo cho anh rồi lau người cẩn thận.

Có thể thấy đời này Triển Mộ vì cô mà trải qua rất vất vả. Nếu như không phải bởi vì cô, anh chỉ cần nhẫn nhịn thêm vài năm nữa, đợi đến khi Thương Trung Tín qua đời, đến lúc đó Thương Thị hay cái gì đều có thể dễ dàng đạt được.

Ở trước quyền lợi và tiền bạc nhưng anh lại lựa chọn cô.

"Anh có hối hận hay không?" Thương Lam dùng khăn lông lau chùi lòng bàn tay của anh, mặc dù biết anh không nghe thấy nhưng không nhịn được mà muốn hỏi.

Tiếng hít thở ổn định của người đàn ông truyền tới, trong lòng Thương Lam cảm thấy hụt hẫn, yên lặng thu tay lại, xoay người trở lại phòng tắm.

Cô nhìn mình trong gương. Mặc dù không xấu xí nhưng sắc đẹp cũng chỉ tầm trung.

Chạm vào mặt gương nhẵn nhụi, bên tai vang lên tiếng nước chảy.

Cô cũng biết mình không đủ thông minh, không cách nào giúp cho sự nghiệp của anh. Hơn nữa phụ nữ sẽ nhanh già, anh có thể vì vẻ đẹp bề ngoài của cô thu hút vào ngay lúc này những mấy năm nữa thì sao? Đến lúc đó sẽ có vô số người đẹp, trẻ trung hơn cô xuất hiện.

Sau này không có gia đình che chở, cô không còn chỗ nào để đưa con gái đi, cũng không biết phải đối mặt với sự phản bội của anh như thế nào?

Mấy tháng trước, thi thể Trầm Thành đã tìm được. Sau khi nhận được tin tức này, Thương Lam. . . . Vừa mừng vừa lo.

Trầm Thành chết rồi.

Cô không bao giờ phải lo lắng về chuyện tám năm sau nữa, có thể ở bên những người mà cô cô quý trọng đến khi họ già và chết đi. Nhưng sau khi loại bỏ được nỗi lo sợ thì lại có một nỗi lo khác nổi lên trong lòng.

"Nếu như anh hối hận, vậy em phải làm thế nào đây?"

Bước ra khỏi phòng tắm, cô nhìn người đàn ông nằm ở trên giường nam nhân mà chìm vào suy nghĩ.

******

Mấy ngày nay Triển Mộ phát hiện Thương Lam tích cực học tập hơn trước kia rất nhiều, thậm chí có lúc còn quên ăn quên ngủ. Vừa về tới nhà liền ôm quyển sách làm ổ trong phòng, sau khi ăn cơm xong liền không để ý đến anh mà tìm tòi nghiên cứu sách vở. Mặc dù Triển Mộ cảm thấy kinh ngạc với việc này nhưng cũng không nói gì.

Có một cô vợ học giỏi không phải là chuyện xấu gì, nhưng không hiểu sao trong lòng anh vẫn cảm thấy không ổn.

Hôm nay khó khăn lắm anh mới không phải làm thêm giờ, nhưng về đến nhà lại đối mặt với một căn phòng tối tăm.

Khẽ nhíu mày, anh buông cặp tài liệu trong tay.

Chẳng lẽ cô chưa còn chưa về?

Gần đây anh bận nhiều việc nên không có thời gian để ý đến cô, huống chi hai người cũng có con gái, cô cũng không chạy được . . . .

Mặc dù trong lòng hiểu rất rõ nhưng sắc mặt Triển Mộ vẫn nặng nề.

Bật đèn trong phòng khách, anh liền bước vào phòng ngủ.

Đãng lẽ lúc này cô phải nấu xong cơm, cũng ngồi ở trong phòng khách chờ anh trở về mới đúng.

"Tiểu Lam?"

Đẩy cửa phòng ngủ ra, bên trong vẫn không người nào lên tiếng.

Đã trễ thế này, cô có thể đi đâu?

Trong phòng sách chỉ có một chiếc đèn bàn, người phụ nữ ngồi ở trên ghế da lẩm bẩm đọc sách, mái tóc buông thả sau lưng, bên cạnh để chiếc nôi nôi, bé gái sáu tháng đang y y nha nha đùa nghịch ở bên trong.

Triển Mộ bước vào, ngay sau đó bật đèn phòng lên.

Ánh sáng đập vào mắt ngay lập tức khiến Thương Lam kinh ngạc kêu lên một tiếng, lo lắng đặt quyển sách trên tay xuống bản rồi đứng dậy: "Anh về rồi sao?"

