Tuệ Nhi! Xin Hãy Yêu Tôi

Chương 4



Con roll royce màu đen đi tới cổng viện, 3 người ở nhà Trọng Hoàng bước xuống xe thì thấy ông Việt đang ngồi ở ghế đá hút thuốc lá.

- Ông bạn à!

- Dạ chúng cháu chào ông.

- Mọi người tới thăm Tuệ Nhi à?

Cả 3 người lớn đều gật đầu, hút 1 hơi rồi nhả ra 1 làn khói trắng ông Việt nói:

- Mọi người đi lên đó là bà Mùi nhà tôi đuổi về đấy. Tốt nhất là ngồi đây 1 tí rồi về nhà.

Nhắc tới bà Mùi lập tức 3 người im bặt không hỏi thêm điều gì, vì cả nhà Trọng Hoàng đều biết bà Mùi ghét việc gán ghép đính ước này cả cũng ghét Trọng Hoàng nữa thành ra là cũng khó xử quá.

Trên phòng đặc biệt, thì 3 người ở ngoài vẫn cứ ngồi ì ở đó, còn bên trong phòng bệnh, Tuệ Nhi được truyền chai hoa quả vào người cũng dần hồi tỉnh, mở mắt nhìn xung quanh thì thấy bà nội mình, thều thào nói:

- Dạ bà nội... sao cháu lại... ở đây ạ.

- Cháu quỳ phạt ở phòng thờ rồi ngất xỉu đấy. Trong người cháu sao rồi Nhi, nói cho bà nghe.

- Dạ... cháu thấy hơi đau đầu 1 chút ạ.

- Kể lại cho bà nghe chuyện chiều qua, lúc ra sân bay rồi đi ăn nhà hàng. Tóm tắt lại thôi.

Tuệ Nhi từ từ kể lại cho bà nội nghe chuyện từ lúc bố mẹ cô nói cô có vị hôn phu, rồi tặng hoa cho Trọng Hoàng, đi ăn ở nhà hàng, chuyện trả lại quà cho gia đình anh ta cho bà nội nghe, cô cũng nhận lỗi sai về mình vì không nghe lời ông nội và bố mẹ. Bà Mùi nói ngay:

- Cháu không sai Tuệ Nhi của bà. Người sai ở đây là ông nội cháu và bố cháu. Để bà nói với mấy con người ở ngoài kia mua cháo tôm thịt cho cháu nhé.

- Dạ vâng ạ bà... bà nhắc tới làm cháu đói quá chừng ạ hihi.

Bà Mùi hôn lên trán cô 1 cái đầy cưng chiều rồi mở cửa phòng ra đủ để thấy mặt bà con dâu.

- Con Nguyệt đi mua cháo tôm thịt cho con bé. Mua thêm vỉ sữa đậu nành cho tao. 1 mình mày đi thôi.

- Dạ vâng ạ mẹ con đi ngay ạ.

Trọng Hoàng vẫn ngồi ở ngoài lòng đau như cắt, có vị hôn thê mà cũng như không có, muốn gần gũi với Tuệ Nhi phải qua được ải của bà nội đã, anh ta đứng dậy liều mình mở cửa đi vào trong.

- Chào chú đồ đen.

- Dạ cháu...

- Tôi bảo cậu thế nào?

- Dạ cháu... cháu chỉ muốn thăm em ấy ạ thưa bà nội. Cháu hứa, cháu sẽ bỏ công việc hiện tại mình đang làm ạ thưa bà.

- Lấy gì đảm bảo cậu sẽ bỏ công việc đó? Haha... lời hứa của 1 thằng đàn ông từ lúc nào lại có giá trị như vậy?

“Bà nội không tin mình sao, tại sao vậy chứ?” Anh ta đi tới gần giường bệnh của cô nằm đưa tay cô đặt lên ngực trái của mình, vì quá bất ngờ nên cô rụt tay lại rồi mặt mũi đỏ bừng:

- Chú chú chú làm cái gì vậy?

- Bà nội, nếu bà không tin cháu, được thôi ạ.

Anh ta rút khẩu k54 của mình ra cho đạn vào, lắp thêm cả giảm thanh nữa khiến cô choáng cái ngất luôn trên giường.

- Nhi! Nhi à. Mau, gọi bác sĩ!

- Dạ dạ...

Bà Nguyệt đi mua cháo kèm với sữa đậu, cả bà Vịnh cũng chạy theo về thì thấy Trọng Hoàng đi cùng bác sĩ và y tá tới, bà Nguyệt hốt hoảng cuống cuồng lên hỏi:

- Hoàng... con Nhi nó...

- Dạ em ấy ngất khi con rút súng ra ạ mẹ.

- Trời ơi sao lại rút súng ra làm gì con? Bà Vịnh nói.

- Con chứng minh tình yêu của mình với em ấy cho bà nội, em ấy thấy nên ngất ạ mẹ.

Công việc của anh đang làm thì trừ cô ra thì mọi người ở 2 bên gia đình đều biết hết. Những người trong giới và những người hiểu được cho anh thì họ đều chấp nhận, đã là luật thì phải xử theo luật, đó là điều bình thường. Nhưng với bà Mùi thì đó không thể chấp nhận được, bà lo cho tính mạng cháu gái duy nhất của bà thôi.

- Cháu bé không sao rồi thưa cô. Chút nữa bé tỉnh thì cô cho cháu ăn cháo và sau đó 30’ thì cho cháu uống thuốc theo liều này nhé.

- Dạ vâng cảm ơn bác sĩ.

- À còn điều này nữa, cháu bé ngất như hồi nãy là do quá căng thẳng hoặc sợ hãi 1 điều gì đó, nếu lặp đi lặp lại nhiều lần sẽ rất ảnh hưởng tới não bộ của cháu, nên là mong gia đình nếu có chuyện gì thì mình ngồi lại với nhau nhé.

- Dạ vâng tôi biết rồi cảm ơn bác sĩ ạ.

Ở bên ngoài Trọng Hoàng đang như ngồi trên đống lửa không biết phải giải thích với cô như thế nào, nếu như để cô biết anh là trùm của Rồng Đỏ thì cô sẽ như thế nào đây, sợ hãi hay thờ ơ. Bà Mùi mở cửa đi ra rồi trừng mắt lên nhìn Trọng Hoàng:

- Tôi không có nói cậu chứng minh tình yêu của mình bằng cách rút súng ra bắn. Đây là Việt Nam chứ không phải bên Mỹ để cho cậu lộng hành.

- Dạ thưa bà sẽ không có lần sau đâu ạ.

- Muốn quen thì quen đi nhưng mà tôi báo trước, cháu gái tôi có tổn thương về thể chất và tinh thần do cậu mang tới...

Chỗ này bà Mùi nhanh như điện rút ngay khẩu k59 của mình rồi để lên ngực trái của Trọng Hoàng, cất giọng lạnh lùng y như 1 bà trùm thứ thiệt nói tiếp vế sau:

- Thì chỗ này của cậu sẽ nát như tương trong nửa phút. Có nghe chưa?

Trọng Hoàng nghe xong gật đầu vâng vâng dạ dạ rối rít, trên môi nở 1 nụ cười tươi sáng rồi cúi đầu cảm ơn bà nội bên nhà vợ tương lai:

- Dạ cháu Nguyễn Trọng Hoàng, sẽ không để cho ai động tới 1 sợi tóc của Tuệ Nhi ạ thưa bà.

Nói xong anh ta nhấc chân đi nhẹ nói khẽ cười duyên vào trong phòng bệnh, thì thấy cô vẫn đang nằm an tĩnh trên giường. Nhẹ nhàng đặt tay lên trán xem cô có nóng sốt không thì may quá có vẻ như là đã đỡ nhiều rồi, sau đấy anh ta có từ từ cúi xuống muốn hôn lên bờ môi mềm đang nhợt nhạt của cô thì đt rung bần bật ở túi quần nên phải dừng giữa chừng, mở cửa ra ngoài nghe điện thoại.

Đầu dây bên kia là đối tác làm ăn của Trọng Hoàng có tên là James, đang muốn hợp tác làm ăn:

- Oh ông James. Tôi về Việt Nam rồi không còn ở New York.

Ông James là đối tác quan trọng của Jonas, nói giọng lơ lớ:

- Ồ... vậy cậu Jonas không muốn làm nữa sao? Đang kinh doanh thuận lợi cơ mà?

- Tôi đang tính mở rộng bar ở thị trường Việt Nam. Ông về đây đi.

- Oh Vietnam, ok sáng này kia tôi sẽ có mặt ở Việt Nam, chúng ta sẽ bàn bạc kỹ vấn đề này với nhau.

- Chào ông.