"Ừm." Anh nhìn cô chăm chú, mặc dù trên mặt không lộ vẻ gì nhưng đôi môi mím chặt vẫn lộ vẻ không vui.

Vội vã nhìn đồng hồ trên máy tính, Thương Lam cúi đầu giống như một đứa trẻ phạm sai lầm, nói: "Thật xin lỗi! Em đọc sách quên mất thời gian. Anh đói không, bây giờ em đi nấu cơm."

Nói xong, người đã lướt qua anh đi tới phòng bếp. Triển Mộ nhìn bóng lưng cô, giống như đã nghĩ thông suốt cái gì, đôi mắt nhíu lại.

"Gần đây việc học rất nặng sao?" Lúc ăn cơm, anh không chút để ý hỏi.

Thương Lam khẽ "Ưmh"  một tiếng, ngẩng đầu nhìn sắc trời ngoài cửa sổ. Mây đen đang tích tụ lại, xem ra chẳng mấy chốc mà sẽ có một trận mưa lớn.

"Em ăn no rồi." Tùy tiện ăn hai cái cơm, cô đứng dậy liền muốn đi đến phòng sách.

Hôm nay Triển Mộ cảm thấy có gì đó không đúng, đặc biệt là khi nhìn vào mắt cô. . . .

Giống như đang điều tra cái gì, ánh mắt sắc bén của anh nhìn cô từ trên xuống dưới khiến cô lạnh cả sống lưng.

"Ngồi xuống." Anh thong dong uống một ngụm canh, cũng không nhìn cô, chỉ nói một câu nhưng khiến cô không dám động đậy.

Một lúc lâu sau, anh mới chậm rãi mở miệng: "Tiểu Lam! Em nói em cần thời gian, được, anh cho em thời gian. Nhưng thời gian là bao lâu, em cũng phải cho anh biết thời hạn."

"Chúng ta là vợ chồng, anh không thích em giấu tất cả mọi chuyện ở trong lòng."

"Em. . . ." Thương Lam xoay mặt, tránh đi tầm mắt của anh, nói: "Em không có."

Anh nhìn thẳng vào cô, nói: "Không được nói dối anh."

". . . ." Thương Lam cứng ngắc, nhất thời không hiểu mình lại chọc giận anh lúc nào.

Mặc dù cô không hiểu nhưng vẫn thỏa hiệp theo thói quen. Nhất thời, cô cũng không thể thay đổi được hình thức chung đụng này.

Đêm xuống, Triển Mộ rất mạnh mẽ, rõ ràng là không quan tâm đến sống chết của cô, bất chấp mà trút giận.

Mồ hôi chảy xuống, cô ngước mắt nhìn anh, không nhịn được mở miệng cầu xin: "Nhẹ . . . . Nhẹ một chút . . . ."

Dường như là một cách để trừng phạt cô, anh vẫn mạnh mẽ đâm vào rồi rút ra.

Người đàn ông bên trên quá nặng, Thương Lam cảm giác như mình sắp bị anh đè bẹp. Níu lấy áo gối, cô bất lực nức nở, rốt cuộc vẫn không hiểu anh đang tức giận cái gì.

Từ lúc hai người đến London, anh đã dần dần thay đổi trong chuyện vợ chồng, dịu dàng với cô hơn. Thường thì phần lớn thời gian là kích thích khiến cô trở nên ướt át, sẽ không còn thấy đau nữa. Hơn nữa công việc của anh cũng bận rộn, loại chuyện này cũng không thường xuyên như trước nữa, căn bản ẫn là 2-3 lần/tuần.

Tần suất này khiến cô thích ứng rất nhanh, cũng không còn bài xích anh như trước nữa. Nhưng không hiểu hôm nay có chuyện gì, anh lại quay vè dáng vẻ trước kia.

"Triển Mộ! Em không biết mình đã làm sai điều gì, anh nói cho em biết, em sẽ sửa . . . ." Rốt cuộc, cô không nhịn được òa khóc, nói: "Anh đừng như vậy. . . . Em không muốn . . . ."

Người đàn ông dừng lại động tác, nhìn xuống khuôn mặt giàn dụa nước mắt của người phụ nữ dưới thân, thật lâu sau mới nói: "Em không sai, sai . . . . Là anh."

Có lúc, anh thật sự muốn nhốt cô ở nhà, ngăn cách với thế giới bên ngoài, chặn hết mọi đường lui của cô, để trong ánh mắt cô chỉ có anh, trong lòng chỉ có thể nhớ anh, đời này trừ anh ra không có ai có thể ở bên cạnh cô . . . .