Anh ta cúp máy xong đi vào trong phòng bệnh thì thấy cô đã tỉnh lại rồi. Đi tới gần đưa tay lên muốn vuốt lọn tóc mai đang loà xoà trước mặt cô thì cô né tránh, cô nói:

- Chú cầm súng theo bên người để để làm gì?

- Chỉ là phòng vệ thôi em à.

- Phòng vệ? Hay là chú... là xhđ?

- Xhđ? Haha... em lấy thông tin này ở đâu vậy Tuệ Nhi?

- Tôi cảm nhận được luồng khí lạnh lẽo trong con người của chú ngay từ ngày hôm qua gặp mặt.

Trọng Hoàng nghe vậy liền đưa cả 2 tay áp vào má cô rồi hôn nhẹ lên môi mềm, anh nói:

- Em có biết chúng ta gặp nhau lần đầu là vào ngày nào hay không? Đó là vào lúc 8h50’ sáng ngày 26/8/1999, chứ không phải là chiều hôm qua.

Cô lấy tấm chăn mình đang đắp chùi chùi quệt quệt môi, đưa tay chỉ ra phía ngoài cửa:

- Chú... chú... thôi tóm lại là tôi không biết, chú cút đi, có biết đó là nụ hôn đầu của tôi không? CÚT!

- Nụ hôn đầu của em? Haha ngay lúc sinh nhật lần thứ 2 của em, năm đó tôi 6 tuổi, tôi đã hôn em rồi, em đã mất nụ hôn đầu vào tay tôi. Chào em, Tuệ Nhi của tôi!

Anh ta hôn chụt thêm 1 cái nữa rồi mở cửa phòng, đi xuống tầng rồi lấy xe đi về nhà. Tuệ Nhi ngây thơ của chúng ta thì đang ngồi trên giường ăn cháo với 1 tâm trạng bực dọc.

Ông bà và bố mẹ cô ăn tối ở ngoài xong đã về tới phòng bệnh. Cô có hỏi chuyện về cái ngày cô sinh ra và cả cái sinh nhật lúc 2 tuổi kia, thì chính bà nội cô công nhận đúng như những gì Trọng Hoàng vừa nói, bả còn nói với cô là lúc đó bà rất ghét Trọng Hoàng nữa cho tới lúc cô ngất xỉu lần thứ 2.

- Vậy... vậy chẳng chẳng lẽ ông chú đó...

- Bà cũng không thích thằng bé đó 1 chút nào. Vì đúng nó là xhđ như cháu nói. Bà có cho nó 1 cơ hội, nếu như cháu ở bên nó mà bị tổn thương, thì chính bà sẽ bắn chết nó ngay lập tức và mang cháu về lại bên cạnh.

- Bà đâu thể bảo vệ cho cháu được mãi đâu ạ. Aizza!

Bác sĩ trực tiếp khám cho cô cầm bệnh án đi vào trong phòng, khám lại cho cô, hỏi han cô 1 số vấn đề liên quan tới sức khoẻ, sau đấy có nói với cả nhà cô:

- Tôi có vừa nói 1 số vấn đề với cô đây rồi. Cháu bé thì hiện tại đã đỡ nhiều rồi, nhưng người nhà nhớ chú ý tới sức khoẻ của cô bé nhiều hơn, có triệu chứng sốt cao từ 40 độ trở lên là không được chủ quan.

- Dạ vâng ạ cảm ơn bác sĩ.

Sau đấy ông bác sĩ quay ra nói với cô, dặn dò là nên uống nhiều nước cam 1 chút, hoặc là nước ép táo, sữa đậu nành, rồi chú ý sức khoẻ của chính mình trước nọ kia xong đi ra ngoài để cô nghỉ ngơi.

Cho tới sáng thứ 2, Trọng Hoàng đi tới viện từ lúc 6h sáng, lên phòng đặc biệt thấy vị hôn thê của mình đang nằm an tĩnh ở đó, anh ta nhẹ nhàng nhấc ghế tới ngồi cạnh bên cô, nhẹ nhàng nắm lấy đôi bàn tay nhỏ nhắn hệt như lúc cô lọt lòng mẹ nằm trong nôi. “Tuệ Nhi của tôi, em không biết được tôi nhớ em nhiều như thế nào khi tôi ở nên Canada đâu. Yêu em nhiều lắm!” Cúi đầu thấp xuống gần mặt Tuệ Nhi, muốn hôn lên môi mềm thì chợt cô thức giấc.

- Chú.. chú...

- Chào em, Tuệ Nhi.