Thương Lam có cảm giác giống như từ sau hôm đó, Triển Mộ liền bắt đầu iasm sát cô chặt chẽ hơn. Trên điện thoại gắn định vị GPS, lắp camera ở cổng. Ngoại trừ tới trường học, nếu như muốn đi đâu cũng phải nói trước với anh. Đừng nói bạn học là con trai, ngay cả kết bạn với bạn nữ cũng phải được anh kiểm tra một lần . . . .

Thái độ này của anh khiến cô có cảm giác mình giống như là một phạm nhân.

Trong lòng Thương Lam cảm thấy khổ sở. Bây giờ cả con gái cũng không được một mình chăm sóc mà phải mời một một bảo mẫu chuyên nghiệp.

Anh sợ cô mang theo con gái chạy trốn à.

Không có tiền, không có trình độ học vấn, cô có thể chạy đi đâu?

Chắc chắn Triển Mộ cũng biết điều này, nhưng anh vẫn không yên lòng. Nếu như có thể, cô nghĩ anh sẽ không chút do dự buộc mình vào cạnh anh.

Vợ chồng hai người cứ giằng co như vậy. Mỗi lần như vậy, Thương Lam không dám làm trái, luôn chiều theo ý anh. Nhưng dường như cô càng nghe theo thì anh càng tức giận. . . .

Cho đến khi một cuộc điện thoại phá vỡ cục diện bế tắc giữa hai người.

Chiều tối ngày hôm trước, vì một tai nạn giao thông, Thương Trung Tín đã qua đời.

Mà thời gian ông tử vong giống hệt ở kiếp trước.

Hai người không còn kịp suy nghĩ gì liền vội vã xin nghỉ để trở về, vừa kịp tang lễ của ông.

Thương Lam mặc tang phục, nhìn những thứ quen thuộc xung quanh, trong lòng cô trùng xuống.

Sắc mặt Triển Mộ cũng không khá hơn, siết chặt lấy tay cô đến khi hiện lên dấu đỏ mời buông ra.

Cô xoa bàn tay bị nắm đến đau, dáng vẻ vẫn mang đầy tâm trạng nặng nề.

Thương Hồng khóc lóc, quỳ trên mặt đất. Cô ta liếc nhìn chị mình, ba mất rồi, vậy mà ngay cả một giọt nước mắt của chị mình cô ta cũng không thấy.

Nhìn những người đến chia buồn, cô ta không thể dời khỏi vị trí, chỉ có thể nhìn chị mình bắng đôi mắt đẫm lệ nhưng lạnh lẽo đầy căm hận.

Nhưng cô ta làm sao có thể hiểu được, nhận được tin Thương Trung Tín qua đời, Thương Lam lại càng kinh ngạc và đau đớn hơn ai hết. Ai có thể ngờ rằng cô lại phải trải qua tang lễ này lần thứ hai.

Thương Trung Thời đi trước Thương Trung Tín, theo lý mà nói Thương Trung Tín sẽ không có chuyện mới đúng. Nhưng cuộc đời thường không thể đoán trước đươc tương lai. Vẫn một hoàn cảnh, một khoảng thời gian, một địa điểm, thậm chí đến cả những người tới than khóc tiễn đưa cũng giống hệt kiếp trước!

Sự hồng hào trên mặt dần dần rút đi, Thương Lam có chút đứng không vững. Chuyện này là sao? Chẳng lẽ dù Trầm Thành đã chết rồi, kẻ chủ mưu đã biến mất thì số phận của cô vẫn sẽ không thay đổi sao?

Sau khi tang lễ kết thúc, hai người trở về căn hộ ở thành phố B.

Mỗi tháng căn phòng này sẽ có một công ty vệ sinh đến quét dọn định kỳ, cho nên dọn dẹp cũng không tốn sức.

Buổi tối, Thương Lam nằm ở trên giường trằn trọc không ngủ được. Nhìn đồng hồ trên vách tường, trong lòng không khỏi cảm thấy sợ hãi.

Thấy vây, Triển Mộ ôm cô vào trong ngực nói: "Ngủ."

Trong lòng cô rất rối loạn, biết anh không ngủ nên xoay người lại, hỏi: "Hắn đã chết sao?" Sau đó lại sợ anh nghe không hiểu, hỏi lại: "Trầm Thành. . . . Hắn đã chết thật rồi sao?"

Triển Mộ sững sờ, không trả lời mà hỏi lại: "Tại sao lại hỏi vậy?"

Thương Lam cắn môi lắc đầu, không muốn trả lời.

Cô là một người phụ nữ truyền thống, sau khi kết hôn thì vẫn giống như cũ, biết anh không thích nhắc đến người đàn ông khác ở trước mặt anh. Nếu như đã như vậy thì chỉ có một khả năng.

"Hắn đã làm gì em?" Anh đè nén sự tức giận trong lòng, một đôi mắt như đốm lửa ở trong bóng tối: "Đời trước . . . . Là hắn làm?"

Lần đó khi anh nhận được tin tức ở nước ngoài liền vội vã chạy về. Lúc ấy chỉ còn lại một cỗ thi thể đã cháy đen, mà kẻ đầu sỏ gây nên chẳng biết đã đi đâu.

Thuộc hạ báo có mấy kẻ nghi là tòng phạm đứng ở ngoài canh chừng, nhung vì ngoan cố chống lại mà đã bị bắn chết.

Lúc ấy Thương Lam đã chết, tất cả mọi thứ cũng bị lửa thiếu cháy hết, anh cũng không thể nào tiếp nhận tin tức bất ngờ này.

Sau khi sống lại, không phải là anh chưa từng muốn biết chân tướng năm đó từ trong miệng cô. Nhưng tính tình Thương Lam bướng bỉnh, ngoan cố không muốn nhắc tới. Cho dù anh dùng phương pháp gì vẫn ngậm chặt miệng không nói.

"Nói cho anh biết, chuyện năm đó có phải là do Trầm Thành làm không?" Anh nắm lấy bả vai của cô, sức lực lớn đến mức có thể bẻ gãy vai cô.

Thương Lam nhịn đau lắc đầu, vẫn nghẹn ngào hỏi lại: "Hắn đã chết rối sao?"

Nhìn hai hàng nước mắt của cô, anh trầm mặc hồi lâu nói: "Hắn đã chết."

Mấy tháng trước, cảnh sát Thái Lan đã tìm được thi thể của Trầm Thành.

Nhưng nghe được tin tức này, Thương Lam cũng không yên tâm.

Cô bất đắc dĩ nhìn Triển Vũ ở trong nôi, tránh khỏi tay anh: "Không phải ngày mai phải về London sao, đi ngủ sớm thôi."

Cô xoay người, đưa lưng về phía anh. Mặc dù không thấy được mặt nhưng có thể nhìn thấy đầu vai của người phụ nữ khẽ run rẩy liền biết, cô đang khóc.

Một lúc sau, anh ôm cô vào ngực: "Đừng sợ, anh sẽ không để em xảy ra chuyện gì."

Tiếng khóc nhỏ sụt sùi truyền vào trong tai, cô đè nén trong miệng, khàn giọng nói: "Anh Triển. . . . Em không quên được . . . . . Em sợ. . . ."

Nói xong, người ở trong lòng anh liền khóc lớn như là muốn trút hết những kìm nén trong nhiều năm liền, nước mắt chảy nhiều đến mức làm ướt cả một mảng áo trước ngực anh.

Anh để cô trút hết tâm sự mà không nói một lời nào, chỉ có vòng ôm càng ngày càng siết chặt. Nhìn người phụ nữ ở trong ngực, năm ngón tay lặng lẽ siết chặt.

Anh không dám nói cho cô biết, thật ra thì so cô anh lại càng sợ. . . .

Tám năm sau –

Ánh mặt trời ở thành phố B vẫn chói chang. Bên ngoài khu chung cư cao cấp khu có trồng mấy cây nhãn, gió thu buổi sáng sớm thổi qua mang theo mùi hương thoang thoảng của hoa nhãn khiến những người sống ở xung quanh cảm thấy dễ chịu.

Mấy năm trước Triển Mộ đã xin được thẻ xanh  ở nước Anh nhưng không chọn định cư ở đó. Thay vào đó anh quyết định đưa Thương Lam trở lại Trung Quốc, đồng thời tiếp nhận Thương Thị vốn đã bị Phùng Nguyên Chiếu làm tan nát.

Chỉ sau 5 năm, hai người đã bán căn hộ ban đầu của họ để mua một căn chung cư rộng lớn hơn.

Bước ra từ phòng tắm, anh liền đi tới chỗ Thương Lam rồi ôm lấy cô từ phía sau, bàn tay không đứng đắn đang không ngừng sờ loạn ở bên trên.

"Đừng như vậy! Tiểu Vũ sẽ thấy mất." Thương Lam mặt đỏ nói khẽ. Nhớ lại lúc trước, khi hai người đang ân ái thì đột nhiên Triển Vũ xông tới, khi đó cô xấu hổ đến mức chỉ muốn đào một cái lỗ mà chui xuống.

Anh xoa má cô, nói: "Hôm nay anh phải ra ngoài một chuyến."

"Ừ."