Nhìn đồng hồ điện thoại mới có 6h10’, Tuệ Nhi nói:

- Chú tới sớm thế hả?

- Tôi tới sớm mới được nhìn thấy em an tĩnh ngủ ngon trên giường. Em thấy trong người ra sao rồi?

- Ờ cũng ok rồi. Nằm đây chán thấy mẹ. Chú ngồi đây tôi đi vệ sinh cái.

Con gái con đứa gì mà thô vậy chứ haha, đấy là còn nhẹ nhàng rồi đấy, chứ Nhi với các bạn nói chuyện với nhau còn thô thiển hơn nữa cơ. Trong lúc cô đang ở trong nhà vệ sinh, Trọng Hoàng có sờ vào đt cô, thì thấy không có pass nên anh ta có động tay động chân với nó xong để đt của cô vào chỗ cũ. Anh ta muốn xem cô ở đâu rồi làm gì, chỉ thế thôi. Cô vệ sinh cá nhân xong đi ra ngoài rồi đập vào lưng Trọng Hoàng cất giọng khá thô:

- Ây ông chú. Đi hốc gì đấy không?😅

Trọng Hoàng che miệng lại cười tủm tỉm rồi nói:

- Ừm. Tôi đưa em đi. Em muốn ăn gì nào Tuệ Nhi?

- Gì cũng được. Đói thấy mẹ.

Trọng Hoàng ga lăng khoác áo lên người cho cô đỡ lạnh rồi đi cùng cô xuống dưới tầng, vệ sĩ thấy cậu chủ mình ra liền mở luôn cửa xe, đồng thời cúi đầu chào cô chủ nhỏ.

- Dạ chào cô chủ.

- Dạ em chào anh đồ đen.

Ngồi trên xe anh ta có gọi điện cho bố mẹ vợ để xin phép rồi. Tuệ Nhi nghe Trọng Hoàng gọi con xưng mẹ liền bực mình ra mặt:

- Ây ông chú. Chưa có lấy nhau đừng có tuỳ tiện gọi như vậy.

- Dù gì tôi cũng là ck em trong tương lai mà.

- Nói thật với ông chú, tôi không thích bị áp đặt như này 1 chút nào.

- Tôi biết tình yêu là phải xuất phát từ cả 2 phía, tôi sẽ cố gắng để em thích và yêu tôi Tuệ Nhi à. Em biết không, cái tên Tuệ Nhi của em là do chính tôi đặt.

- Vậy à...

Tới quán phở gà nọ, 2 “vkck tương lai” đi vào trong quán ai cũng quay ra nhìn rồi chỉ trỏ bàn tán vì quá là trai xinh gái đẹp đi. Khách hàng nữ trong quán phở đều chạy ra bấu víu vào cánh tay rắn chắc của Trọng Hoàng, có cái bà kia còn đẩy Tuệ Nhi ra ngoài, cô vì còn hơi yếu nên ngã lăn quay ra đất, đầu đập nhẹ vào cầu thang:

- Tuệ Nhi... em có sao không?

- Tôi không sao đâu.

Trọng Hoàng ra hiệu cho vệ sĩ xử thật nặng cái bà mà đẩy Tuệ Nhi, xong phủi bụi trên quần áo rồi dìu cô đi vào trong quán. Vệ sĩ bên ngoài tặng cho bà chị kia liên hoàn tát mặc cho bà chị kêu khóc van xin, các chị khác là không dám hé răng:

- Con **! Mày có biết vừa đụng vào ai không? Người con gái của cậu chủ tao mà mày cũng dám đẩy ngã.

- Dạ dạ em em xin lỗi ạ... em biết sai rồi ạ anh tha cho em.

- Tha này! Tha này... Mày ở bên Mỹ thì mày chết ngay rồi biết chưa con **.

Vệ sĩ tát thêm 5 6 cái nữa làm cho bà chị kia bị bay 2 cái răng, đẩy ngã lăn quay ra đất rồi đứng ở ngoài canh. Bên trong quán Tuệ Nhi vì đầu đập xuống khá đau nên cứ vừa đưa tay ôm lấy đầu vừa gắp phở:

- Ông chú à tôi có sao đâu chứ, đánh người ta ra nông nỗi vậy coi được ấy.

- Tôi đã nói với bà nội rồi, tôi sẽ không để ai làm tổn thương em, con đàn bà đó tôi chưa khử nó là may cho nó lắm rồi.