"Không hỏi anh đi đâu sao?" Bà tay không hề báo trước mà lần vào bên trong quần áo của cô, nắm một bên ngực sữa chơi đùa, động tác tự nhiên không có nửa điểm lúng túng.

"Nếu như anh nói đi tìm phụ nữ khác thì phải làm sao đây?"

Cả người Thương Lam run lên, cúi đầu không có trả lời. Cho đến khi có một bàn tay ấn vào giữa hai hàng lông mày đang níu chặt của cô, nghe thấy tiếng cười nói của Triển Mộ: "Thừa nhận ở đây của em có anh, chuyện này khó khăn đến vậy sao?"

"Cà vạt. . . . Lệch rồi." Im lặng hồi lâu, cô xoay người, kiễng chân lên chỉnh lại cho anh.

"Buổi tối chờ anh trở lại." Anh cúi người ngậm lấy môi của cô. Vừa định đứng dậy khi hôn, cổ liền bị người nào đó kéo lại, đột nhiên thái độ của cô gái nhỏ trong lòng trở nên khác thường, chr động lại gần hôn anh.

"Sao vậy?" Ôm hông của cô, mặc dù kinh ngạc nhưng không đẩy cô ra.

"Không có gì." Khuôn mặt nhỏ nhắn của cô chôn sâu vào trong ngực của anh, như con mèo nhỏ đang làm nũng, tham lam hít lấy mùi hương trên người đàn ông này.

Cô cọ xát ở trong lòng khiến Triển Mộ nổi phản ứng rất nhanh. Nhìn thời gian thấy vẫn còn sớm, liền ôm cô vào trong phòng.

Triển Vũ đi học ở một trường công nổi tiếng. Theo như cách nói của Triển Mộ, hi vọng con gái của mình không ỷ vào việc gia đình mình giàu có mà có suy nghĩ kiêu căng. Anh càng hy vọng Triển Vũ có thể tiếp nhận nhiều hơn những giáo dục bình dân ngay lúc đầu, như vậy con bé có thể học được cách trân trọng những điều khó mà giành được.

Tương lai nếu con bé có kế thừa công việc kinh doanh của anh cũng linh hoạt hơn.

"Mẹ! Con đi nha." Cô gái nhỏ tám tuổi nói xong liền nhẹ nhàng đeo cặp sách lên vai, cũng không cần tài xế mở cửa, tự mình nhảy xuống xe hướng về phía trường học.

Có thể nói dáng vẻ của Triển Vũ giống hệt như khi Thương Lam, mái tóc dài hơi xoăn được buộc lại gọn gàng sau đầu. Bộ đồng phục cũ trên người chẳng những không giảm bớt khí chất của cô bé, ngược lại càng lộ vẻ lanh lợi.

"Đợi một chút tiểu Vũ, mẹ có lời muốn nói với con." Thương Lam đưa hộp cơm cho cô bé, cắn môi muốn nói.

"Mẹ! Mẹ muốn nói gì với con?" Cô gái thuận theo dừng bước lại, đứng thẳng lưng.

Mặc dù cô bé thừa hưởng vẻ bề ngoài của cô nhưng từ nhỏ đã thông minh hơn người. Rất nhiều việc người khác có thể phải học ba bốn lần, nhưng cô bé chỉ cần liếc mắt là có thể nhớ được.

So với cô bé, có lúc Thương Lam cảm thấy mình mới là người cần được chăm sóc.

". . . .Thôi, thật ra thì cũng không có gì." Cô vuốt ve đầu con gái, dịu dàng cười nói: "Tiểu Vũ! Nếu như có một ngày mẹ không còn ở đây, con nhớ phải chăm sóc cho ba thật tốt, biết không?"

"Sao mẹ lại không có ở đây?" Cô gái nhỏ cảm thấy khó hiểu hỏi.

". . . .Không phải mẹ không ở đây. . . . Mẹ chỉ nói ví dụ như thế. Con mau đi học đi, phải ngoan ngoãn nghe lời cô giáo và ba con, biết không?" Giọng nói của cô khàn khàn, vuốt ve khuôn mặt non nớt của con gái, cúi xuống đặt một nụ hôn lên trán cô bé.

Triển Vũ khẽ nhíu mày, nhìn chiếc xe hơi đi mất, trong lòng cảm thấy lo lắng bồn chồn.

"Ba. . . . . ." Cho đến khi chiếc xe khuất bóng, cô bé mới rút chiếc điện thoại trong cặp sách của mình ra, chạy đến buồng điện thoại công cộng rồi bấm số của Triển Mộ, nói: "Mẹ có điểm không đúng."

******

Sau khi Thương Lam về đến nhà, tìm được chiếc áo len đang được đan một nửa ngày hôm qua, lông dê mềm mại bị buộc thắt nút, cô mất nhiều công sức mới gỡ ra được.

Trong ngăn kéo còn xếp hai mươi chiếc áo len được gấp chỉnh tề, còn có cái loại lớn nhỏ khác nhau, gom tất cả cũng phải năm mươi chiếc. Đây đều là những đồ cô đan trong tám năm, mỗi một mũi đan đều được cô dồn hết tâm trí.

Hôm nay là ngày mùng bốn tháng năm năm 200X, cô vẫn còn nhớ rất rõ ràng, cô gặp chuyện không may là ngày ngày mùng năm tháng năm, cũng chính là ngày mai. . . .

Rốt cuộc cũng đan xong mũi cuối cùng. Thương Lam mang chiếc áo len vào trong tủ treo quần áo. Vuốt ve lớp mềm mại bên trên chiếc áo len, không cầm được nước mắt.

Cô không biết mình có thể sống qua ngày mai hay không. Nếu như vẫn phải chết, thay vì tiếp nhận một kiểu chết mà mình không biết, vậy thì không bằng để cho cô lựa chọn một phương pháp thoải mái hơn, tự tay kết thúc sinh mạng này.

Nhìn thời gian vẫn còn sớm, cô quét dọn sạch sẽ cả gian phòng một lần nữa, lại đi chợ mua thêm thự phẩm, chuẩn bị cho hai cha con một bữa ăn tối phong phú.

Khi công tác chuẩn bị đã làm xong, Thương Lam lẳng lặng ngồi trên ghế sa lon một lúc. Mỗi đồ vật ở đầy đều là do một tay cô chọn lựa. Mất mẹ từ nhỏ nên nguyện vọng lớn nhất của cô là có một mái nhà ấm áp. Vì vậy khi Triển Mộ và cô chuyển đến nhà mới, cô đã dùng hết khả nặng của mình trang trí nó trở nên ấm áp.

Nhưng dù ấm áp thì có ích lợi gì? Chẳng phải cuối cùng thì cô cũng không thuộc về nơi này hay sao? Kiếp thứ hai này, hai người bọn họ đều cầu nguyện, nhưng chỉ cầu nguyện thôi cũng không thay đổi được, Cuộc sống suốt tám năm qua giống như một giấc mơ vậy. Cô không dám quá tham lam, trời cao có thể cho cô một cơ hội, để cho cô đền bù những tiếc nuối của kiếp trước, như vậy thì đã đủ.

Đi vào phòng tắm, cô bắt đầu xả nước vào trong bồn. Nhìn con dao bên cạnh, nghĩ đến cảm giác rạch con dao lên động mạch, trong lòng bất giác chua xót.

Sau hôm nay, cô sẽ được giải thoát.

Lấy điện thoại di động trong túi ra, không cần nhìn cô cũng có thể nhấn một số điện thoại quen thuộc trong đầu. Không biết Triển Mộ đang nói chuyện với ai mà đầu dây bên anh luôn báo bận.

Nhưng Thương Lam chưa từ bỏ ý định, cô kiên trì gọi đi gọi lại. Ít nhất trước khi chết, cô muốn nghe một chút âm thanh của anh.

Ngay khi gọi đến cuộc thứ mười, nước nóng trong bồn tắm cũng đầy tràn ra ngoài.

Thương Lam vô lực thả tay xuống, đôi mắt trong veo nhìn bốn phía. Có lẽ thật sự là ý trời đã không cho phép cô đòi hỏi thêm nữa.

Con dao mỏng anh bỗng nặng nề, cô nhìn cái bóng trong nước, nhất thời trong lòng có trăm mối ngổn ngang.

Nếu như có thể cô cũng sẽ không chọn nơi này, như vậy sẽ dọa đến tiểu Vũ. Nhưng xin hãy cho phép cô ích kỷ một lần, dù sao nơi này cũng lưu giữ những kỉ niệm của cô, Cô muốn sau khi rời đi vẫn có thể ở bên cạnh bọn họ. Cô không bỏ được nơi này, cũng không bỏ được anh–

Linh –

Chuông điện thoại di động vang lên, thanh âm sắc bén vang lên khiến Thương Lam tỉnh lại từ trong kí ức.

Con dao thoát khỏi tay cô, "Lạch cạch" một tiếng rơi vào trong nước.

Chẳng lẽ là Triển Mộ sao?

Cô run rẩy tiếp điện thoại nhưng một giọng xa lạ vang lên: "Xin chào, xin hỏi đây có phải số điện thoại của cha mẹ Triển Vũ không?"