Động tới Tuệ Nhi là động tới lão đại của Rồng Đỏ rồi, làm đau Nhi 1 thì Hoàng trả lại gấp 10 thậm chí là 100, cái bà kia may mắn là giữ được cái mạng đấy haha...

Tiếng chuông ip của cô vang lên, là bạn học cùng lớp với cô:

- Tao đây mày!

- Ê sao nay nghỉ học đấy mày? Ông thầy dạy nguyên lý kinh tế điểm danh ghê vãi ra tao không che được cho mày.

- Ờ... thì cũng có tí việc cá nhân. Ghi bài đầy đủ vào có gì tao mượn.

- Ờ cúp đây không tốn tiền của tao haha.

Nhi cúp máy xong ăn nốt bát phở rồi bàn chuyện với Trọng Hoàng về vụ đính ước kia. Cô thì không thích bị áp đặt rồi, nên có nói với lão đại rằng là trước mặt ông bà bố mẹ 2 bên thì giả vờ thôi, còn sau đấy thì coi như đừng quen biết gì nhau, đừng có chào hỏi nhau gì hết.

- Tại sao lại làm như vậy?

- Chú không thấy hồi nãy như nào à? Tôi *** muốn bị ảnh hưởng rồi bị oánh ghen đâu.

- Đánh ghen? Em nói gì thế tôi không có hiểu.

Tuệ Nhi chỉ vào ngón tay đang đeo nhẫn bạch kim của Hoàng rồi tuôn 1 tràng:

- Thì đây thây. Nhẫn cưới đàng hoàng đây này. Thôi tóm lại trước mặt người lớn thì diễn, còn không thì đừng quen biết gì nhau, ok? Tôi với chú thì không phải diễn viên chuyên nghiệp như ông bà già tôi, nên là nếu mà ông nội 2 bên có gọi tới nhà thường xuyên ấy thì tránh được hôm nào thì tránh. Bai chú!

Tuệ Nhi ăn xong đứng dậy đi ra ngoài cửa vậy taxi đi về nhà của mình luôn vì thấy đã khoẻ trong người rồi, cả chiều nay cũng có tiết quan trọng. Những câu thô thiển mang nặng ý cự tuyệt của cô không làm cho Hoàng nản chí, chiếc nhẫn bạch kim mà anh ta đeo ở ngón áp út kia không phải là vì cô sao. Vì Phạm Hoàng Tuệ Nhi cô mà anh đeo chiếc nhẫn có khắc tên của cả 2 người để muốn nói với tất cả mọi phụ nữ rằng “Tôi đã có vợ rồi, và vợ tôi tên Nhi. Tránh xa tôi ra rõ chưa!”

Nhi về nhà cái là bà Nguyệt ào ra hỏi lên hỏi xuống, rằng là trốn viện về nhà à, rồi Trọng Hoàng đâu sao lại về 1 mình nọ kia, Nhi nói:

- Con chả biết Trọng Hoàng là ai hết. Mẹ tới viện làm thủ tục xuất viện cho con đi.

Nói xong cô đi thẳng lên trên phòng đóng sầm cửa lại rồi gọi cho Thuý, cô bạn hồi nãy có gọi cho cô lúc ở quán phở gà rồi buôn dưa bán táo tàu, sau đấy ngồi học bài cho chiều nay, cô cũng quên luôn mặt anh nhân viên cao m8 dáng người mảnh khảnh ở nhà hàng tối nọ rồi.

Vì có nguyên 1 tuần trời để nghỉ ngơi nên sau khi từ quán phở về thì Trọng Hoàng tự lái con bmw màu đen của mình tới nhà cô chơi. Bố mẹ của Nhi thấy ông con rể tới nhà liền chào mời đon đả ghê lắm cơ, còn tự tay gọt hoa quả rồi rót trà ra mời nữa. Hoàng khép nép e lệ trước mặt bố mẹ vợ:

- Dạ thưa bố mẹ. Bố mẹ có thể cho con xin bữa cơm trưa được không ạ?

- Lại quá được luôn chứ lị. Con ăn ngủ nghỉ luôn ở đây cũng được ấy chứ. Sen đâu ra bà bảo này.

Hoàng vui ghê lắm haha, nhưng mà anh ơi đâu có dễ như vậy chứ. Bà Nguyệt sau khi sai bảo chị giúp việc thì cùng với ông con rể lên phòng cô, gõ cửa vài cái rồi mở ra thì thấy cô đang ngồi học bài. Bà Nguyệt che miệng cười rồi nói:

- Nhi à con. Có Ngọc bạn con lên chơi kìa.