"Đúng, tôi là mẹ của cô bé."

"Mời chị đến ngay bệnh viện một chuyến được không? Bạn học Triển Vũ vừa bị trượt chân xuống hồ, đã được đưa tới bênh viện."

******

Chiếc xe Jeep màu xanh đi chầm chậm trên con đường núi, ổ gà và bùn lầy khiến xe lắc lư nghiêng ngả. Sau một chặng đường dài, cuối cùng xe cũng đến được một ngôi chùa nằm trên núi.

Nhìn ngôi chùa có hơi cũ, bức tường xung quanh cũng đã bong tróc, thậm chí phía trên còn mọc cỏ xanh.

Triển Mộ tháo dây an toàn rồi xuống xe, đi dọc theo cầu thang.

Một tiểu tăng bước ra từ bên trong, rất cung kính cúi mình vái chào anh, sau đó dẫn anh vào bên trong.

Mặc dù là ở một nơi nhỏ, nhưng có thể thấy được người ở đây rất có quy củ.

Anh đến chính là muốn thăm vị đại sư đã giúp mình ở kiếp trước. Một đường đi tới thiện phòng, lúc này ông đang ngồi tĩnh tọa trên bồ đoàn, đưa lưng về phía anh.

Không đợi anh nói chuyện, lão hòa thượng liền mở miệng nói: "Triển thí chủ, chúng ta lại gặp mặt."

Triển Mộ ngẩn người, anh xác định đây là lần đầu tiên bọn họ gặp nhau.

******

Thương Lam vội vã chạy tới bệnh viện, đập vào mắt chính là cảnh tượng Triển Vũ đang nằm trên giường bệnh, nói cười với bạn học của mình.

"Tiểu Vũ, con có bị thương chỗ nào không?" Suốt đoạn đường chạy đến đây, Thương Lam đã bị dọa sợ đến lạnh cả người.

Triển Vũ lắc đầu nói: "Mẹ! Con xin lỗi, là do con quá sợ."

Cô bé nói xong nhưng lại không có dáng vẻ của người đang sợ hãi.

"Hồ nước phía sau trường học không phải cách xa lớp học của con sao? Làm sao con có thể chạy đến chỗ nguy hiểm như vậy để chơi đùa?" Nỗi lo sợ qua đi, cô liền lên tiếng trách mắng.

Triển Vũ bị mẹ mắng như vậy, khuôn mặt nhỏ nhắn liền thu lại, dáng vẻ cúi đầu chuẩn bị khóc.

Cô không nói một câu, nhưng dáng vẻ điềm đạm đáng yêu liền khơi dậy thiện cảm của người xung quanh: "Chị Triển à! Trẻ con không hiểu chuyện, về sau từ từ dạy dỗ là được." Chủ nhiệm lớp tiến đến khuyên nhủ.

"Con như vậy . . . . Làm sao khiến mẹ yên tâm. . . ." Đôi mắt Thương Lam cũng đỏ lên. Một lớn một nhỏ nhìn nhau, chỉ lát nữa là sẽ khóc.

Chủ nhiệm lớp là một thầy giáo mới ra trường. Tuy rằng đã nhìn thấy nhiều lần những tình huống như vậy, nhưng nhất thời tay chân luống cuồng nên không biết phải khuyên người nào.

Triển Vũ lặng lẽ mở to hai mắt, nhìn Thương Lam đến gần, nhanh nhẹn vén chăn lên xông vào trong ngực của cô, dáng vẻ đáng thương lẩm bẩm: "Mẹ! Con sợ, mẹ đừng đi, con thật sự rất sợ."

Nhìn hai người ôm nhau, thầy giáo không nhịn được dụi dụi hai mắt. Có phải vừa rồi anh nhìn nhầm rồi không, nụ cười ranh mãnh kia Triển Vũ khiến anh ta không hiểu chuyện gì vừa xảy ra?

Khoảng mười giờ đêm, Triển Mộ về đến nhà.

Đầu tiên anh đến phòng Triển Vũ nhìn con gái một chút, sau đó mới trở về phòng ngủ chính.

Một ngày hôm nay Thương Lam cũng bị tiểu Vũ quấn lấy, ngay cả thời gian đi vệ sinh cũng không có. Đợi đến khi Triển Mộ trở lại, những chuyện nhỏ liền bị xé ra to hơn . . . .

"Đừng nóng giận, tiểu Vũ còn nhỏ không hiểu chuyện. Mấy ngày nữa anh sẽ đưa con đi học bơi lội, về sau nếu có rơi xuống nước cũng không sợ, được không?" Nhìn ra sự lo lắng của cô, anh cố gắng trấn an.

"Còn có lần sau sao?" Thương Lam tức giận xoay người lại, nhắc nhở: "Sao anh có thể nói những lời như thế? Tiểu Vũ cũng là con gái của anh, nếu hôm nay không phải chủ nhiệm lớp vừa lúc đi ngang qua, tiểu Vũ sẽ không. . . ."

"Được, được, đều là do anh sai." Anh ôm cô vào trong ngực.

Nếu như anh nhớ không lầm, lúc nghỉ hè Triển Vũ thường tới hồ bơi với đám bạn thân, có lẽ đã biết bơi từ lâu, cũng chỉ cô vợ ngây thơ của anh là sẽ tin dáng vẻ giả bộ của con bé.

"Ngày mai bớt trút thời gian, cùng anh đến một nơi." Một hồi lâu, Triển Mộ đột nhiên nói bên tai cô.

"Đi đâu?" Trong lòng Thương Lam kinh ngạc.

Nhưng anh lại mím môi cười không nói.

Theo thời gian trôi qua, nỗi lo lắng trong lòng Thương Lam lại càng tăng thêm, nhưng cô không ngờ Triển Mộ lại đưa cô đến nơi này.

Khúc nhạc dương cầm văng vẳng bên tai, Triển Mộ mở cửa xe dẫn cô đi xuống, trước mặt chính là một nhà thờ tráng lệ.

Nhà thờ nằm bên cạnh bở biển, mặc dù không lớn, nhưng thánh giá được treo trên cao lại rất uy nghiêm.

Một cô gái nhỏ mặc váy chạy ra, Thương Lam khẽ nhếch đôi môi đỏ mọng gọi: "Tiểu Vũ."

"Mẹ, ba!" Tiểu hoa đồng vui sướng nhào vào trong ngực Triển Mộ, rồi lại làm bộ mặt nghiêm trang nói: "Hai người mau thay quần áo đi..., hôn lễ cũng sắp bắt đầu rồi."

Triển Mộ cười vuốt tóc của cô, dắt Thương Lam đi vào.

Giống như bước vào một giấc mơ vậy, chưa bao giờ cô nghĩ tới có thể đứng trong lễ đường với Triển Mộ.

"Chú rể Triển Mộ! Con có bằng lòng cưới cô dâu Thương Lam làm vợ, thề cả đời sẽ ở bên cô ấy cho dù giàu có hay khó khăn, dù khỏe mạnh hay bệnh tật cũng đều vĩnh viễn yêu cô ấy, che chở cô ấy, chung thủy và không bỏ rơi cô ấy, cho đến khi già cũng vĩnh viễn yêu cô ấy không?"

Triển Mộ một thân màu xám bạc tây trang, cường tráng mà đẹp trai.

Khóe miệng anh nhếch lên, thành tâm trả lời: "Con nguyện ý."

Mục Sư quay đầu nhìn Thương Lam: "Cô dâu Thương Lam! Con có nguyện ý lấy chú rể Triển Mộ làm chồng, thề cả đời sẽ ở bên anh ấy cho dù giàu có hay khó khăn, dù khỏe mạnh hay bệnh tật cũng đều vĩnh viễn yêu anh ấy, chung thủy và không bỏ rơi anh ấy, cho đến khi già vẫn yêu anh ấy không?"

Cô quay mặt lại liền bắt gặp ánh mắt dịu dàng của Triển Mộ, sau khi suy nghĩ một hồi, cuối cùng nghẹn ngào nói: "Con nguyện ý."

Khi anh hôn xuống, hai hàng nước mắt trong suốt xẹt qua khóe mắt, cô không biết bọn họ còn có thể ở bên nhau bao lâu, nhưng với cô như vậy đã mãn nguyện rồi, những tiếc nuối của kiếp trước đã được bù đắp ở kiếp này. Vì vậy, mặc kệ tương lai như thế nào, cô sẽ chỉ quý trọng giây phút hiện tại.

*******

Trong ngôi chùa yên tĩnh, vị tiểu tăng nhìn bầu trời đầy sao, rồi quay lại về phía sư phụ nói: "Sư phụ! Theo như những gì con quan sát về thiên văn mấy ngày hôm nay, hôm nay đáng lẽ ngôi sao đó phải tắt thì bây giờ lại đang dần dần sáng lên. Đệ tử thật sự không hiểu, chẳng lẽ đây là ‘ kỳ tích ’ mà người đời nói à. . . ."

Lão hòa thượng dừng gõ mõ, lắc đầu nói: "Trên thế giới này không có kỳ tích, chỉ có lấy mạng đổi mạng."


không thể tin được tôi đã edit xong chương dài lê thê này:)