- Con Ngọc à mẹ? Bánh bèo đợi tao tí nhá cố nốt trang này đã.

Nhi vì cắm mặt vào vở chưa ngẩng mặt lên, nên bà Nguyệt nhẹ nhàng nhanh chóng ra ngoài đóng cửa phòng lại. Hoàng từ từ tiến tới đứng trước mặt cô, cô liếc mắt thấy con bạn bánh bèo của mình nay mặc quần áo đen sì sì liền mở miệng trêu chọc.

- Haha bạn tôi mặc đồ đen từ lúc nào đây?

Nhi chép xong bài rồi ngẩng đầu lên thì tá hoả luôn khi trước mặt cô là ông chú mặc đồ như đi đám tang:

- Má... sao lại là chú? Con con Ngọc... ôi má ơi là má ơi, bà Nguyệt ơi!

Cô đứng phắt dậy đi ra mở cửa thì cửa bị bà Nguyệt khoá ngoài rồi. Đi tới lấy đt bấm gọi cho bà già thì bị Hoàng lấy lại.

- Ông chú muốn gì?

- Tôi chỉ muốn gần em thôi Nhi à. Từ hôm nay trở đi tôi sẽ ở lại phòng em, ngủ chung giường với em.

- Điên à. Ông to như con voi thế này ngủ bằng niềm tin. Trả điện thoại đây!

Trọng Hoàng bắt đầu cợt nhả không những không trả điện thoại cho cô mà bắt đầu có những hành động thân mật, đặt tay lên vòng eo 58 của cô rồi kéo cô sát lại vào người mình,

- Nhi ơi... em biết chiếc nhẫn tôi đeo ở ngón áp út này là có ý gì không?

- Thôi tôi *** rảnh nói chuyện với chú đâu.

Nào có dễ như thế cô gái nhỏ, Hoàng siết chặt vòng eo cô lại không cho giãy giụa, nói:

- Chiếc nhẫn này có tên của cả tôi và em đấy Tuệ Nhi à.

Này thì không thả này, Nhi giẫm mạnh vào chân ông chú đồ đen sau đấy lách nhẹ người ra khỏi vòng tay rắn chắc kia.

- Kệ chú. Tôi còn bài tập, *** rảnh để nghe chú tào lao. À đt của tôi chú thích thì tôi cho đấy. Chiều tôi mua cái khác.

Con gái con đứa, sắp lấy chồng rồi mà cứ thô thiển như vậy thì ai mà yêu, nhẹ nhàng 1 chút thì sẽ chết sao. Càng cự tuyệt càng thô thiển thì Hoàng lại càng thích. Anh ta rất có kiên nhẫn với cô gái nhỏ bướng bỉnh này, đi tới kéo tay cô ra ngoài rồi thế chỗ cô, xong đặt cô ngồi lên đùi mình, cô giãy giụa kịch liệt. Sau đấy 1 vài phút thấy hình như có gì đó chọc vào đùi mình, Trọng Hoàng cười khúc khích, ghé sát vào tai cô thủ thỉ:

- Tuệ Nhi yêu dấu của tôi ơi, em càng giãy thì tôi càng thích thú đấy.

19 tuổi rồi nên Nhi hiểu câu nói đó của Hoàng có ý gì nên ngồi bất động như pho tượng. Hoàng bắt đầu đưa tay sờ mó lần mò rồi hôn hít Nhi khiến cô kinh hãi ghê, mùi sữa tắm trên người cô thật là thơm đấy:

- Nhi à... em không biết tôi nhớ em nhiều như thế nào đâu...

- Cút đi cho tôi học bài. Bệnh hoạn!

- Bệnh hoạn? Tôi ôm hôn vợ sắp cưới có gì sai, hửm?

- Ông im miệng đi, mẹ kiếp.

Nhi rời khỏi đùi của Hoàng rồi chui tọt vào trong nhà vệ sinh đóng sầm cửa lại xong hét ầm hét ĩ lên trong đó. Sau đấy quay mặt ra hướng ông chú đang mặc đồ đen vẫn còn đang ngồi ở ghế của mình kia chỉ thẳng qua lớp cửa kính, gằn giọng:

- Vợ sắp cưới cái lùm mía, điên hết biết. Tôi nói cho ông chú biết, còn lâu, còn khướt tôi mới làm vợ ông. *** thích rồi còn tới làm phiền.